The Soda Pop
Thần Điêu Đại Hiệp

Thần Điêu Đại Hiệp

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217765

Bình chọn: 10.00/10/1776 lượt.

ên giữ thế quân bình. Nhưng nếu cuộc giao đấu kéo dài, thì phần thua sẽ về Quách Phù.

Đang lúc nàng xáp chiến thì nghe có tiếng kêu của em gái nên nàng hét to :

- Muội muội ! Lại đây !

Sử mạnh Kiện đã nghe Quách Tường gọi Dương- Qua bằng đại ca, bây giờ cô ảnày lại gọi Quách Tường bằng muội muội, suy ra lấy làm kinh sợ, nghĩ rằng :

- Có lẽ cô ảnày là phu nhân của Thần Điêu Đại hiệp chăng ?

Chàng liền thu lại kiếm, nhảy gấp ra ngoài. Quách Phù biết rõ đối phương có ý nhường mình, nhưng sẵn lòng căm giận và tính nhỏ nhen ích kỷ nên thừa cơ hội rút thanh kiếm, phắt một tiếng đâm nhanh vào bụng Sử Mạnh Kiện.

Đại Đầu Qủy chạy lại thấy vậy hoảng kinh la to :

- ý, sao thế ?

Quách Phù chuyển thanh kiếm một vòng phát ra những tia sáng lạnh, chém rạch bả vai của Đại Đầu Qủy một vệt dài

Quách Phù rất lấy làm đắc ý, hét to :

- Để các ngươi thấy sự lợi hại của bản cô nương.

Quách Tường hoảng kinh hét to :

- Tỉ tỉ ! Tôi nói mấy vị này là bạn tốt.

Quách Phù hét lên:

- Ta bảo ngươi hãy trở về! Ai biết được người có ba bốn bạn bè heo chó như vậy ?

Sử Mạnh Kiện trúng kiếm của Quách Phù nơi bụng khá nặng, thân hình nghiêng qua mấy cái đoạn ngã chúi về phía trước.

Quách Tường lật đật phóng người lại đỡ Sử mạnh Kiện dậy và nghẹn ngào hỏi :

- Sử ngũ ca ! Sử ngũ ca ! Vết thương có sao không ?

Sử mạnh Kiện chẳng nói gì, nơi miệng vết thương máu tươi vọt ra xối xả, bắn cảvào quần áo nàng

Quách Tường ca ûkinh xé vạt áo của nàng buộc vào vết thương cho Sử mạnh Kiện.

Quách Phù chống kiếm đứng một bên hối thúc :

- Hãy về mau, về đến nhà ta sẽ bảo cha mẹ biết để cha mẹ đánh cho ngươi 1 trận. Ngươi đâu có tài hơn ta !

Quách Tường cả giận nói :

- Tỉ tỉ đã làm một chuyện hàm hồ, đánh người trọng thương. Tôi sẽ mách lại cha mẹ cho tỉ tỉ biết

Sử mạnh Kiện thấy vẻ mặt Quách Tường ửng đỏ, nước mắt giàn giụa, nên gượng cười nói :

- Tiểu cô nương đừng lưu tâm ! Vết thương của tôi không đến nỗi chết đâu

Lúc bấy giờ Sử Quý Cường đã gọi hùm beo sư tượng tề tựu bao vây Quách Phù để cứu ứng cho Sử mạnh Kiện.

Quách Phù mải mê đánh đập và kiêu ngạo đâu để ý tới. Đột nhiên quay mặt ra nàng kêu "a" một tiếng thất thanh. Vì trước mặt nàng một đôi mãnh hổ phóng tới vùn vụt.

Nàng chuyển mình né tránh thì thấy bên tả có cặp sư tử cực lớn phóng tới. Nhìn bên hữu thì 4 con beo gấm sắp sửa đến kề.

Nguyên trong lúc mấy người giao đấu thì Sử Trọng Mãnh thống lĩnh bầy thú, bao vây Quách Phù.

