Teya Salat
Lan Lăng Vương

Lan Lăng Vương

Tác giả: Dương Thiên Tử

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323621

Bình chọn: 8.5.00/10/362 lượt.

n đôn hậu, chẳng có tâm ý hại người, được cùng một nhân tài như muội hầu hạ Tư Không đại nhân, Thanh Tỏa vui còn không kịp nữa là.” Nói rồi tôi nâng ly về phía Vũ Văn Hộ và Vô Thần đạo nhân, nói: “Chúc cô phụ và đạo nhân kết thành mối nhân duyên, hỉ khí doanh môn.” Rồi tôi lại quay đầu nhìn Vũ Văn Dung, nhếch môi lên nói: “Cung hỉ phu quân có thêm giai nhân.”

Đây là lần đầu tiên tôi gọi chàng là phu quân. Trên thực tế tôi chỉ là một tì thiếp không có danh phận của chàng, lẽ ra không có tư cách gọi chàng là phu quân. Nói như thế chẳng qua là vì muốn Nhan Uyển nghe thấy. Đã đối đầu với nàng ta rồi thì chỉ còn cách tiếp tục đối đầu mà thôi.

Vô Thần đạo nhân thấy tôi mấy hôm trước còn phản đối Vũ Văn Dung nạp thiếp, nay có phản ứng như vậy thì ánh mắt lóe lên vẻ thích thú.

“Nhan cô nương chi bằng hãy nhanh chóng quay về nương gia[2'> để chờ Tư Không phủ chính thức đón về. Tể tướng đại nhân tới khi đó sẽ là chủ lễ cho cô. Bần đạo lần này đi về phía Tây, cũng có thể tiễn cô một đoạn, chi bằng ngày mai chúng ta cùng khởi trình?”

[2'> Nương gia là nhà mẹ đẻ.

“Uyển nhi xin nghe lời đạo nhân sắp đặt.” Nhan Uyển cung kính đáp.

Ngày mai đã đi? Tuy rằng sau này Nhan Uyển gả vào Tư Không phủ sẽ mang lại những phiền phức vĩnh cửu nhưng trước mắt tôi vẫn thở phào một hơi bèn nói: “Thế còn gương Thanh Loan thì sao? Đạo nhân đã tìm thấy chưa?”

Vô Thần nghe tôi nhắc tới gương Thanh Loan thì ánh mắt sáng lên, rồi trong đáy mắt lại thoảng qua một vẻ hồ nghi. Tôi làm ra vẻ vô tội, nhìn lại ông ta: “Chẳng phải đạo nhân nói đó là vật không may? Còn giữ lại trong phủ tất sẽ khiến lòng người bất an?”

“An tâm đi, trước khi đi bần đạo sẽ chôn bùa xung quanh Vô Thần Các để giữ cho quý phủ vẫn bình an.” Sắc mặt Vô Thần khôi phục lại vẻ bình thường.

“Nếu có tin tức gì của gương Thanh Loan thì phiền Tể tướng đại nhân phái người tới Vân Đinh của núi Côn Lôn.”

Vô Thần đạo nhân còn chưa nói xong thì không trung vang lên tiếng đàn lạnh lẽo, khúc điệu rối loạn, vô cùng chói tai, khiến người ta nghe thấy trong lòng buồn bực, rượu trên bàn sóng sánh làm đổ cả ly xuống đất, giây phút sau, đến cả những chiếc bàn cũng rung lên bần bật. Trong tiếng đàn vang lên một giọng nữ tràn đầy oán khí: “Hương Vô Thần, còn giả bộ quay về Côn Lôn Vân Đinh sao? Còn tưởng mình là đạo sĩ sao? Cái hẹn mười năm của ngươi với ta, lẽ nào ngươi quên rồi sao?”

4.

