ồi thở dài nói: “Đúng thế, ai nhìn vào là sợ chết khiếp luôn! Thế nên tướng quân mới đeo mặt nạ suốt như thế.”
“Ta thực sự muốn nhìn thấy dung nhan dưới chiếc mặt nạ đó. Cho dù là trông như thế nào thì ta cũng có thể chấp nhận.” Trong lòng tôi thấy thật thương xót cho chàng, khóe môi nhếch lên, lẩm bẩm nói. Giọng nói nhỏ vo ve như muỗi, chỉ là buột miệng nói ra tiếng lòng mà quên mất trước mặt còn có A Tài.
“Tiểu Liên tỷ tỷ, tỷ…” A Tài khựng lại nhìn biểu cảm của tôi khi đó, trên mặt hắn không còn vẻ nghịch ngợm thường ngày, ngược lại là một lo lắng âm thầm như sực nhớ ra điều gì đó, lên tiếng hỏi: “Tỷ thích tướng quân?”
Tôi đỏ mặt, nghiêm giọng nói: “Muốn ăn đòn à? Sao nói năng linh tinh thế hả?”
Trên mặt A Tài thoáng qua một vẻ gì đó như là an tâm: Không phải thì tốt.
“Hôm đó tướng quân cứu tỷ trên chiến trường rồi đích thân đưa tỷ về doanh trại, đệ cũng tưởng là người có điều gì đó với tỷ. Nhưng tỷ lại là nữ quyến trong hoàng thất của Chu quốc. Cho dù thế nào thì tướng quân cũng luôn đặt lợi ích quốc gia và an nguy của các binh sĩ lên hàng đầu, người tuyệt đối không vì tỷ mà từ bỏ việc cứu các binh lính đang bị giam giữ dưới thủy lao đâu.”
Mặt tôi căng cứng lại dường như đang bị chìm trong một lớp bọt bong bóng màu hồng phấn rực rỡ, nay đột nhiên bị đánh thức, hơi lạnh ùa đến khiến tôi tỉnh táo hơn nhiều.
“Huống hồ… người vẫn luôn mang theo bức họa Lạc Vân tỷ tỷ, không rời nửa bước, đệ nghĩ cả đời này người cũng không quên được tỷ ấy. Trong nhân gian, không biết có bao nhiêu nữ tử vì tướng quân của chúng ta mà hồn siêu phách lạc, nhưng chỉ có mỗi Lạc Vân tỷ tỷ là lọt vào mắt xanh của người.” A Tài là người thẳng thắn, lại chưa có kinh nghiệm sống, chỉ một mạch nói rồi bỗng im lặng.
“Lạc Vân? Lạc Vân là ai?” Tôi hơi ngơ ngác, nhẹ giọng hỏi.
“Ha ha, không có gì, đệ nói bừa thôi, tóm lại là Tiểu Liên tỷ tỷ đừng… đừng thích tướng quân là được.” A Tài vội vàng đứng bật dậy, lắp bắp nói.
“Vì sao?” Tôi hỏi nhanh.
“Bởi vì người sẽ không thích bất cứ ai nữa đâu.” A Tài buột miệng nói, nói xong rồi mới cảm thấy không ổn, dường như tự trách mình lắm lời, bèn bực bội lao ra ngoài cửa.
… Bởi vì người sẽ không thích bất cứ ai nữa đâu. Giọng nói vẫn còn chút trẻ con của A Tài vang vọng trong bầu không khí tĩnh mịch, tôi cảm giác như trái tim mình đang bị cái gì đó kiểm soát, chẳng còn nghĩ ngợi được gì, trong phút chốc, tôi chẳng thể nào phân biệt được cay đắng ngọt bùi, chỉ cảm giác ánh sáng rực rỡ buổi hoàng hôn hôm nào đến nay chỉ còn lại là bóng tối.
Thực ra tôi là một người rất phù phiếm. Còn nhớ khi ở thế giới hiện đại, tôi lúc nào cũng chỉ thích những anh chàng đẹp trai, ai đẹp thì sẽ ngắm nhiều hơn, đọc truyện tranh cũng chỉ chọn những truyện nào có mỹ nam. Chẳng thể ngờ một người như mình mà lại cam tâm tình nguyện có cái suy nghĩ “cho dù gương mặt của chàng đáng sợ đến đâu ta cũng chấp nhận”.
Đoạn Mộc Liên khi đó thật là đơn giản và vui vẻ. Bởi vì là người kế thừa của gia tộc Đoạn Mộc nên ở trường cũng được coi là một ngôi sao sáng, trong lòng lại chưa từng có cảm giác vương vấn một ai. Còn tôi lúc này khi đối diện với tướng quân mặt nạ lại có một sự quyến luyến và ỷ lại khó nói thành lời, là vì cảm ân, hay vì trong thế giới xa lạ này, tôi quả bé nhỏ và đơn độc? Tôi thực sự thích chàng rồi sao? Bất giác tôi hỏi lại bản thân thật nghiêm túc. Tự hỏi mình như vậy hàng ngàn, hàng vạn lần nhưng vẫn không tìm được một câu trả lời rõ ràng.
5.
Tia nắng đỏ rực của bóng chiều tà dần biến mất sau khoảng chân trời xanh thẳm. Sắc trời tối dần.
Gót chân tôi vẫn đau nhói, loạng choạng đi tới trước một chiếc lều quân đội có vẻ cao quý nhất. Có lẽ vì sợ bị người khác chú ý nên lần này tướng quân mặt nạ không mang theo nhiều người, tôi bảo A Tài đánh lạc hướng đám binh sĩ đang canh giữ ở cửa, len lén lách người đi vào trong. Bước chân vào tiểu viện, qua một lớp rèm bằng da, tôi nghe thấy mấy giọng nam có vẻ quen thuộc đang bàn luận.
…
“Bẩm tướng quân, tôi đã phát thiệp tới phủ Tể tướng, bảo họ giao nộp chìa khóa thủy lao, thả các huynh đệ của chúng ta ra, nếu không họ hãy chờ nhặt xác của Nguyên Thanh Tỏa.”
“Gã Tể tướng đó là gian thần giảo hoạt, Tư Không Vũ Văn Dung cũng không phải hạng tầm thường, chỉ sợ rằng bọn chúng không dễ dàng chịu khống chế như vậy đâu.”
“Lý tham quân nói chí phải, nghe nói Vũ Văn Dung hoang dâm vô độ, trong phủ của hắn, tì thiếp vũ cơ nhiều vô số kể, chỉ là một tì thiếp thì chỉ sợ không thể uy hiếp nổi hắn.”
“Chuyện đó cũng khó nói, Nguyên Thanh Tỏa là cháu họ của vợ Tể tướng, hôm đó thấy Hoàng thượng có vẻ rất quyến luyến nàng ta, có lẽ cũng có ích.”
Đám người vẫn say sưa thảo luận, trong lòng tôi bị một cơn gió lạnh lướt qua. Quả nhiên là chàng cùng mọi người bàn bạc như vậy, quả nhiên là chàng muốn dùng tôi để đổi lấy chìa khóa của thủy lao. Tôi nói tôi không muốn về phủ Tể tướng, cho dù đó là một lời cảm thán xuất phát từ tận đáy lòng thì với chàng đó chẳng qua chỉ như gió thoảng bên tai. Rốt cuộc thì chàng vẫn “coi đại sự là trọng”.
“Bình thủy tương phùng”[1'>, chàng sẽ lo