Lan Lăng Vương

Lan Lăng Vương

Tác giả: Dương Thiên Tử

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323601

Bình chọn: 7.5.00/10/360 lượt.

của Dung nhi, chắc là Thanh Tỏa cũng sẽ mừng cho phu quân.”

Tôi khựng lại, vô thức quay sang nhìn Vũ Văn Dung, chàng chỉ làm ra vẻ như không có việc gì xảy ra. Trong lòng bất giác thấy nghi hoặc, tôi mỉm cười gượng gạo, khẽ cúi đầu với Vũ Văn Hộ, coi như đáp lời. Ngước mắt nhìn thấy Vô Thần đạo nhân đang ngồi ở vị trí thượng tọa bên trái, Nhan Uyển ngồi bên cạnh ông ta, chiếc váy lụa mỏng màu hồng phấn trong rất vui mắt, gương mặt được trang điểm khá đậm khiến nhan sắc càng thêm diễm lệ, e thẹn ngước mắt nhìn Vũ Văn Dung, hai mắt tràn đầy tình ý.

“Vô Thần Các vừa mới xây được một nửa, đạo nhân đã đòi đi, thật là đáng tiếc.” Nguyên Thị chép miệng tiếc nuối, nâng ly nói.

Tôi ngẩng đầu lên, hơi ngơ ngác. Vừa nãy trong lòng còn có một dự cảm không lành, bởi vậy chỉ mải cắm cúi ngồi ăn, cũng không để ý lắm tới lời nói của mọi người. Vô Thần đạo nhân sắp đi? Mới nghe được câu này, tôi còn tưởng là mình nghe nhầm.

“Hôm nay mở thịnh yến là vì muốn tiễn đạo nhân. Đạo nhân có việc quan trọng, chúng tôi cũng không tiện giữ.” Vũ Văn Hộ nghe thấy thế thì quay đầu sang Vô Thần, lễ phép nói.

“Bần đạo tuy rằng trong tâm vô thần, nhưng thân giữa chốn hồng trần nên chẳng thể nào không lo việc hồng trần. Thường có những việc bất đắc dĩ cuốn lấy.” Vô Thần đạo nhân thong thả nói, câu nói của ông ta nghe thật đường hoàng, bác đại tinh thâm, nhưng lại không nói ra lí do cụ thể gì.

Thì ra buổi yến tiệc này là để tiễn ông ta. Tôi hơi giật mình, trong lòng lập tức có một cảm giác vui sướng như giải thoát được một gánh nặng, cái nhân vật nguy hiểm lai lịch bất minh này đi rồi, sự uy hiếp đối với tôi đương nhiên cũng giảm đi một chút. Suy đoán lí do ông ta rời đi, có lẽ là vì “địa cung” thần bí mà ông ta nói xảy ra chuyện gì đó.

“Đạo nhân tài cao, đương nhiên phải lo tới phúc trạch của hàng vạn chúng sinh. Trách nhiệm lớn, đương nhiên cũng nhiều ràng buộc. Thanh Tỏa thay mặt cho người trong thiên hạ, kính ngài một ly.” Tôi vui thầm trong lòng, nâng ly nói, nụ cười rạng rỡ xuất phát từ đáy lòng.

“Ha, nha đầu này miệng lưỡi thật giảo hoạt.” Vô Thần vui lòng, nheo mắt nâng ly với tôi, uống cạn một hơi.

“Thanh Tỏa lần này quay về đã ngoan ngoãn và lanh lợi hơn nhiều, có lẽ sau này sẽ chung sống hòa hợp được với Uyển nhi.” Vũ Văn Hộ cười lớn tiếp lời.

Tôi nghe thấy thế thì khựng lại, ly rượu vừa đưa tới miệng bất giác đã dừng lại.

“Đúng, Nhan cô nương và Tư Không đại nhân có duyên tướng, bát tự lại hợp, đúng là một lương duyên trời định. Chi bằng đại nhân hãy tác thành cho họ.” Vô Thần cười nói. Có lẽ hai người đã sớm thông đồng với nhau, chọn đúng lúc này để nói ra.

“Thực ra ta cũng đã sớm có ý tác thành cho chúng, nay đạo nhân lại nhắc tới. Vậy thì ta với ông hãy làm chủ cho chúng, coi như là kết mối nhân duyên.” Tôi hừ lạnh một tiếng, vừa kết thân được với Kinh lược tiết độ sứ nắm binh quyền trong tay, lại lôi kéo lấy lòng được Vô Thần đạo nhân, ngoài mặt thì có vẻ như nhất cử lưỡng đắc, nhưng không biết Vô Thần đạo nhân lai lịch bất minh, hành động này chẳng khác nào cõng rắn cắn gà nhà.

Vũ Văn Hộ vừa nói vừa quay đầu nhìn Vũ Văn Dung, nói: “Nhan cô nương tài mạo song toàn, Dung nhi chắc cũng thích phải không?”

Vũ Văn Dung nhướng mày nhìn tôi rất kịch, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười nhạt: “Đa tạ mỹ ý của hoàng thúc.”

Xem ra chàng ta đã sớm biết có sự sắp xếp này, chả trách lại nói là có kịch hay để xem. Xem ra toàn bộ buổi yến tiệc này duy chỉ có tôi là người không biết gì. Trong lòng lóe lên một ngọn lửa giận và nỗi sợ hãi. Tư Không phủ đã có một My chủ nhân, nếu Nhan Uyển bước vào thì tôi làm sao mà sống được. Nhưng đây là ý của Vũ Văn Dung, tôi cũng chẳng dám nói gì, chỉ hơi do dự nhìn Nguyên Thị, trong ánh mắt có thêm vài phần cầu cứu.

Nguyên Thị liếc thấy biểu cảm của tôi thì mở miệng nói: “Thanh Tỏa của chúng ta thấu tình đạt lí, chắc không giở thói bướng bỉnh vào lúc này đâu, đúng không?”

Tôi có nỗi khổ mà chẳng thể nói ra, chỉ đành gượng gạo mỉm cười gật đầu.

“Có điều nhập môn có người trước người sau, tính ra thì Uyển nhi phải gọi con một tiếng tỷ tỷ. Dung nhi cũng không phải loại người có mới nới cũ, sau này hai tỷ muội các con chung sống hòa thuận, có lẽ cũng không phải là khó. Con nói phải không, Dung nhi?” Nguyên Thị nhìn Vũ Văn Dung, mỉm cười hỏi.

“Đương nhiên rồi ạ.” Vũ Văn Dung đưa tay ra ôm tôi vào lòng, xoa nhẹ lên bờ vai tôi, nói: “Thanh Tỏa đối với con tình sâu nghĩa đậm, cung thuận đáng yêu, sao con nỡ buông nàng ra.” Nói rồi chàng giả bộ nhìn tôi đầy tình ý, trong đáy mắt chỉ là vẻ trêu chọc. Tôi ngoài mặt mỉm cười nhưng ánh mắt tóe lửa như có thể giết người. Cung thuận đáng yêu? Hừ, toàn là nói ngược.

Vũ Văn Dung thấy tôi như vậy thì khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười khoái trá.

Thấy tôi và Vũ Văn Dung có vẻ thân mật, trên mặt Nhan Uyển thoáng một chút ngượng ngùng, chắc chắn càng thêm căm hận tôi, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười e thẹn: “Sau này mong Thanh Tỏa tỷ tỷ chăm sóc thêm cho muội.”

Tôi cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, nghiêm mặt nói: “Uyển nhi muội muội là người lương thiệ


Polaroid