t bó toàn là thư của những người ở Hứa Đô và tướng sĩ thông với Viên Thiệu.
Tả hữu nói:
- Nên đối chiếu từng tên một, bắt mà giết đi.
Tháo nói:
- Đang lúc Thiệu mạnh, chính ta cũng chưa chắc đã giữ nổi thân mình, huống hồ người khác.
Bèn sai đốt hết, không nhắc lại việc ấy nữa.
Quân Viên Thiệu bấy giờ thua chạy tán loạn cả, duy có Thư Thụ bị giam, không chạy được, bị quân Tào bắt được đem nộp Tào Tháo.
Tháo vốn trước có quen Thư Thụ.
Thụ trông thấy Tháo, giơ tay xua đi và kêu to:
- Thụ không hàng đâu!
Tào Tháo nói:
- Bản Sơ vô mưu, không dùng lời ngươi, sao ngươi còn chấp nể thế? Nếu ta được ngươi sớm, việc thiên hạ còn gì đáng lo.
Tháo đãi tử tế, lưu ở trong quân.
Một đêm, Thụ ăn trộm ngựa, định trốn về với Viên Thiệu. Tháo giận, sai đem chém đi. Thụ đến chết, thần sắc không đổi. Tháo than rằng:
- Ta trót giết lầm người trung nghĩa!
Rồi sai làm lễ hậu, chôn ở cửa sông Hoàng Hà, đề vào mộ sáu chữ: “Trung liệt Thư quân chi mộ”.
Đời sau có thơ than Thư Thục rằng:
Hà Bắc nhiều danh sĩ,
Trung trinh có Thư quân,
Mắt trông hiểu trận pháp,
Mặt ngẩng biết thiên văn,
Đến chết lòng son sắt,
Lâm nguy chí tựa vân,
Tào công trọng vì nghĩa,
Bia cao dựng trước phần.
Tào Tháo giết Thư Thụ rồi, hạ lệnh sang đánh Ký Châu. Thế rõ thực:
Thế yếu chỉ vì nhiều mẹo được,
Binh cường nhưng bởi ít mưu thua.
Chưa biết quân Tào phen này sang Ký Châu thế nào, xem hồi sau mới rõ.
Tào Tháo ở Thương Đình, phá vỡ Bản Sơ;
Huyền Đức sang Kinh Châu, nương nhờ Lưu Biểu.
Tào Tháo thừa cơ Viên Thiệu thua, đem quân mã đuổi theo cùng đường.
Viên Thiệu đội khăn xéo, mặc áo đơn, dẫn hơn tám trăm quân kị mã chạy đến bờ phía bắc sông Lê Dương, đại tướng là Tưởng Nghĩa Cừ ra trại đón rước.
Thiệu kể chuyện đầu đuôi với Nghĩa Cừ.
Nghĩa Cừ thu thập tàn quân lại. Quân sĩ nghe tin Viên Thiệu ở đó, theo về đông như kiến, quân thế lại mạnh, mới bàn mưu về Ký Châu.
Khi đem quân đi dọc đường, đêm ngủ trong núi. Thiệu nằm trong trướng, nghe văng vẳng có tiếng khóc, bèn lẻn ra nghe xem, đều là những tàn quân, họp nhau lại, than khóc những nỗi mất anh, chết em, xa họ hàng, lìa bạn hữu. Người nào người ấy vỗ bụng than thở:
- Nếu chúa công nghe lời Điền Phong, chúng ta đâu đến nỗi này!
Thiệu nghe thấy, rất hối hận, nói:
- Ta không nghe lời Điền Phong, binh thua tướng mất. Nay trở về, còn mặt mũi nào trông thấy hắn nữa.
Hôm sau, cưỡi ngựa đang đi, Phùng Kỷ dẫn quân lại đón. Thiệu bảo Phùng Kỷ:
- Ta không nghe lời Điền Phong đến nỗi thua, bây giờ trở về, trông thấy hắn thật xấu hổ.
Phùng Kỷ nhân thể nói gièm:
- Điền Phong ngồi trong ngục, nghe tin chúa công thua, vỗ tay cười to: “Ta nói có sai đâu!”
Viên Thiệu cả giận, mắng:
- Thằng hủ nho ấy lại dám nhạo báng ta, ta phải giết đi.
Nói rồi sai sứ cầm bảo kiếm đi trước về Ký Châu vào ngục giết Điền Phong.
Điền Phong đang ở trong ngục, một hôm cai ngục lại vào thăm nói:
- Tôi xin vào mừng ông.
Phong hỏi:
- Có việc gì đáng mừng?
Cai ngục lại nói:
- Viên tướng quân thua to mới về. Phen này ông sẽ được trọng dụng.
Phong cười nói:
- Ta sắp chết thì có!
Cai ngục lại hỏi:
- Ai cũng mừng cho ông, ông lại bảo ông sắp chết là nghĩa thế nào?
Phong nói:
- Viên tướng quân trông ngoài mặt thì khoan hòa nhưng trong bụng hay ghen ghét, không nghĩ đến người trung thành; nếu được mà mừng, may ra còn tha ta, nay thua tất hổ thẹn, ta còn mong sống sao được?
Cai ngục còn chưa tin, đã thấy sứ giả cầm gươm vào truyền lệnh Viên Thiệu đem Điền Phong ra chém.
Cai ngục giật mình. Phong nói:
- Ta đã biết thế nào cũng chết mà!
Bọn cai ngục ai nấy đều khóc thương.
Điền Phong nói:
- Làm thân đại trượng phu sống trong trời đất không biết kén chúa mà thờ, thật là ngu dốt, ngày nay chịu chết, còn thương tiếc làm chi!
Nói rồi tự vẫn ở trong ngục.
Điền Phong có thơ rằng:
Lần trước thua quân mất Thu Thu,
Hôm nay trong ngục giết Điền Phong.
Cột rường Hà Bắc đền long gãy,
Viên Thiệu hòng sao khỏi bại vong!
Viên Thiệu về Ký Châu, ruột gan bối rối, không trông coi được chính sự.
Vợ là Lưu thị, khuyên Thiệu lập con nối nghiệp.
Thiệu có ba con: Con trưởng là Viên Đàm, tự là Hiển Tự, giữ Thanh Châu; con thứ hai là Viên Hy, tự là Hiển Dịch, giữ Ụ Châu; con út là Viên Thượng, tự Hiển Phụ là con của vợ thứ Lưu thị, hình dong tuấn tú, Thiệu rất yêu, nên cho ở luôn bên cạnh mình.
Từ khi thua trận ở Quan Độ, Lưu thị khuyên Thiệu lập Viên Thượng lên nối nghiệp.
Thiệu đem việc ấy bàn với bốn người là Thẩm Phối, Phùng Kỷ, Tân Bình, Quách Đồ. Thẩm, Phùng, hai người vốn theo Viên Thượng; Tân, Quách, hai người vốn theo Viên Đàm. Bốn người ai cũng có bụng vì chủ cả.
Thiệu nói:
- Nay lo ở ngoài chưa yên, việc trong nhà nên phải sớm liệu. Ta muốn lập kế tự: Con trưởng là Đàm thì tính hung bạo hay giết người; con thứ là Hy thì nhu nhược, khó làm nên được; duy có con thứ ba là Thượng có dáng anh hùng, lại biết trọng người hiền, quý