ết mất. Mà cũng lạ, sao mãi không thấy động tĩnh gì nữa nhỉ? Chẳng lẽ chúng nó lạc đường? Hay là lo sợ lên núi buổi tối sẽ có nguy hiểm?
Sau một hồi suy nghĩ, Quốc Việt đoán có lẽ bọn chúng không bắt được nên đã rình rập ở đâu đó dưới chân núi, anh quyết định ở trên đỉnh núi uống sương đêm một lần. Chẳng qua ngay sau đó, anh phát hiện lựa chọn này là sai lầm lớn. Đêm chuyển dần về khuya, không khí càng lúc càng lạnh, sương bắt đầu rơi, quần áo anh mặc trên người trở nên ẩm ướt, kế tiếp sau gió từ ngoài biển thổi vào làm anh run rẩy từng chập, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Anh ngồi co ro bên cạnh tượng Đế Thích, giờ trên đỉnh núi chơ vơ, bốn bề đều có gió thổi thì ngồi đâu cũng thế. Mà anh dù rất buồn ngủ nhưng chẳng dám nhắm mắt, một mặt dè chừng đám du côn phía dưới bất ngờ đánh lén, mặt khác đề phòng có con rắn độc nào khác nữa. Có điều ngủ là bản năng tự nhiên của con người, khó lòng chống lại được. Thời gian trôi qua hồi lâu, sự mệt mỏi ùa đến, Quốc Việt chẳng thể giữ tỉnh táo được nữa, thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng sớm hôm sau, vừa mới tỉnh anh đã chồm dậy ngay, quay đầu quan sát xung quanh, anh vẫn ở trên đỉnh núi, người khoẻ mạnh bình thường, tay chân còn nguyên vẹn. Anh thở dài nhẹ nhõm, cũng may suốt cả đêm, rắn lẫn đám lưu manh không xuất hiện. Anh vươn vai đứng dậy, hít thở sâu mấy cái, cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái. ĐN ban đêm vốn đã đẹp mà vào sáng sớm cũng đẹp chẳng kém, mặt trời còn chưa mọc nhưng phía chân trời hừng đông đã tới, ánh sáng yếu ớt phản chiếu trên những ngọn cỏ, làm những giọt sương đọng lại trên đó trở lên lấp lánh như hàng trăm nghìn viên ngọc quý. Vào một buổi sáng lạnh giá trên Đỉnh Bàn Cờ, ngắm nhìn thành phố ĐN huyền ảo trong sương sớm, khung cảnh đẹp đến mê hồn. Đứng ở nơi này ai cũng muốn hét lên thật to, vang thật xa, để rồi tan vào không gian bao la, bất tận.
Mặt trời dần ló dạng, vầng thái dương ấm áp nhẹ nhàng tỏa ra nhưng tia nắng vàng tươi. Nếu như đêm qua cảnh vật được phủ một lớp bạc của ánh trăng thì giờ phút này lại lấp lánh ánh vàng trong nắng sớm,
"Cạch!" Chiếc điện thoại trong túi quần vô tình rơi xuống, khi nhặt lên anh mới phát hiện có cả chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là số của mấy thằng bạn tối qua đi nhậu cùng. Anh chọn số Việt Tiến để gọi. Đầu kia nhanh chóng bắt tín hiệu, anh chưa kịp mở miệng nói thì cậu ta đã lên tiếng trước:
- Alo, là mày hả Việt?
- Ừ! Tao là Việt đây, tình hình bọn mày sao rồi?
- Tụi tao không sao, mày chạy thoát khỏi đám du côn rồi hả?
Quốc Việt đáp:
- Chỉ là chuyện nhỏ, lúc ở quê ta bị hoài à, mỗi tội bây giờ ta hơi đói!
Việt Tiến dĩ nhiên không tin mấy lời khoác lác đó. Cậu ta hỏi tiếp:
- Mày đang ở đâu để tao đến đón?
Việt từ chối
- Tao ở trong quán net gần trường, tao có việc bận nên mày khỏi đến làm gì cho mất công, khoảng trưa hay chiều tao sẽ quay về phòng trọ.
Anh không muốn trả lời anh đang ở trên Đỉnh Bàn Cờ, vì thằng bạn sẽ đoán ra anh nói dối rằng anh sợ đám lưu manh mà trốn trên này, như thế thì thật quá mất mặt. Việt Tiến bán tin bán nghi, chỉ ậm ừ vài tiếng và nói:
- Tức là hôm nay mày tính kế chuồn môn Toán cao cấp chứ gì?
Được đối phương đưa cho lý do, Quốc Việt tiện thể dùng luôn:
- Ừ, cũng có thể xem như thế, nhờ mày điểm danh giùm tao bữa hôm nay.
- Mày chuồn tao mặc kệ, nhưng mày nhớ phải quay về sớm để trình báo với cảnh sát nữa đấy.
Nghe xong lời cảnh cáo của thằng bạn, anh rất ngạc nhiên, anh vốn không nghĩ chuyện này vang tới tận tai cảnh sát, cho rằng tên này đang dọa mình, bèn hỏi lại:
- Mày đùa tao phải không, sao cảnh sát lại biết chúng ta mà tìm, hay mày báo cho họ.
Việt Tiến hừ một tiếng, tỏ vẻ bất mãn:
- Tao đâu có điên mà đem ra đùa, tối qua có người báo cảnh sát, còn tại sao họ lại biết chúng ta tham gia vào thì tao chịu.
- Ừ! Thôi cứ tạm thế đã, mọi chuyện đợi đến khi tao về rồi tính tiếp, tao cúp máy đây.
Dứt lời, Quốc Việt chủ động ngắt cuộc gọi, anh tin cậu ta. Chẳng có lý do gì để cậu ta phải nói dối bởi đi báo cảnh sát có khác gì tự vạch áo cho người xem lưng. Quốc Việt đánh nhau với người ta rầm rộ như vậy, đương nhiên sẽ có người lo sợ to chuyện mà báo cho cảnh sát. Băng nhóm chúng hành động ngang nhiên, chắc hẳn cảnh sát đã theo dõi từ lâu. Chỉ cần người dân tả qua loa là họ biết ngay; còn tại sao họ điều tra được nhóm anh thì anh đoán do đám lưu manh đó khai ra.
Nhắc tới đám lưu manh mới nhớ, đỉnh núi nhỏ hẹp thế này, giờ đang lúc sáng sớm, lỡ như bọn chúng kéo nhau lên đây thì biết trốn chỗ nào bây giờ. Chẳng qua anh lại nghĩ, khả năng chúng mai phục dưới đó khá lớn, đi xuống dưới cũng chả tốt hơn bao nhiêu. Ở cũng chết mà xuống cũng tiêu, thôi thì ở trên này luôn vậy.
Không có việc gì làm, anh bèn liếc sang cái vật kỳ lạ đã tìm được tối qua. Nó có dạng hình hộp chữ nhật được làm bằng loại vật liệu gì đấy mà anh không biết. Anh quan sát cẩn thận, thấy một bề mặt của chiếc hộp được chạm trổ rất cầu kỳ. Một cặp rồng vàng uốn lượn trong tư thế hướng về hòn ngọc được nạm ở chính giữa tạo thành tư thế quần long chầu ngọc kinh điển.
Quốc Việt gật gù