..
- Ghê quá ! Thôi, thiếu gia đừng nói nữa.
Mẫn Đức cười thầm. Biết làm cho nàng sợ hãi là không nên nhưng chàng vẫn thấy hơi thích thú khi cảm thấy mình mạnh để có thể bảo vệ người khác.
Không biết đó có phải là một hiện tượng tâm lý để tự vệ, gây cho ta lòng tự tin hơn trước khi áp đảo kẻ thù hay không, dù sao chàng cũng cần
trấn an người bạn đồng hành:
- Nhưng đấy là chuyện xưa kia. Từ khi bá phụ tại hạ lập tư dinh ở
Higakubo, bọn chúng đâu còn dám lai vãng nữa. Vả lại, ngày nào chả có
lính tuần tiễu.
Oa Tử gật đầu, yên tâm đôi chút. Tuy nhiên vẫn ráng bước dài hơn để theo kịp Mẫn Đức.
Chợt tiếng lá xao động. Oa Tử nắm chặt cánh tay chàng kiếm sĩ đồng hành.
- Cái gì thế cô nương ?
- Có người !
- Đâu ?
Oa Tử trỏ một bóng đen đang lẩn vào bụi rậm. Nhanh như cắt, Mẫn Đức nhảy tới.
Bóng đen vung tay. Ánh sáng của một lưỡi dao ngắn lóe lên.
- Này ! Con cáo !
Mẫn Đức bắt ngay cánh tay cầm dao. Bóng đen vùng vẫy, tay đấm chân đạp.
Nhưng sức yếu, chỉ một loáng đã bị Mẫn Đức đè sấp xuống đất. Thì ra là
thằng bé gặp chiều qua trên sườn đồi. Nó vẫn tưởng chàng là con cáo
thật.
Nằm trên cỏ, hai cổ tay bị khóa chặt trong lòng bàn tay cứng như sắt của hiệp sĩ trẻ tuổi, Hạo Nhiên thở phì phì, đạp tứ tung. Nhưng nó nhất
định không van xin con cáo. Oa Tử vừa đến. Động lòng trắc ẩn, nàng bảo
Mẫn Đức:
- Thiếu gia tha cho nó, tội nghiệp ! Nó còn nhỏ.
Mẫn Đức nới tay:
- Ngươi là ai ? Rình mò chuyện gì ?
Hạo Nhiên không đáp. Oa Tử gỡ tay Mẫn Đức ra, đỡ thằng bé ngồi dậy.
- Tên em là gì ? Sao mới tinh sương mà đã đến đây được ? Nhà em ở đâu ?
- Thế các ngươi không phải là cáo à ?
Oa Tử mỉm cười:
- Không, chúng ta không phải là cáo.
- Láo ! Con cáo bị thương ở chân hôm qua đây mà !
Dứt lời đạp mạnh một cái, lấy đà đứng lên, định xông vào đánh nữa. Oa Tử tránh sau gốc cây kêu lớn:
- Chà ! Thằng bé này dữ quá !
Mẫn Đức hét một tiếng, tay trái giữ hai khuỷu tay Hạo Nhiên, tay phải
nắm cổ áo nó nhấc bổng lên, xăm xăm trở lại cây cầu gỗ, dốc ngược đầu nó xuống rồi bảo:
- Thằng này điên. Hay mày bị cáo nó bắt hồn thật chăng ?
Dưới chân cầu, nước chảy ào ào tung bọt trắng. Trong ánh bình mình vừa
rạng, Hạo Nhiên trông những hòn đá tròn rêu phủ đen, ngổn ngang như đầu
bầy quỷ vẽ trong tranh trên chùa.
- Ta vất mày xuống đây, sợ không ?
Dĩ nhiên thằng bé sợ. Sợ lắm ! Nhưng nó cắn răng không kêu khóc, chân đạp vào thành gỗ thình thình.
- Thiếu gia, thiếu gia làm gì thế ?
Oa Tử chạy đến, hốt hoảng hỏi Mẫn Đức.
