hận. Dù sao cũng thích thú hơn là ngồi
nói chuyện với một ông già bệnh hoạn. Qúy bằng hữu thể tình lượng thứ
!”.
Điền Chính nhếch mép không dấu vẻ khinh mạn:
- Có thế thôi ư, cô nương ?
- Lão cốc chủ sai tiểu nữ trình với quý vị là người rất muốn dùng trà
với quý vị, ngặt vì trong cốc toàn kẻ võ biền không ai thấu hiểu lề luật trà đạo nên e làm trò cười cho quý vị là những bậc danh gia ở kinh
thành tới. Người nhờ tiểu nữ xin quý vị thứ lỗi và hẹn một dịp khác.
Một trong ba gã Hoa Sơn có vẻ hồ nghi, nói:
- Hừ ! Chúng ta đến đây đâu phải để bàn luận về trà đạo. Chúng ta là
kiếm sĩ, có quan tâm gì đến chuyện đó, chỉ muốn đích thân vấn an cốc chủ và xin người chỉ giáo.
Cốc chủ chắc phải biết rõ ý ấy chứ ?
Oa Tử vẫn mỉm cười, nhỏ nhẹ:
- Lão nhân gia biết lắm, nhưng bây giờ vì người ở ẩn nên đã dùng ngôn ngữ của một kẻ uống trà mà diễn đạt, mong quý vị hiểu cho.
Điền Chính đưa mắt nhìn hai người kia, một lúc sau mới đáp:
- Vậy chẳng nên ép lão làm gì. Cô nương về nói với cốc chủ là lần sau chúng ta đến, xin đừng từ chối.
Rồi với tay cầm nhành mẫu đơn đưa trả lại Oa Tử.
- Các vị không ưa mẫu đơn ư ? Mẫu đơn là hoa vương, mà mẫu đơn trắng
băng thanh ngọc khiết trên cả các hoa khác, tiểu nữ thật không hiểu ...
Hoa Sơn Điền Chính cảm thấy như bị xúc phạm. Hắn gằn giọng:
- Cốc chủ tặng hoa cho ta là nghĩa gì ?
Rồi quay sang Oa Tử:
- Ta thấy khôi hài. Cô nương về nói với cốc chủ, ở Kyoto, chúng ta cũng trồng mẫu đơn, loại này không thiếu.
Oa Tử cúi đầu, kính cẩn cầm cành hoa lui ra, đáp khe khẽ:
- Các vị đã không vừa ý, tiểu nữ không dám tự tiện ...
Nàng cảm thấy những người ngồi trước mặt như đang bị một vết thương,
không khéo buộc, vết thương to ra chẳng ích lợi gì mà chỉ di lụy.
Ra ngoài hành lang, Oa Tử nghĩ đến chuyện vừa rồi, cười thầm. Nhìn sàn
gỗ trơn bóng vì chân người đi lại, nàng thoáng thấy ở phía cuối một căn
phòng nhỏ cửa khép kín. Không biết đó là phòng Thạch Đạt Lang đương trọ, Oa Tử đi ngược chiều ra cửa. Ả nữ tỳ từ trong phòng vừa ra, thấy Oa Tử, vội chạy theo gọi với:
- Cô nương xong rồi à ?
- Xong rồi ! Ta phải về đây !
- Nhanh nhỉ !
Nhìn bông hoa trên tay Oa Tử, ả khen:
- Ô, bông hoa đẹp quá ! Có phải mẫu đơn không cô nương ?
- Phải - Em chưa thấy mẫu đơn trắng bao giờ. Bông này kép, lại tươi làm sao !
- Mới hái ngoài vườn đấy, em thích không ?
- Thích !
Oa Tử đưa bông mẫu đơn cho ả nữ tỳ:
- Vậy cho em đấy.
Ả thò tay ra định cầm, nhưng lại vội rụt ngay lại:
- Thật không cô nương ? Cho em thật à ?
- Thật. Oa Tử cười. Trong vườn ta còn nhiều, em thích ta cho.
