Old school Swatch Watches
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3221954

Bình chọn: 8.5.00/10/2195 lượt.

igakubo này, vào những thế kỷ trước, có dựng một đền thờ Thái

Dương thần nữ. Đền hướng ra biển, phía đông, rất được nhiều người sùng

mộ đến lễ bái. Nhưng trong cuộc tranh chấp giữa các sứ quân, không may

đền đã bị tàn phá, phần vì chiến tranh, phần vì cường đạo, cướp bóc. Di

tích không được trùng tu, dần dần theo thời gian mà đổ nát, nhưng địa

linh, nhân kiệt, khí thiêng vẫn còn phảng phất. Trúc Mộ Trung, người

được lãnh chúa đương thời vời vào giảng huấn cho trưởng nam vì ngưỡng mộ sở học và kiếm thuật nhà Trúc Mộ, đã xin được lập tư dinh tại đây. Cũng như cha là Trúc Mộ Chính, Trúc Mộ Trung tuy giữ địa vị cao và tư dinh

được tôn danh là tướng phủ, bản tính lại không thích khoa trương nên dân giã ít người biết đến nơi ẩn dật này.

Trúc Mộ Trung có người cháu gọi bằng bác, hơi có tật nơi chân, cũng là

tay anh hùng trẻ tuổi, tính tình hào phóng, đã giữ chức vụ cao cho một

lãnh chúa, nay được gọi về phụ tá ông quản trị gia nhân. Người đó là

Trúc Mộ Mẫn Đức, chính là tráng sĩ vừa đi đón Oa Tử.

Mẫn Đức gặp Oa Tử trong một trường hợp ngẫu nhiên lúc mới đến, giúp bá

phụ tại tướng phủ. Trước đó, trong ba năm, Oa Tử đã sống cuộc đời hết

sức bấp bênh dưới sự kềm toa? của Mãn Hà Chí. Đi đâu hắn cũng tìm cách

cho mọi người biết Oa Tử là vợ hắn.

Với sức khoẻ của Mãn Hà Chí, tìm việc làm như vác đá, thợ hồ, thợ mộc có lẽ cũng dễ, nhưng hắn không muốn. Hắn muốn một công việc nhàn nhã hơn.

Oa Tử xin vào làm nữ tỳ cho một gia đình kia, số tiền công dành dụm cũng cưu mang hắn được một thời gian, nhưng chứng nào tật nấy, Mãn Hà Chí

chẳng bỏ được rượu chè, có khi bạo hành nàng, khiến chủ nhà phải can

thiệp.

Bữa kia, trên đường phố Tân đô, cả hai đang đi bỗng gặp một đám rước với nghi trượng của lãnh chúa Tôn Điền. Theo mọi người quỳ rạp hai bên lề

đường, Oa Tử trông thấy, sau kiệu của Tôn lãnh chúa, cả nghi vệ và huy

hiệu nhà Trúc Mộ.

Kỷ niệm xưa dâng lên dào dạt trong lòng, nàng không cầm được nước mắt,

vừa thương thân tủi phận vừa nhớ tiếc những ngày đã qua, Oa Tử gục xuống lề đường, bên cạnh người chồng hờ Mãn Hà Chí.

Bỗng có tiếng gọi đích danh khiến nàng giật mình ngửng lên.

- Oa Tử ! Phải Oa Tử cô nương không ?

Người gọi chẳng ai xa lạ, chính là Mạnh Đạt, một trong ba hiệp sĩ của

Trúc Lâm cốc, nơi nàng tá túc khi xưa dưới sự yêu mến độ lượng của Trúc

Lâm cư sĩ. Chẳng biết bây giờ lão nhân gia ra sao ? Nghĩ đến đấy, nàng

lại hối hận trước khi ra đi, chẳng vào từ biệt cốc chủ.

- Oa Tử cô nương ! Cô nương còn nhớ tại hạ chăng ?