- Thằng bé này dường như bị quỷ ám hay bị Oan hồn nào nhập vào rồi. Mắt nó trừng trừng như mắt người điên vậy.
- Ta không điên ! Ta không bị quỷ ám ! Chính các người là hồ ly hiện hình định bắt hồn ta, còn nói gì ?
- Khoan, đừng nói bậy ! Thiếu gia bỏ nó xuống đi để tiểu nữ hỏi cho rõ. Chắc có uẩn khúc gì đây.
Mẫn Đức đặt thằng bé xuống. Ngồi bệt trên sàn cầu, khiếp sợ, đói khát và bị sỉ nhục, không tự kềm chế được nữa, Hạo Nhiên òa lên khóc. Đáng
thương cho nó, bao nhiêu nhuệ khí, khôn ngoan bỗng tiêu tán đâu mất cả
Oa Tử đến ngồi bên, quàng tay lên vai nó, ôn tồn an ủi:
- Tội nghiệp em ! Em ở đâu ? Đến đây có việc gì ? Cứ nói cho ta biết, ta sẽ giúp em. Ta chẳng phải là hồ ly đâu.
Giọng nói và dáng điệu thiếu nữ khiến thằng bé yên lòng. Nhưng nó vẫn
phân vân không tin hẳn, hỏi lại, giọng vẫn còn nghẹn nước mắt.
- Thật không ? Thật không phải cáo không ?
Oa Tử cười, nắm tay nó. Tay nó ẩm và lạnh. Sờ trán. Trán nó hâm hấp nóng.
- Trời ơi, bị cảm lạnh rồi. Tối qua em ngủ ở đâu ?
Hạo Nhiên hất hàm về phía bụi cây:
- Chỗ đó !
- Em từ đâu đến ?
- Kobikicho !
- Mô Phật ! Kobikicho cách xa đây hàng chục dặm đường ! Mà em đến đây làm gì?
- Em phải đưa một cuốn thư vào phủ Trúc Mộ. Người ta bảo phủ Trúc Mộ Ở khu này. Phải khu này tên gọi Higakubo không ?
- Phải.
Hạo Nhiên mở bọc rút một cuốn thư ra đưa Oa Tử coi. Thấy lạ, Mẫn Đức cũng tò mò ghé mắt nhìn.
- Thư này gửi cho hiệp sĩ Mạnh Đạt trong phủ.
- Đúng rồi. Vậy ông không phải là cáo. Cáo không biết đọc.
Mẫn Đức cả cười, khiến Oa Tử và Hạo Nhiên cũng cười theo. Không khí hết căng thẳng trở nên hòa dịu hẳn. Hạo Nhiên tiếp:
- Em phải đưa thư đến tận tay hiệp sĩ Mạnh Đạt và đợi thư phúc đáp mang về.
Oa Tử gật đầu, cảm thấy việc này đối với thằng bé quan trọng lắm, như
một sứ mệnh nó phải làm và chắc không bao giở để cho ai khác Mạnh Đạt
xem thư ấy. Bèn bảo nó:
- Tướng phủ ở cách đây chừng non một dặm về phía tây. Hiệp sĩ Mạnh Đạt
có ở đó, nhưng em đi sai đường rồi. Phải trở lại đường này mới đúng.
Định mệnh trớ trêu thật. Cơ hội đoàn tụ chờ đợi đã hơn ba năm giữa Oa Tử và Thạch Đạt Lang, một cơ hội hãn hữu còn hơn cả cuộc gặp gỡ giữa ả
Chức và chàng Ngâu qua giải ngân hà, lại một lần nữa bị lỡ.
Mẫn Đức chỉ đường thêm cho thằng bé:
- Qua cầu, đến ngã tư thì nhớ rẽ trái. Khi nào nhìn thấy cổng đá cao trên có chòi canh thì hỏi người lính tuần, họ chỉ cho.
Hạo Nhiên cảm ơn định bước đi. Chợt Oa Tử gọi:
- Khoan đã.
Nàng mở bọc, lấy bốn chiếc bánh nếp gói lá tre mang theo dự bị để ăn đường, đưa cho nó và bảo:
- Ăn đi