Disneyland 1972 Love the old s
Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Thất Chủng Binh Khí 2 - Khổng Tước Linh

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324450

Bình chọn: 9.5.00/10/445 lượt.

ửa.

Tiểu Vũ nhìn y, đợi y mửa xong hết, mới thở ra nói:

- Có phải anh cũng sợ mình sẽ như hắn vậy sau này không ?

Cao Lập còn đang lộ vẻ thống khổ trên mặt, y nói:

- Không chừng hiện tại tôi cũng đã giống hắn rồi.

Tiểu Vũ nói:

- Anh không giống.

Cao Lập nói:

- Nhưng nếu tôi ở trong hoàn cảnh đó, không chừng tôi cũng sẽ làm vậy.

Y dùng sức nắm hai nắm tay lại, nói từng tiếng một:

- Bởi vì tôi cũng muốn sống cho được, không sống không được.

Tiểu Vũ hỏi:

- Anh sợ chết ?

Cao Lập nói:

- Tôi không sợ chết, nhưng tôi phải sống đó.

Tiểu Vũ hỏi:

- Vì cô bạn đó của anh mà phải sống ?

Cao Lập bỗng quay phắt đầu, nhìn lên đám mây trắng trên trời cao.

Tiểu Vũ nhìn không thấy gương mặt của y, nhưng có thể thấy được bàn tay của y đang run rẩy.

Một hồi thật lâu, Cao Lập mới thở ra một tiếng, nói:

- Tôi không ngờ bọn họ đuổi được đến đây, không những vậy mà còn nhanh quá như vậy.

Tiểu Vũ hỏi:

- Anh chưa bao giờ đến nơi đây trước giờ ?

Cao Lập nói:

- Tôi có đến, Song Song ở gần đây.

Tiểu Vũ hỏi:

- Song Song ?

Cao Lập nói:

- Song Song chính là cô bạn của tôi.

Tiểu Vũ nói:

- Anh đã đến đây rồi, lần này đáng lý không nên đến, không chừng bọn họ đã biết Song Song ở đâu.

Cao Lập nói:

- Không chừng.

Tiểu Vũ nói:

- Không chừng bọn họ đang giăng cạm bẫy ở đó, chờ anh đến.

Cao Lập nói:

- Không chừng.

Tiểu Vũ nói:

- Nhưng anh vẫn cứ đến đó ?

Cao Lập nói:

- Nhất định phải đến.

Tiểu Vũ nói:

- Biết có cạm bẫy đó mà cũng nhảy xuống sao ?

Cao Lập nói:

- Lại càng phải nhảy xuống.

Tiểu Vũ hỏi:

- Tại sao ?

Cao Lập nói:

- Bởi vì tôi không thể để Song Song một mình trong cạm bẫy đó.

Tiểu Vũ không nói gì nữa, y không thể nói gì thêm.

Y bỗng phát hiện ra cái gã sát thủ vô tình lãnh đạm đó có một thứ tình cảm giành cho Song Song sâu đậm không ai tưởng tượng được.

Cô nàng dĩ nhiên là người đàn bà đáng được cho y làm như vậy.

Cao Lập bỗng quay đầu lại nhìn y, nói:

- Tôi đi đây, anh không phải đi với tôi.

Tiểu Vũ gật gật đầu nói:

- Đúng là tôi không phải đi với anh.

Cao Lập vổ vổ vào vai y, không nói gì... cũng không thể nói gì thêm.

Nhưng đến lúc y cất bước đi, Tiểu Vũ cũng đi theo.

Ánh mắt của y sáng lên, nhưng y cố gắng nghênh mặt lên, nói:

- Anh không phải đi, tại sao còn cứ đi ?

Tiểu Vũ cười cười, nói:

- Tuy tôi không thích một mình nhảy vào cạm bẫy, nhưng nếu có bạn bè nhảy chung, tùy tiện muốn nhảy đâu thì nhảy, không sao cả.

