Lan Lăng Vương

Lan Lăng Vương

Tác giả: Dương Thiên Tử

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323741

Bình chọn: 9.00/10/374 lượt.

tôi cũng lóe lên một ý niệm tinh nghịch, tính ham chơi trỗi dậy.

Khóe môi nhếch lên, tôi đột ngột đưa tay ra gỡ chiếc mặt nạ của chàng, chàng hơi giật mình, nhanh nhẹn tránh đi. Tôi vồ hụt, mất thăng bằng, ngã thẳng xuống đất, trong lúc hoảng hốt, tôi ôm chặt lấy người bên cạnh theo phản xạ. Định thần lại mới phát hiện chàng đang bị tôi đè xuống dưới, hai tay tôi ôm chặt lấy cổ chàng. Đúng là một tư thế đầy mờ ám, tôi và chàng ở rất gần nhau, gần tới mức có thể cảm thấy hơi thở nhẹ như sợi lông và tiếng tim đập thình thịch của chàng. Tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập, cố gắng ngồi dậy, trong lúc luống cuống, cổ tay tê đi, không giữ nổi trọng lượng của bản thân. Tôi mất đà ngã xuống, bờ môi đột nhiên chạm phải một cái gì đó mềm mại, ấm áp, như có một làn điện chạy từ đôi môi rồi lan ra khắp người. Qua một chiếc mặt nạ lạnh lẽo, đôi mắt trong vắt của chàng lóe lên một tia sáng, hơi ấm dường như khiến tôi tan chảy.

“Cô không định dậy sao?”

Không biết bao lâu trôi qua, hồ nước lặng lẽ trong mắt chàng dấy lên thành một nụ cười gợn sóng, nói với tôi đầy trêu chọc.

Tôi sực tỉnh lại, lúc này mới phát hiện ra mình vẫn giữ nguyên tư thế của nụ hôn ban nãy, cứ ngây người ra nhìn chàng như bị trúng tà. Gò má tôi bát giác nóng bừng, luống cuống chống tay xuống đất rời khỏi người chàng, rồi ngồi ở một chỗ cách chàng ba trượng, tim đập thình thịch như có một chú hươu nhỏ đang chạy chơi trong đó. Vô tình quay đầu sang, nhìn thấy bóng mình in dưới dòng nước suối trong vắt, đôi mắt long lanh như nước hồ thu, gò má ửng hồng khiến gương mặt tôi mang một vẻ đẹp rung động lòng người.

Tướng quân mặt nạ nhìn tôi chăm chú, ánh mắt bỗng như ngây dại, dường như chàng kinh ngạc vì nhan sắc của tôi, dường như lại chạm vào một hồi ức nào đó được chôn trong tim chàng từ lâu. Sau đó, ánh mắt chàng bỗng tối đi, đầy thất vọng. Đứng lên bằng một tư thế vô cùng tao nhã, ánh mắt đã quay lại với vẻ điềm tĩnh thường ngày, quay người bỏ đi vài bước, lại đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền quay lại, bế thốc tôi lên, ánh mắt nhìn chăm chú về phía trước và đi vào lều.

“Cho dù mặt chàng trông như thế nào thì… ta… ta cũng không chê chàng đâu.” Tôi dựa vào lòng chàng, chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà lại nhẹ nhàng sờ lên chiếc mặt nạ bạc của chàng, câu nói đó tôi buột miệng thốt ra, giọng nói vừa e thẹn vừa ngọt ngào, dịu dàng như thể không phải giọng nói của mình. Mặt tôi lại nóng bừng, tia ửng hồng len lén bò lên trên má.

Tôi tưởng rằng vẻ thất vọng trong mắt chàng khi nãy là vì chàng cảm thấy không xứng với tôi. Tôi chỉ muốn cho chàng biết, chàng không cần phải sợ tháo mặt nạ trước mặt tôi, cho dù mặt chàng có xấu xí đáng sợ thì trong mắt tôi, chàng vẫn là vị tướng quân mặt nạ anh tuấn vô bờ trong bộ y phục trắng muốt như tuyết.

Lời vừa thốt ra mới cảm thấy câu nói này thật quá mạo muội. Tướng quân mặt nạ hơi sững lại, nhìn tôi đầy kinh ngạc như thể lúc đó mới hiểu tôi vừa nói gì, trong mắt là một nụ cười khinh mạn như thể vừa nghe được một câu chuyện cười nào nực cười lắm.

Chàng đang cười tôi đa tình sao? Tôi nghĩ như vậy, cảm thấy thực sự muốn đào một cái hố rồi chui xuống, thế là lại vùi đầu vào lòng chàng, không dám nhìn chàng nữa. Một hương thơm thoang thoảng tỏa đến đập vào mũi tôi, trong tim dấy lên một cảm giác ấm áp, bỗng dưng phát hiện ra mình rất quyến luyến với vòng tay của chàng.

Chàng nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, quay người đang định đi ra khỏi phòng, vết thương nơi gót chân tôi lại phát tác, nhìn theo bóng chàng, bất giác chẳng muốn để chàng đi.

“Chàng nửa đêm tới phủ Tể tướng là vì muốn cứu các binh sĩ nước Tề bị giam dưới thủy lao sao?” Tôi nhẹ giọng hỏi, đáp án thật rõ ràng, đúng là một câu hỏi ngu ngốc.

“Ta… ta không muốn quay lại phủ Tể tướng nữa.” Tôi cúi đầu, nói như lẩm bẩm. Giọng nói rất khẽ, chỉ như tiếng thì thầm, lại như đang thỉnh cầu điều gì đó.

Bóng chàng dừng lại giây lát, cuối cùng chẳng nói gì, thong thả bước đi.

4.

Tĩnh dưỡng nửa ngày, tinh thần tôi đã khá hơn rất nhiều.

“Tiểu Liên tỷ tỷ, vết thương của tỷ thế nào? Haiz, đều tại đệ.” A Tài xoa gáy, áy náy nói. Nếu không phải là vì hắn tay chân vụng về lúc uy hiếp tôi thì chân tôi cũng không bị cứa vào đá mà bị thương.

“Đệ thật là vô ý, thật chẳng thích hợp là thích khách.” Tôi nói đùa, uống một ngụm cháo mà hắn mang tới rồi nói, “Nhưng nể tình bát cháo này, tha thứ cho đệ đấy.”

“Thực ra cũng không thể hoàn toàn trách đệ, ai mà biết tỷ lại là cháu gái của Tể tướng, là tì thiếp của Tư Không…” A Tài nói giọng không phục, “Khi tướng quân cứu tỷ về, đệ còn tưởng tỷ là dân nữ ở trong thành gần đây, ai ngờ…”

“Haiz!” Tôi thở dài một tiếng, vừa nhắc tới thân thể của mình là tôi đã thấy chán nản, A Tài thấy tôi có vẻ buồn chán thì không dám nói tiếp chuyện đó nữa.

“Đúng rồi, vì sao tướng quân của các đệ lúc nào cũng đeo mặt nạ? Có phải từng bị thương trên chiến trường nên bị hủy mất dung nhan không?” Tôi thận trọng hỏi, rất muốn biết thêm những việc liên quan tới chàng. A Tài khựng lại, chớp mắt, hình như chưa hiểu rõ tôi có ý gì, ngập ngừng một lát r


XtGem Forum catalog