Mặt nàng tái nhợt, toàn thân run bần bật muốn té chết liền. Bỗng nghe có tiếng 1 người từ trong rừng đưa ra nói :

- Ngũ đệ thương thế có sao không ?

Sử mạnh Kiện nói :

- Đỡ lắm rồi !

Tiếng người ấy bảo tiếp :

- Thần Điêu Đại hiệp truyền lệnh, hãy nhường cho 2 vị cô nương đi !

Sử Quý Cương hú lên mấy tiếng, bầy thú chuyển mình chạy vào đám cỏ rậm gần đó.

Quách Tường nói :

- Sử ngũ ca ! Tôi xin thay mặt tỉ tỉ bồi tội với Ngũ ca, xin Ngũ ca tha thứ.

Vết thương hành ha ïđau nhức, song Sử mạnh Kiện cười trong đau khổ, nắm lấy tay nàng nói :

- Ngươi còn trở lại đây không ?

Nói xong chàng rút tay về để Quách Tường rời khỏi khu rừng. Tây Sơn Nhất Khuất Quỷ và anh em họ Sử đều đứng ẩn tại đó, khi thấy chị em họ đi rồi đều ra ngoài 1 lượt để xem thương thế của Sử mạnh Kiện và Đại Đầu Quỷ thế nào. Sử thị huynh đệ không ngớt lời chê trách Quách Phù, nhưng mọi người không rõ Dương- Qua đối với nàng có quan hệ gì không, những lời nói của cô nương này thật vôlễ.

Sử mạnh Kiện nói :

- Vị tiểu cô nương thì tốt đẹp, hiền lành, còn cô chị thực là thô lỗ, ngũ đệ của ta đã dung nhượng mà nàng không chịu hiểu, còn nỡ hạ độc thủ. Mũi kiếm đâm sâu thêm vài phân nữa thì tính mạng khó bảo toàn.

Đai đầu quỷ nói :

- Chúng ta hỏi Thần Điêu Đại hiệp thì sẽ biết cônày là hạng người nào. Lúc tại bến đò Phong Lăng cô này liên tiếp chê Thần Điêu Đại hiệp, tôi nghĩ Thần Điêu Đại hiệp chưa hẳn giúp đỡ co âả.

Lại nhìn thấy từ sau cây đại thọ bước ra 1 người cất tiếng bảo :

- Sử ngũ ca ! Thương thế chẳng mấy nặng, âu cũng nhờ trời. Cô gái này quá lỗ mãng, cánh tay hữu của ta gãy lìa cũng là tại nàng dùng kiếm trảm đoạn.

Mọi người quay lại xem, kẻ nói ra lời này chính là Thần Điêu Đại hiệp Dương- Qua. Họ lấy làm ngạc nhiên đến tột độ, đưa mắ t nhìn chàng không chớp.

Quách Phù và Quách Tường về đến bến đò Phong Lăng, dòng sông mở rộng, tuyết giá đều tan hết. Hai chị gái và một em trai cả ba người qua sông và thi triển hết nội lực khinh công trở về thành Tương Dương.

Trên đường đi, Quách Phù trách cứ Quách Tường, nào là chẳng nghe lời, nào là chẳng liên can gì lại đến xứ người loạn đảng. Quách Tường làm như không nghe, chẳng trả lời gì cả.

Sau khi về đến thành Tương Dương, Quách Phù gặp cha mẹ là mách liền :

- Cha ! Mẹ ! Muội muội trên đường đi chẳng chịu nghe lời dạy bảo, đã làm những việc đảo lộn lớn lao.

Quách Tỉnh cả kinh hỏi nguyên do. Quách Phù kể lể từ đầu chí cuối, nào là lúc ở bến đò Phong Lăng theo một người hào khách giang hồ không quen biết, đi cả 2 ngày đêm mới về, nàng còn thêm dầu mỡ cho cốt chuyện gay go.

Quách Tỉnh mỗi ngày vì chuyện quân tình quá