XtGem Forum catalog
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217912

Bình chọn: 8.5.00/10/1791 lượt.

g quá ! Cả một quá khứ oai hùng tan đi

không dấu vết. Còn lại, họa chăng chỉ mình hắn, kẻ thừa kế độc nhất và

cô đơn của một dòng họ bị quên lãng.

Thạch Đạt Lang tần ngần đứng nhìn dòng nước chảy miên man. Rồi thất

vọng, hắn bỏ đi, tiếp tục men theo đường ven sông đến khu ngoại thành,

không chủ đích.

Lững thững tản bộ trên những con đường ngoại ô vắng vẻ, Thạch Đạt Lang

đảo mắt nhìn quanh. Rặng liễu trông bên con lạch nhỏ thưa dần. Thay vào

đấy, một vài căn nhà gỗ ẩn hiện sau những mảnh vườn xinh xắn bên hàng

dậu xanh hoặc sau những cây tùng thấp lè tè thân uốn éo như trong tranh

vẽ.

Đến gần một gốc liễu to mọc trên bờ lạch, rễ xù xì bò ngoằn tựa đàn rắn, Thạch Đạt Lang tháo hành trang ngồi nghỉ.

Cuối xuân, lá liễu dài xanh biếc rủ xuống trước mặt như tấm mành. Cơn

gió thoảng qua, mành liễu rung động. Một mình ngồi không biết làm gì,

hắn phóng kiếm cắt từng lá liễu, trước chậm sau mau, rồi xoay cườm tay

hươi kiếm ngược lên chẻ đôi nhành liễu. Bất giác hắn nghĩ đến chiêu

“hiết liễu kiếm”, một chiêu kiếm được truyền tụng trên giang hồ, do một

cao thủ phát huy và khai triển. Nếu quả thật có chiêu kiếm như vậy thì

cũng đáng công nghiên cứu lắm, vì nếu ta coi những nhành liễu rung động

kia là kẻ địch bao vây tứ phía thì chẻ đôi chúng ra đúng lúc mà chính

xác chẳng phải dễ dàng gì. Hắn tự hứa có dịp sẽ tìm hiểu rõ hơn về chiêu thức ấy và người đá phát minh ra nó.

Nhìn con lạch nông, nước lờ đờ chảy dưới chân, Thạch Đạt Lang ngạc nhiên.

Nước con lạch như phân đôi ra hai luồng, bên trong bên đục. Hắn đồ chừng phía thượng nguồn có người làm nghề phiếu lụa hoặc mài kiếm nên xả nước đục ra như vậy.

Đang phân vân, bỗng thấy một bà lão đi qua. Hắn nhận ra thân mẫu Cổ Huy

Đạo, nhà luyện kiếm đã gặp và cùng uống trà trên đồng Đại Tỉnh ngày nào. Vừa hay, bà cụ cũng nhận ra hắn. Bà mừng rỡ kêu lên:

- Ồ tráng sĩ ! Hân hạnh quá ! Chắc tráng sĩ đương muốn tìm ngõ Kim Phong ?

Bà tưởng Thạch Đạt Lang muốn đến thăm bà và Cổ Huy Đạo, nên không để cho hắn kịp đáp, bà tiếp ngay:

- Tệ xá cũng gần đây thôi. Mời tráng sĩ theo lão.

Trước sự ân cần ấy, hắn không muốn và cũng chẳng có lý do gì từ chối,

bèn cúi đầu cảm ơn rồi vui vẻ đeo hành trang lên vai theo bà cụ.

Trại Kim Phong bên ngoài trong khiêm nhượng, nhưng bên trong càng vào

sâu càng rộng. Ngay cổng vào là một khu vườn trồng toàn trúc xanh, tùng

biếc lẫn với những hàng phong, cành dày chi chít đan nhau như một khu

rừng nhỏ. Bấy giờ, trên cành, lá non mới nhú, nhưng theo lời bà cụ, đến

mùa thu lá phong rực rỡ ánh lên dưới nắng, trông chẳng khác gì rắc vàng. Bởi thế mới có tên “Kim phong hạng” (ngõ phong vàng) và chủ nhân trại

còn được gọi là Kim Phong tiên sinh.