- Cảm ơn cô nương.
Ả nữ tỳ sung sướng ngắm bông hoa rồi đưa lên mũi ngửi:
- Ứ ừ ! Chẳng thơm gì cả !
Nhưng vẫn vui vẻ cầm cành hoa chạy vào bếp khoe với mọi người.
Trong bếp bận rộn, chẳng ai lưu ý đến hoa. Thất vọng, ả trở lại phòng
ông khách trọ. Thạch Đạt Lang ngồi một mình đăm chiêu suy nghĩ. Tên học
trò nhỏ của hắn bỏ ra vườn chơi từ sớm. Hắn băn khoăn chưa tìm ra cách
gì để vào được Trúc Mộ thất yết kiến Trúc Mộ lão và sau đó thỉnh giáo
vài thế kiếm. Ả nữ tỳ bước vào phòng, hắn cũng không để ý, mãi đến khi
nghe hỏi mới ngẩng đầu lên nhìn.
- Khách quan có thích hoa không ?
- Hoa à ? Hoa gì thế ?
- Mẫu đơn, bạch mẫu đơn ! Đẹp mà tươi lắm !
Hắn nhìn bông hoa trên tay nữ tỳ rồi hất hàm bảo:
- Ừ, đẹp đấy. Em cắm vào lọ đằng kia đi !
- Khách quan cắm lấy, tiện nữ không biết cắm hoa, sợ xấu !
- Vẽ ! Ta cũng có biết cắm đâu ! Cứ để tự nhiên vào lọ là được.
- Vậy để hoa đây, tiện nữ đi lấy nước.
Thạch Đạt Lang lơ đãng nhìn bông mẫu đơn đặt trên kỷ. Đột nhiên, không
biết có cái gì khích động sự chú ý của hắn, Thạch Đạt Lang với tay cầm
bông hoa đưa lên ngắm nghía.
Bông hoa đẹp thật, nõn nà như tuyết, cánh mỏng và trong tựa những cánh
bướm rung rung trong ánh nắng ban mai. Không một tỳ vết. Nhụy hoa mới hé như còn e ấp sau những cánh nhỏ bên trong màu vàng nhạt. Hắn xoay đóa
hoa trên tay, nghiêng đầu nhìn kỹ nhưng vẫn không hiểu tại sao bông hoa
này lại gây cho hắn một cảm giác kỳ lạ như thế !
Ả thị tỳ mang nước vào, đỡ nhành hoa trong tay Thạch Đạt Lang cắm vào
lọ. Ả loay hoay mãi vẫn không sao giữ cho hoa được tự nhiên.
- Cuống dài quá, để ta cắt bớt.
Hoa vừa rút ra khỏi lọ, xoẹt một cái, cuống hoa đã bị cắt đứt một đoạn
chừng nửa tấc. Thạch Đạt Lang tra đoản kiếm vào vỏ. Rút kiếm, cắt hoa,
tra kiếm vào bao, thời gian chỉ trong nháy mắt. Ả thị tỳ đứng sững, há
hốc mồm không kịp kêu thành tiếng. Khi mọi việc đã xong, ả mới thấy sợ:
- Khách quan làm gì thế ?
Thạch Đạt Lang không đáp, cầm cành hoa trong tay người tỳ nữ, xem xét. Bây giờ hắn đã hiểu:
vết cắt của hắn trên cuống hoa và vết cắt trước trông khác nhau thấy rõ.
- Khách quan làm tiện nữ hết hồn ! Sao không bảo tiện nữ lấy dao ?
- Ta xin lỗi. Em hái bông mẫu đơn này ở đâu ?
- Người ta cho tiện nữ.
- Ai cho ?
- Một người ở Trúc Lâm thất.
- Một kiếm sĩ phải không ?
- Không ! Một cô còn trẻ lắm, người hầu của Trúc Mộ lão cốc chủ.
- Hừ ! Vậy người hái hoa này chắc ở trong Đại lâu.
- Tiện nữ không biết.
- Thôi, h