ng bọc ra quyển sổ, tìm phiến đá bằng phẳng đặt lên rồi ngồi
bên cạnh hí hoáy biên chép. Nắng như đổ lửa trên đầu gã, nhưng hình như
gã không để ý, chẳng coi vào đâu. Nhìn Mãn Hà Chí, thanh niên đột nhiên
nhớ ra điều gì, mở bọc lấy một cái lọ sơn then dẹp, dốc vào lòng bàn tay hai viên thuốc đỏ như chu sa và nhỏ bằng mắt tôm, đem đến cho hắn:
- Bác kia, uống thuốc này đi, kiến hiệu lắm !
- Cám ơn đại hiệp.
Mãn Hà Chí bỏ thuốc vào miệng, nhấm nhấm trên đầu lưỡi. Mùi thuốc thơm sực nức, trong giây lát hắn thấy dễ chịu hẳn.
- Bác còn ngồi nghỉ đây lâu không ?
- Dạ, cũng định ngồi cho khỏe hẳn đã.
- Vậy ta nhờ chút việc này. Bác trông chừng có ai đến thì báo cho biết. Ném hòn sỏi chẳng hạn.
- Dạ được.
Thanh niên trở về chỗ cũ, lại giở sổ ra ghi chép và hình như vẽ cả họa
đồ. Dưới vành nón nan, đôi mắt gã đưa đi đưa lại, thỉnh thoảng lại ngẩng nhìn về phía lâu đài có vẻ tư lự. Trước khi xảy ra chiến dịch
Sekigahara, đạo quân tây biên của lãnh chúa họ Hòa đã tiến đến chân
thành này và đã tấn công làm sát mất một góc thành. Công tác trùng tu
được dự định từ lâu, bây giờ mới thực hiện. Mãn Hà Chí nghĩ thầm có lẽ
đây là người thuộc phe Hòa Giả Nghị đến dò xét tình hình, nhưng hắn
không nói gì. Trước kia, hắn cũng đầu quân dưới trướng họ Hòa, hơn nữa
lại có cảm tình với gã thanh niên đã cho hắn hai viên thuốc.
Có tiếng chân người bước lại gần. Mãn Hà Chí thoáng thấy bóng viên đốc
công, định nhặt hòn sỏi ném nhưng quá trễ, bèn huýt gió làm hiệu. Viên
đốc công đã đến sau lưng, gã thanh niên mải biên chép không biết, đến
khi giơ tay đập con ruồi trên gáy mới chú ý. Gã ngẩng nhìn, một thoáng
lo sợ lộ ra trong ánh mắt.
- Ngươi làm gì vậy ?
Vừa nói, viên đốc công vừa đưa tay định cầm quyển sổ đặt trên phiến đá, nhưng gã thanh niên đã nắm vội lấy cổ tay:
- Ngươi không có quyền !
Bốn mắt nhìn nhau, thách đố.
- Sao không có quyền ? Ta làm nhiệm vụ !
- Ngươi là ai ?
- Đốc công công trường này ! Ta muốn xem ngươi vẽ gì.
Rồi giằng tay ra đoạt quyển sổ. Gã thanh niên giật lại. Đôi bên giằng co, quyển sổ đứt làm hai mảnh.
- A tên này gớm thật ! Ngươi định phi tang phải không ? Ngươi đến đây do thám chứ gì ?
- Ta học kiến trúc, không do thám gì hết !
Viên đốc công giật tay ra:
- Nói láo ! Nếu không đưa sổ, ta bắt !
- Ta không làm gì trái, ngươi lấy quyền gì bắt ta ?
- Ta có bổn phận ngăn gian tế. Theo ta về đồn, chuyện gì nói sau !
- Không.
Viên đốc công rút roi ra.
- A tên này bướng ! Có đi không ?
Nhưng gã thanh niên chẳng phải tay vừa, nhanh như chớp nhảy xổ lại, một
tay nắm cổ áo, tay kia bẻ quặt tay viên đốc công ra sau lưng rồi cứ thế
đẩy về phía trước. Gã dùng thủ pháp gì không biết, viên đốc công đau đớn há mồm, mặt đỏ gay, những tiếng ú ớ như tắc nghẹn trong cổ họng. Thanh
niên đẩy viên đốc công đến một tảng đá lớn, chẳng nói chẳng rằng, đập
mạnh đầu ông ta vào một tảng đá.
- Đồ chó đ ...
Tiếng rú thê thảm của viên đốc công khỏa lấp lời chửi bới tục tằn. Mãn
Hà Chí kinh hãi tột độ, giơ tay bưng đầu nhưng mắt vẫn nhìn rõ máu và óc nạn nhân phọt ra tung tóe. Một cơn lốc nổi lên cuốn bụi cát bay mù mịt, thổi chiếc nón nan của gã thanh niên rớt xuống đất. Dưới ánh nắng chói
chang, nét mặt gã hiện rõ, da mặt xạm đen, rỗ chằng chịt và cằm hơi lẹm. Mồ hôi Mãn Hà Chí đổ ra như tắm. Hắn không ngờ con người đối với con
người lại có thể tàn nhẫn đến thế, dù trong cơn tức giận. Hắn thấy thanh niên kia tàn bạo quá, tự nhiên bao nhiêu thiện cảm dành cho gã mất hết.
Gã lẹm cằm không chạy ngay, cúi xuống nhặt những mảnh quyển sổ bị gió
thổi bay tan tác. Cầm chiếc nón nan đội lên đầu, buộc quai cẩn thận
xong, gã mới bỏ đi, trước còn thong thả sau rảo bước nhanh như chạy. Mãn Hà Chí vừa sợ vừa e liên lụy, lẩn vào trong một bụi cây rậm.
Diễn biến xảy ra rất nhanh, thợ thuyền phu phen chẳng ai biết. Họ vẫn
tiếp tục gò lưng kéo những phiến đã lớn đặt trên những khúc gỗ tròn cho
dễ di chuyển dưới trời nắng gắt. Nhưng trên chòi cao giữa công trường,
có người nhìn rõ hết. Phu canh trên chòi báo tổng giám thị, lập tức
tiếng tù và báo động nổi liên hồi, phu phen chạy tán loạn.
- Gì vậy ? Chuyện gì vây ?
- Đánh nhau hả ?
- Chắc cháy chỗ nào rồi ! Nắng khô thế này ...
Tuyệt nhiên không ai ngờ viên đốc công vừa bị hạ sát. Có người nói:
“Gian tế đến do thám”, thế là một đồn mười, mười đồn trăm, họ bỏ việc ào ào đi bắt kẻ gian, làm như kẻ gian có thù riêng với họ !
- Đâu ? Kẻ gian đâu ? Nó chạy lối nào ?
- Cổng đằng tay !
Trên chòi nói vọng xuống.
Mọi người ùa ra cổng tây. Đúng lúc ấy có chiếc xe bò chở cỏ vừa tới, gã
lẹm cằm chạy ra bám vào thành xe định leo lên trốn bị ngay tên lính canh dùng cây gậy móc xuống. Gã ngã sóng soài. Mọi người xông vào định bắt
sống nhưng gã như cọp dữ vùng lên giật cây gậy trong tay người lính, đập anh ta chết tốt. Tiếng viên tổng giám thị Oang oang ra lệnh:
- Bắt lấy nó ! Bắt lấy nó ! Đừng để nó thoát !
Hàng trăm người la hét phụ họa:
- Bắt ! Bắt !
Nhưng người la hét thì nhiều nhưng không ai chịu vào bắt. Những kẻ hăng
hái nhảy vào đầu tiên đều bị