Nước mắt chan hoà, Oa Tử chỉ gật đầu không đáp. Mạnh Đạt giơ tay đỡ luôn nàng lên ngựa, trước sự ngạc nhiên sửng sốt của Mãn Hà Chí và những kẻ

xung quanh. Vừa mở miệng phản đối, hắn đã bị đoàn lính tùy tùng vây lại:

- Muốn khiếu nại gì thì làm đơn nộp lên tướng phủ.

Đám rước cứ đi. Kèn, trống, thanh la, não bạt vang vang, át cả tiếng kêu nghẹn ngào tức tối của Mãn Hà Chí.

oo Về trước đại sảnh, Mẫn Đức quỳ tại hiên ngoài, chưa dám lên tiếng, chờ lệnh bá phụ gọi.

Trúc Mộ nhìn ra, khẽ gọi:

- Đã về đấy ư ? Vào trong này !

Đại sảnh thật rộng và uy nghi. Hai hàng cột lớn, vân gỗ nổi như mây, ngả bóng dài trên sàn gỗ trắc đen bóng lộn. Nhưng chỗ Trúc Mộ Trung ngồi

làm việc, cách trần thiết lại đơn giản. Trên chiếc kỷ thấp, cây đèn lồng nhỏ hắt ánh sáng mờ dịu lên một tập sách để gần. Góc phòng, một lọ sứ

men rạn cắm ba bông cúc long trảo và trên tường treo một thanh trường

kiếm. Trần thiết chỉ có thế. Có lẽ vì sinh trưởng nơi dân giả và quen

nếp sống khắc khổ nên ông không thích sự rườm rà. Dinh thự này cũng do

chính ông họa kiểu và dùng ngay những vật liệu sẵn có tại địa phương để

xây cất. Dựa vào rặng đồi thoai thoải và lấy rừng cổ tùng gần đó làm bối cảnh, ông đã cho dựng sảnh đường và những phòng ốc phụ thuộc vào lối

kiến trúc hơi thô nhưng giản dị và vững chãi của Trúc Lâm cốc.

Mẫn Đức quỳ gối tiến vào. Đối với bá phụ, chàng luôn luôn có thái độ tôn kính vì biết ông rất câu nệ về nghi thức. Vừa là thuộc cấp lại vào hàng con cháu nên chàng không bao giờ dám suồng sã như một đôi khi đã tỏ ra

với tổ phụ là Trúc Mộ Chính.

Lúc Trúc Mộ Trung ở sảnh đường, ông luôn luôn ngồi nghiêm túc sau chiếc

bàn thấp, nếp áo ngay ngắn buông toa? xung quanh. Cần nói hay sai bảo

gia nhân điều gì, lời ông chỉ vừa đủ nghe, đĩnh đạt, trang nghiêm. Ở chỗ công chúng, chưa bao giờ Mẫn Đức thấy ông tỏ thái độ bối rối hay giận

dữ, một điều chàng cố noi theo mà không được.

- Oa Tử cô nương đã về chưa ?

- Thưa đã. Nàng lễ đền trên núi, lúc trở về để ngựa thong dong nên có hơi trễ.

- Ngươi đi đón nàng phải không ?

- Dạ phải.

Trúc Mộ tướng công im lặng. Khuôn mặt ông nhìn ngang dưới ánh đèn rắn đanh, suy tư và khắc khổ. Đột nhiên ông lên tiếng:

- Oa Tử ở đây lâu thật khó xử. Ta đã bảo Mạnh Đạt gặp dịp thuận tiện, lựa lời để nàng đi nơi khác.

Mẫn Đức ngạc nhiên. Ba tháng trước, khi Oa Tử đến đây, Mạnh Đạt giới

thiệu nàng là người thân tín hầu cận lão nhân gia ở Trúc Lâm cốc, Trúc

Mộ tướng công đã vồn vã tiếp đón, bảo nàng lưu lại trong dinh bao lâu

cũng được, nay không hiểu