hiểm, chỉ có ngày Lỗ Hữu Cước bị thảm sát dưới tay Toa Đô thì nàng mới căm hận quyết giết chết Toa Đô trảthù. Đến sau khi Toa Đô chết thì nàng không còn cừu giận ai cả.
Bây giờ lại thấy Pháp Vương độc ác, tàn nhẫn, sự bực tức đã xé nát tâm can làm Quách Tường ứa lệ, nhưng nàng không sợ hãi chút nào.
Pháp Vương lại nói :
- Tiểu cônương ! Nguơi có sợ ta chăng ?
Quách Tường hét to :
- Ta chẳng sợ ngươi đâu. Ngươi giết ta càng tốt ! Hãy giết ta đi !
Kim Luân Pháp Vương đưa ngón tay trỏ dí vào mũi nàng, khen :
- Tốt lắ m ! Hổ phụ sanh hổ tử. Con giống hệt cha.
Quách Tường giận căm gan đưa mắ t nhì n Pháp Vương hằn học. Nhớ đến cái chết của hai người bạn làm cho nàng chua xót, bồi hồi. Nàng đến bên 2 cái xác, cúi xuống đỡ Trường Tu Quỷ và Đại Đầu Quỷ lên yên ngựa rồi buộc chặt ca û2 vào yên tử tế. Đoạn nàng vỗ vào đầu hai con tuấn mã bảo rằng :
- Mã nhi ! Hãy đưa chủ ngươi về nhà ! Ngoan nhé !
La ïthay loài ngựa này ! Khi vừa nói xong, đôi ngụa gục gặc đầu tỏ ý hiểu, rồi phóng bốn vó đi nhanh, trong phút chốc đã mất dạng.
* * *
Lại nói về Dương- Qua và Hoàng Dược Sư , hai người nắm tay nhau dùng hết tuyệt kỹ khinh công đi về hướng Nam, trong phút chốc đã xa hơn 1 0 dặm đường. Qua cuối giờ Mão họ đã đến Tuyên Thành. Hai người vào một tửu lâu gọi rượu thịt ăn uống và bàn tán chuyện nhân tình thế thái.
Hoàng Dược Sư nói về chuyện Trình Anh, Lục Vô Song 1 0 năm về trước đã ở tại Tương Châu, Lăng Hồ, họ thường làm bạn với cô ngốc. Ông lại nói đến việc 2 người ra giang hồ hành hiệp, để co ângốc ở lại thực là ngoài ý muốn của Trình Anh và Lục Vo âSong.
Dương- Qua thở dài mà không nói gì cả. Hai người uống qua vài tuần rượu, Dương- Qua bèn kính cẩn nói :
- Hoàng đảo chúa ! Muời năm trước vãn bối muốn đến thăm Hoàng đảo chúa để cầu hỏi ngài một việc, nhưng mãi đến hôm nay mới có dịp.
Hoàng Dược Sư cười lớn nói :
- Ta sức suy, trí kiệt, càng già thì càng tà dại quái gở thêm. Không biết lão đệ muốn hỏi ta điều gì ?
Dương- Qua toan trả lời, bỗng nghe có tiếng chân người từ dưới thanh lầu đi lên.
Lắng tai nghe rõ thì ra tiếng chân của 3 người. Hoàng Dược Sư và Dương- Qua nghe tiếng bước chân đã biết họ có nghệ thuật khinh công rất cao.
Dương- Qua giương mắt quan sát nhận được người thứ nhất là Tiêu Tương Tử, nguời thứ hai mặt ngăm đen chàng chưa gặp lần nào, người thứ ba chính là Doãn Khắc Tây. Bấy giờ Tiêu Tương Tử và Doãn Khắc Tây cũng nhìn thấy Dương- Qua, cả hai ngạc nhiên vô độ muốn thoái bước xuống lầu
Dương Qua nhíu mày mỉm cười gọi :
- Cố nhân lâu ngày cách biệt hôm nay trời xui gặp lại, tại sao lại vội vã ra đi ?
Doãn Khắc Tây vòng tay cười nói :
- Dương đại hiệp, thật chúng tôi vô ý quá.
Tiêu Tương Tử còn nhớ ở Chung Nam Sơn đã bị nhục với Dương Qua, dù chàng lúc đó đã bị chặt tay. Tuy cách biệt trên 1 0 năm, Doãn Khắc Tây vẫn còn có dịp nghe võ công của Dương Qua ngày càng tiến triển. Bởi vậy, gã xét mình không phải là đối thủ của Dương Qua, nên chẳng dám nấn ná lâu, chỉ nhìn sơ Dương Qua rồi rút lui xuống lầu.
Cái người mặt đen mà Dương Qua không biết ấy là tên võ sĩ của Hốt Tất Liệt. Người này rất tự phụ. Lúc bấy giờ hắn đã cùng với Doãn Khắc Tây và Tiêu Tương Tử đi do thám tình hình trong thành mà chẳng ai để ý biết được. Cái tánh tự phụ của gã võ sĩ này là thường hay nhìn người bằng nửa con mắt, đến lúc thấy hai bạn đồng hành toan rút lui xuống lầu, gã giương mắt thao láo nhìn Dương Qua rồi bảo 2 bạn :
- Tiêu Tương huynh ! Doãn Khắc huynh ! Chuyện gì mà phải dừng bước, nếu gặp khách dữ, bạn tà thì càng cao hứng chứ có sao ? Vậy nhị vị có sợ thì hãy đi trước để tiểu đệ nói chuyện với gã .
Gã võ sĩ này nói tới đây đưa ra một nắm tay thực to nhắm ngay vai Dương Qua mà thoi tới. Gã tưởng với nắm tay này chuyền nhập vào mình đối phương thì chẳng dập tay cũng gãy xương.
Dương Qua nhìn thấy trong nắm tay của gã có nhiều môn tà độc thì biết rõ người này đã luyện được Độc Sa Chưởng, nên giả cách không chú ý tới mà nghĩ thầm:
- Ta chẳng muốn hơn thua với 3 người này làm gì. Hiện ta chỉ muốn thăm dò Hoàng lão tiền bối về câu chuyện Nam Hải Thần Ni.
Đột nhiên cái nắm tay sắp chạm vào tay chàng, chàng vươn tay ra gạt một cái kêu một tiếng bình thật to.
Hoàng dược Sư trông thấy rõ ràng, ông hỏang hốt nghĩ thầm
- Chưởng phong của Dương Qua thật quá hay !
Ông không ngờ võ công của Dương Qua trác tuyệt và tiến triển tột bực như ngày nay.
Lại nghe tiếngÛbinh binh liên hồi, Tiêu, Dõan hai người trúng chưởng phong của Dương Qua tạt chạm vào vai. Dương Qua thấy Doãn Khắc Tây đã có lễ phép đối với mình nên mới dung tha cho cả bọn.
Hoàng dược Sư cả cười nói :
- Dương lão đệ ! Ngươi mới chế ra một đường chưởng pháp hay là học được của bực cao minh nào ?
Lão phu xét thấy Dương bằng hữu đã tạo được một kỳ chưởng lạ nhất trên đời, thực là một điều may mắn.
Dương Qua đáp :
- Đây là do sự truyền dạy của Hoàng tiền bối đó chớ. Bấy giờ chàng liền đem sử dụng nhữ ng chiêu số tuyệt đẹp trong ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng pháp cho Hoàng dược Sư xem.
Hoàng dược Sư đưa mắt thấy tay áo của Dương Qua huy động