Song Song

Lại hoàng hôn !

Dãy núi xa xa dưới ánh tịch dương chuyển từ xanh biếc ra màu xam xám, dòng suối chảy đến nơi đây, cũng bắt đầu chậm lại.

Mùi hương trong gió càng đậm, bởi vì hoa đang nở rộ trên vách núi, năm màu chen lấn nhau bao quanh một căn nhà.

Cây cầu nhỏ. Dòng nước chảy. Căn nhà nhỏ trước dòng nước, bên cạnh vách núi.

Trong sân cũng có trồng hoa.

Một lão già tóc bạc phơ, thân hình khôi vĩ, đang đứng chẻ củi trong sân.

Lão ta chỉ có một tay.

Nhưng bàn tay còn lại đó thật là linh hoạt, thật là mạnh mẽ. Lão ta lấy một chân móc củi lên, tay vung ra, cây búa lớn nhẹ nhàng bủa xuống, "rắc" một tiếng, khúc củi bị chẻ làm đôi.

Tròng mắt của lão giống như dãy núi xa xa, màu xanh xám, xa xôi, lãnh đạm.

Không chừng người đã trải qua bao nhiêu năm sinh hoạt phong phú, tròng mắt mới thành ra xa vời, lãnh đạm như vậy.

Tiểu Vũ và Cao Lập bước vào.

Bước chân của họ rất nhẹ, nhưng lão già đã lập tức quay đầu lại. Lão thấy Cao Lập.

Nhưng ánh mắt của lão vần không có tí biểu cảm gì, lão chỉ yên lặng đứng ở đó, đến lúc Cao Lập bước lại gần, lão mới chầm chậm thả cây búa xuống.

Sau đó lão bỗng quỳ xuống, quỳ xuống trước mặt Cao Lập, như nô tài gặp chủ nhân bèn quỳ xuống vậy.

Nhưng gương mặt của lão không có chút biểu cảm gì, lão cũng không nói một lời.

Cao Lập không thốt một tiếng, y chỉ vỗ vỗ vào vai lão, hai người như đang diễn một vở kịch câm, chỉ tiếc là không ai biết vở kịch ấy hàm ý ra sao.

Tiểu Vũ cũng chỉ có nước đứng trơ ra đó như người gỗ, may mà đúng ngay lúc đó, trong nhà bỗng có tiếng người vọng ra.

Một giọng nói ôn nhu và quyến rũ, giọng của một thiếu nữ, Song Song !

Cô đang nhỏ nhẹ nói ra:

- Em biết nhất định là anh về rồi, em biết mà.

Giọng nói đầy vẻ sung sướng, nhu tình đằm thắm không sao tả được.

Tiểu Vũ cơ hồ muốn si ra.

Y bỗng phát hiện chính mình cũng muốn gặp người thiếu nữ này biết dường nào mà nói.

Dĩ nhiên là nàng đáng được cho đàn ông làm cho nàng bất cứ chuyện gì.

Lão già đã quay dần đi, bắt đầu chẻ củi lại, "rắc" một tiếng, một khúc củi đã bị chẻ làm đôi.

Cô không bước ra ngoài.

Tiểu Vũ theo chân Cao Lập bước vào trong nhà.

Y bỗng phát giác ra, trái tim mình đập thình thịch nhanh hơn bình thường.

Nàng rốt cuộc là người đàn bà như thế nào ? Đẹp đến chừng nào ?

Phòng khách dọn dẹp rất sạch sẽ, trong phòng sáng sủa, bàn ghế bóng loáng, không một chút bụi bặm.

Bên hông có một cái cửa nhỏ, cửa có giăng trước mành trúc. Giọng của cô lại từ trong đó vọng ra:

- Anh đem khách về đấy à ?

Cô cũng đã nghe được tiếng chân của bọn họ.

Giọng của Cao Lập cũng biến thành ôn nhu:

- Không phải khách, bạn thân đấy.

- Vậy