Trong trại có nhiều nhà, chia thành từng khu vực thuộc gia đình Cổ Huy

Đạo và gia đình các biểu huynh, biểu đệ Ông. Họ quây quần với nhau, cùng làm nghề đúc và mài kiếm.

Một con suối từ chân núi chảy sát khuôn viên, Cổ Huy Đạo lợi dụng tiện

nghi ấy, khơi thêm nhiều mạch nước dẫn quanh co khắp trại. Mạch dùng lấy nước pha trà, mạch dùng nấu ăn tắm giặt, mạch dùng cho lò luyện kiếm.

Kiến thức luyện kim của Cổ Huy Đạo thâm diệu, kinh nghiệm của ông ít

người bì kịp, ông lại có tài tổ chức, nên tuy khách đặt hàng nhiều mà

ông vẫn đủ thì giờ rảnh rỗi, lúc uống trà, khi ngắm cảnh, đọc sách. Cũng như phần đông các nhà kỹ nghệ và thương gia đương thời, ông xuất thân

từ một gia đình kiếm sĩ. Trong cuộc tranh chấp sứ quân, vì không muốn

đứng hẳn về phe phái nào, một số kiếm sĩ đã rửa tay treo kiếm, theo

đường doanh nghiệp. Riêng Cổ Huy Đạo chọn kỹ thuật luyện kim và chuyên

hẳn về ngành đúc kiếm.

Lẽ dĩ nhiên, làm nghề tự do thì địa vị xã hội không được bằng địa vị

kiếm sĩ, nhưng cuộc sống đỡ bấp bênh và nguồn lợi dồi dào hơn. Vả nhờ

tại học và tiền bạc, đám thương gia tuy không nắm được những địa vị then chốt, lại rất có thế lực và được trọng nể.

Thấy mẹ dẫn Thạch Đạt Lang vào, Cổ Huy Đạo chạy ra nghênh tiếp. Hàn huyên xong, ông tạ khách:

- Tráng sĩ thứ lỗi. Lão phu hiện đương bận trông thợ đúc một thanh kiếm

đặc biệt nên xin để mẫu thân hướng dẫn tráng sĩ đi xem trang trại. Xin

tráng sĩ cứ tự nhiên, chiều nay xong, ta tha hồ chuyện phiếm.

Lời nói của Cổ Huy Đạo thành thật, khách dù dễ mếch lòng đến đâu cũng không thể giận.

Thạch Đạt Lang theo Cổ lão bà, đi một vòng quan sát xưởng đúc kiếm,

xưởng nung đồ gốm, thư khố, phòng làm sơn mài. Hắn rất thích thú, không

ngờ danh bất hư truyền, Cổ Huy Đạo là người đa tài mà ngành gì ông cũng

tỏ ra xuất sắc.

Bà cụ còn pha trà, làm bánh, vừa làm vừa trò chuyện với hắn, coi hắn như người nhà. Trong bầu không khí cởi mở ấy, hắn thấy dễ chịu vô cùng.

Những lời thân mật đầm ấm của Cổ lão bà gây trong lòng hắn một cảm giác

yên vui, cái cảm giác hắn chỉ có xưa kia khi còn ở bên cạnh mẹ và chị.

Thấm thoắt đã bốn ngày trôi qua, Thạch Đạt Lang ở trại Kim Phong. Ban

ngày sau buổi tập dượt sáng, hắn ưa ra vườn tản bộ, vào thư khố đọc sách hoặc có khi đến xưởng luyện kim xem xét và đàm luận kiếm học với Cổ Huy Đạo. Kiến thức của hắn vì thế cũng