ì vậy ?
- Chẳng vũ công gì cả.
Dương Tranh nói:
- Ta chẳng biết tí gì về vũ công, ta chỉ biết phải làm sao đánh người ta gục xuống thôi.
- Cái thứ chiêu thức còn chưa gọi được là nhập môn này, hảo hán giang hồ thà chết còn hơn là đánh ra.
- Ta chẳng phải là hảo hán giang hồ gì cả, ta cũng chẳng muốn chết.
Dương Tranh nói:
- Ta chỉ muốn bắt kẻ phạm pháp giam lại.
Tôn Như Hải nắm chặt trong tay cặp thủ xoa tử:
- Ngươi tính dùng cách gì bắt ta vậy ?
- Chỉ cần bắt ngươi lại, tùy tiện dùng cách gì cũng không quan hệ, ta đều dùng được cả.
Tôn Như Hải cười nhạt.
Dương Tranh nhìn dính vào y:
- Ngươi biết vũ công, ta không biết ! Ngươi là hảo hán thành danh trong giang hồ, ta không phải; Trong tay ngươi có vũ khí, ta không có, nếu ngươi có ngon lại đây, ta chẳng nói gì ngươi.
Tôn Như Hải tuy còn đang cười nhạt, gương mặt đã trắng bệch ra.
Dương Tranh chầm chậm bước lại:
- Chỉ tiếc là ngươi chẳng có tí can đảm, ngươi chỉ cần nhúc nhích một cái, ta sẽ cho ngươi nằm trên giường ba tháng ngay cả bò cũng bò dậy không nổi, ngươi có dám tin không ?
Y bước lại gần trước mặt Tôn Như Hải, chỗ yếu hại trên ngực của y đưa lại gần cặp thủ xoa tử trên tay Tôn Như Hải không quá một thước.
Tôn Như Hải không dám đụng đậy.
"Soạt" một tiếng, cái còng làm bằng thép ròng đã khóa vào cổ tay của y.
Ngoài con hẻm tối bỗng có một trận hoan hô nổi lên, mười gã đại hán mặc áo đen vừa lớn tiếng hoan hô vừa bước nhanh vào.
Bọn họ đều là thuộc hạ của Dương Tranh, cũng là huynh đệ của y, bọn họ không những rất bội phục, mà còn rất tôn kính Dương Tranh.
- Dương đại ca, anh giỏi thật.
- Các ngươi cũng giỏi lắm.
Dương Tranh đang cười:
- Các ngươi núp ngoài hẻm xem nhiệt náo, chẳng thèm lại giúp ta một tay.
- Chúng em đã biết một mình đại ca là đủ sức đối phó chuyện này, chúng em lại là để giúp đại ca làm chuyện kế tiếp đấy thôi.
Dương Tranh sa sầm nét mặt lại.
- Các ngươi cũng biết chuyện này sao ?
Y gằn giọng hỏi:
- Sao các ngươi biết được ?
- Tối hôm qua Triều đầu nhi trên phủ sai tiểu Lưu chạy suốt đêm về tìm đại ca, chúng em đã biết ngay là có chuyện quan trọng phải làm, vì vậy trưa hôm nay, huynh đệ chúng em bèn giữ tiểu Lưu lại uống rượu.
- Hắn đã nói cho các ngươi biết ?
Dương Tranh giận dữ hỏi:
- Ta đã dặn đi dặn lại hai ba lần không được tiết lộ chuyện này, cái thằng vương bát đản này to gan quá.
- Chúng em hiểu đại ca lắm, đại ca không cho chúng em biết chuyện này, bởi vì đối đầu quá lợi hại, sự tình rất nguy hiểm, sẩy tay một cái là mất mạng như chơi.
Chúng huynh đệ nhao nhao giành nói:
- Nhưng chúng em theo đại ca bao nhiêu năm nay, nếu không có đại ca đỡ đầu giùm, bọn chúng em đã bị chết đi hơn một nửa rồi, chúng em đã chuẩn bị đem tính mạng giao cho đại ca, dù đánh không lại người ta, ít ra cũng liều mạng một trận, dù có chết, anh em cũng chết chung một nơi.
Dương Tranh nắm chặt hai nắm tay, tròng mắt đã có lệ nóng muốn trào ra, y ráng lắm rồi cũng dằn được xuống.
Chúng huynh đệ lại nói:
- Chúng em không biết gã họ Nghê có gì lợi hại, nhưng hắn đã dám đụng đến hàng hóa của Trung Nguyên tiêu cuộc, dĩ nhiên phải là thứ cứng cựa, nhưng anh em mình cũng không phải tay vừa, có đại ca làm đầu, anh em cũng đã từng phá mấy vụ án hiển hách, cho dù hai mạng đổi một mạng, cũng phải liều cho bọn nó chết vài tên.
Dương Tranh dùng sức nắm chặt lấy tay chúng huynh đệ, y lớn tiếng nói:
- Được, các ngươi đi theo ta.
Chúng huynh đệ lập tức hoan hô ầm ĩ lên, không biết có ai còn đem theo cả một thùng rượu mạnh lại:
- Đại ca có muốn uống thử hai ly trước không ?
- Chúng ta cũng chẳng cần phải uống rượu cho can đảm lên, có muốn uống, đợi xong chuyện rồi anh em mình uống cho đã con mẹ nó một trận ăn mừng.
Chúng huynh đệ lại lớn tiếng hoan hô lên:
- Đúng, đập cho tên vương bát đất sét này méo xong rồi uống con mẹ nó một trận, không say là thứ rùa đen.
Nhưng Tôn Như Hải và Dã Ngưu cũng cần phải sai hai người đem về, sai ai bây giờ ? Không ai chịu đi, không ai chịu làm cái chuyện to lớn này.
Mọi người đang chuẩn bị rút thăm, Dương Tranh bỗng quyết định:
- Lão Trịnh và Tiểu Hổ tử đem bọn chúng về.
Lão Trịnh mới tân hôn, con trai còn chưa đầy năm, lão Trịnh hiểu ý Dương Tranh, trong lòng y vừa khó chịu vừa cảm khích.
Nhưng Tiểu Hổ tử không phục:
- Sao đại ca sai em đi ?
Dương Tranh tát cho y một cái bạt tai trước rồi mới hỏi:
- Không lẽ ngươi quên bà mẹ già của ngươi ở nhà sao ?
Tiểu Hổ tử không nói gì, lúc y quay đầu đi, tròng mắt đã đầy những lệ.
Tôn Như Hải nhìn nhìn bọn họ, bỗng cảm thấy trong lòng máu nóng sôi sục lên, y lớn tiếng hô Dương Tranh:
- Ngươi thả ta ra, ta đánh với ngươi một trận, Tôn Như Hải ta đây cũng đâu phải là thứ gian tham, ta cũng không sợ chết như ai.
Dã Ngưu đang bị trói gô bốn vó chổng lên trời nằm bên cạnh bỗng nhổ một bãi nước miếng vào mặt y, rồi mở miệng chửi toáng lên:
- Cái thứ rùa đen nhà ngươi không sợ chết thì còn ai sợ chết ? Hiện tại ngươi la trời la quỷ làm gì, còn không đóng cái miệng rùa nhà ngươi lại !
Nhìn lão Trịnh và Tiểu Hổ tử khiêng hai người đi, Dương Tr