Tôi bịt tai, cảm giác tim mình đau nhức nhối. Vũ Văn Dung thoáng cau mày, nhưng không có vẻ đau đớn như tôi. Sắc mặt của mọi người đều trở nên quái dị, chỉ có Vô Thần đạo nhân là vẫn giữ sắc mặt thường ngày, vỗ nhẹ vào cái bàn trước mặt, sau đó búng tay một cái, cái bàn nghe tiếng bay ra, hình như đụng phải một cái gì đó trong không trung, tiếng gỗ vỡ vụn rồi bay tứ tung, Vũ Văn Dung phất tay áo lên che trước mặt t Gò má có cảm giác lành lạnh, rất dễ chịu, tôi mở mắt ra, thì ra là một tì nữ đang nhẹ nhàng lau mặt cho tôi. Thấy tôi tỉnh lại, vui mừng nói: “Tiểu thư, người tỉnh rồi sao?”

Tôi ngồi dậy, tựa người vào thành giường, nhận chiếc khăn trong tay nàng ta, đắp lên mặt cho tỉnh táo hơn, nói giọng cảm kích: “Vất vả cho ngươi quá.”

“Nô tì vừa tới đây hầu hạ, không dám nói là vất vả.”

Thời cổ đại đẳng cấp rất nghiêm ngặt, rất ít có chủ nhân nào nói cảm ơn người hầu. Tì nữ này còn ít tuổi, gò má đỏ hồng, trong mắt dấy lên một tia nhìn cảm kích.

“Tư Không đại nhân ở đây suốt cả đêm, người mới vất vả.”

Loáng thoáng nhớ lại sự bảo vệ của Vũ Văn Dung dành cho tôi, trong lòng hơi chút xúc động, buột miệng nói: “Vậy sao?”

“Vâng ạ, nếu không phải vừa nãy Tể tướng đại nhân gọi người đi tiễn Vô Thần đạo trưởng và Nhan cô nương thì có lẽ người vẫn còn ở đây chăm sóc tiểu thư.” Tiểu nha đầu này vui vẻ trả lời, chắc là nàng ta cũng từng hầu hạ Nguyên Thanh Tỏa, hôm nay tưởng rằng cuối cùng nàng ta cũng đã lấy lòng được chủ nhân.

Tôi đang định nói gì đó thì đột nhiên nghe bụng mình kêu lên òng ọc, lúc này mới biết là trong bụng mình trống rỗng.

“Tiểu thư đói rồi phải không? Nô tì sẽ vào bếp lấy cơm. Tiểu thư muốn ăn gì?” Nàng ân cần hỏi tôi, rồi lại nói: “Ngày trước tiểu thư thích ăn nhất là món bánh hoa quế, nô tì sẽ đi chuẩn bị một chút.”

“Ừm, phiền ngươi quá! Ngoài cái này, ta còn muốn ăn vịt hầm, cá chua ngọt, đậu phụ sốt, rau cải trần…” Nghe nàng ta nói vậy, tôi càng cảm thấy đói, tự nhiên nghĩ tới rất nhiều món ăn, cứ như thể mấy ngày qua chưa được ăn gì vào bụng.

“Khẩu vị tốt thế cơ à, xem ra đã chẳng còn nguy hiểm gì nữa.” Ngoài cửa vang lên một giọng nam trầm ấm, gương mặt tuấn tú của Vũ Văn Dung đập vào mắt, khóe môi nở một nụ cười an lòng, nhưng khẩu khí thì vẫn lạnh nhạt.

“Thế nghĩa là chàng không muốn khẩu vị của thiếp tốt, hay là không muốn thiếp không còn nguy hiểm?” Đấu võ mồm với chàng gần như đã trở thành một thói quen của tôi, tôi hơi nhướng mày lên, tinh nghịch cười nói: “Thiếp ăn như thế sẽ không khiến chàng nghèo đi chứ?”

Nàng tì nữ thấy cảnh tượng đó thì ngậm cười đi ra khỏi phòng. Vũ Văn Dung vốn đang sưng sỉa mặt mày, lúc này không nhịn được nữa.

“Còn nghèo nữa sao? Nếu không p