Disneyland 1972 Love the old s
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3218004

Bình chọn: 8.00/10/1800 lượt.

phong phú thêm, và điều làm hắn sảng khoái hơn cả là luôn luôn hắn có sự quân bình về tinh thần với thể

chất.

Nhưng sợ Ở lâu không tiện, Thạch Đạt Lang ngỏ ý cáo từ. Thì Cổ Huy Đạo đã khoát tay ngăn lại:

- Trạng sĩ chẳng nên làm thế, phụ lòng hiếu khách của lão phu. Nếu tráng sĩ ở đây thấy buồn, muốn ra đi, lão phu chẳng dám giữ. Nhưng nếu không

chê nơi này hủ lậu, xin lưu lại ít lâu nữa. Trên kệ thư phòng còn nhiều

sách đáng đọc. Vài ngày nữa, lão phu lại định nung đôi cái bát sành để

thử nghiệm chất men mới chế. Tráng sĩ ở lại mà xem.

Nặn đồ gốm cũng thú vị đáo để, chẳng kém gì rèn kiếm. Nếu muốn, tráng sĩ cũng nên làm vài cái cho vui.

Ai mà có thể từ chối những lời mời mọc chí tình đến thế ? Thạch Đạt Lang chỉ còn biết cúi đầu vâng lệnh.

Trong thư phòng treo nhiều tranh đẹp, cổ họa thời Kamakura, liễn mang

thủ bút của Vương Hi Chi đời Tấn. Có một bức, Thạch Đạt Lang ngắm mãi

không chán. Bức tranh nhan đề “Hạt dẻ” do Tống Lương Khải vẽ. Nó nhỏ

thôi, chỉ bằng cái mặt bàn thấp, giấy cũ, có lẽ trước đây màu vàng nhưng bây giờ đã thành nâu sẫm. Nhưng Thạch Đạt Lang thích quá chừng, gần như bị mê hoặc. Hắn nói với Cổ Huy Đạo:

- Tiền bối vẽ tranh, chưa chắc mấy người được bằng. Riêng tại hạ, chỉ

mong sao có được những nét bút đơn giản như trong tranh này mà thôi.

Cổ Huy Đạo cười:

- Lão phu lại nghĩ khác. Tranh lão phu, ai học cũng có thể vẽ được, miễn tập cho thuần. Nhưng riêng nét bút của Tống Lương Khải thì khác lắm.

Tập không được mà phải có thiên phú. Nét vẽ Tống Lương Khải sinh động vô cùng mà ý tưởng thâm trầm, dùng kỹ thuật không, không đạt được.

Thạch Đạt Lang xem lại bức tranh. Trên tranh vẽ một con sóc trầm ngâm

nhìn hai trái hạt dẻ, một trái còn nguyên vỏ, một trái vỏ đã nứt đôi để

hở nhân bên trong. Con sóc dáng sợ hãi, phân vân. Nỗi băn khoăn của nó

lộ trên đôi mắt đen nhánh, đôi chân trước chụm vào nhau và cái đuôi dựng ngược. Bộ lông mềm gió tạt sang bên. Tất cả những ý đó được thể hiện

bằng vài nét thủy mặc đơn sơ, thoạt trông thì ngây ngô, nhưng càng nhìn

càng linh hoạt và buộc người xem phải suy nghĩ về ý nghĩa tác giả muốn

phô diễn.

Thạch Đạt Lang gật gù:

- Tiền bối nói rất phải !

Hôm sau, Cổ Huy Đạo vào thư phòng, lại bắt gặp hắn đang ngồi trước bức tranh ấy. Ông cười:

- Vẫn còn mê bức tranh của Tống Lương Khải ? Có vẻ tráng sĩ thích họa

phẩm này lắm ? Vậy lão phu xin tặng đấy, khi nào đi thì cuốn lại mang

theo.

Thạch Đạt Lang phản đối:

- Tiền bối nói đùa. Đây là một tác phẩm vô giá, không chừng là vật gia bảo, tại hạ đâu dám vô lễ thế.

Nhưng Cổ Huy Đạo nghiêm trang:

- Lão phu nói thật. Tráng sĩ thích thì cứ lấy. Thực ra lão phu còn nhiều tranh khác.

Tranh phải để cho người thích thưởng ngoạn nó sở hữu mới đúng. Lão phu chắc họa sĩ khi vẽ tranh này cũng muốn thế.

- Vậy tại hạ lại càng không nên lấy - Hắn cười - thích thì có thích

nhưng thì giờ đâu mà ngắm và treo ở đâu mà ngắm ? Tại hạ chỉ là một lãng tử nay đây mai đó, chẳng biết đâu là định sở, đến thân này còn không

chắc bảo toàn được thì một họa phẩm quý giá như tranh kia mang đi càng

thêm bận !

Cổ Huy Đạo thở dài ảo não:

- Có lẽ tráng sĩ chẳng muốn điều gì hệ lụy. Ở tuổi tráng sĩ, chắc cũng

chẳng muốn có nhà làm gì, nhưng theo ý lão phu, ai cũng nên có một chỗ ở riêng biệt, dù đó chỉ là một túp lều. Không có nó, ta sẽ cảm thấy trơ

trọi, như bị ruồng bỏ. Sự trơ trọi về vật chất cũng có thể dồn ta vào sự cô đơn tinh thần đấy ...

- Tại hạ chưa bao giờ nghĩ đến điều ấy. Ước mong của tại hạ là được đi

đây đi đó, khắp nơi trên xứ sở này, ngủ dưới bóng cao sơn, nằm trên bờ

đại hải, trau dồi kiếm đạo và khi cần, đem chút tài mọn của mình ra giúp người cô thế. Có lẽ trong thâm tâm, tại hạ chỉ muốn làm một kẻ suốt đời phiêu lãng.

- Cũng là thường tình ! Tuổi trẻ nào mà chẳng vậy. Nhưng không nên tưởng rẳng giấc mơ của mình chỉ thực hiện được ở những vùng xa xôi, chân trời góc bể. Nếu nghĩ như thế, ta sẽ xao lãng việc giải quyết ngay những vấn đề trước mắt. Đa số thanh niên đều có những ý tưởng không thực tế, lão

phu sợ rằng vì thế mà khi thất bại, họ bất mãn với cuộc sống.

Rồi Cổ Huy Đạo cười ha hả:

- Lão phu e đã lạm bàn mất rồi ! Thôi ta quên chuyện ấy đi. Hôm nay lão

phu đến đây là có ý muốn mời tráng sĩ đi giải sầu một chút.

- ... ?

- Tráng sĩ đã đến kỹ viện bao giờ chưa ?

- Kỹ viện ở ngoại ô thành Kyoto này ư ?

- Phải. Lão phu có người bạn tên Hải Chính Hành. Ông ta đã có tuổi nhưng tính tình còn trẻ trung ưa đùa cợt. Mới nhận được thư ông ấy hẹn tối

nay xuống xóm Rokyjo.

Tráng sĩ đi không ?

- Không, tại hạ không hứng.

- Nếu tráng sĩ không muốn đi, lão phu chẳng ép. Nhưng thiển nghĩ chỗ đó cũng có cái hay.

Cổ lão bà mới bước vào, nghe chuyện, lên tiếng:

- Sao không đi ? Đi đi chứ ! Đi cho biết những điều mình chưa biết ! Hải Chính Hành vui vẻ cởi mở nhưng phong nhã, không làm tráng sĩ thất vọng

đâu !

Giọng bà vừa như thúc giục vừa như bắt buộc. Bà sang phòng bên mở tủ lấy hai ba chiếc kimono khác nhau kèm theo thắt lưng hợp với màu áo mang

sang. Thường thì các bậc già cả không m