Teya Salat
Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326162

Bình chọn: 9.00/10/616 lượt.

ộ ngạc nhiên, anh nói:

- Ồ, vậy sao? Tiếc quá nhỉ, giờ mình về rồi, còn phải cất cái này nữa...

Rồi anh nhấc chiếc hộp được bọc bởi cái áo lên và chỉ vào nó:

- Cái thứ này phải để lạnh ngay chứ để muộn là hư hỏng hết, cũng may có các bạn nhắc.

Cậu ta tò mò:

- Cái gì thế bạn?

- À, mấy thứ trên núi ấy mà, thôi mình về, tạm biệt, chúc các bạn chơi vui vẻ.

Dứt lời, anh bắt đầu xuống núi luôn. Khi đi ngang chỗ mấy cô gái, họ nhìn anh với ánh mắt "quái lạ", khiến anh lủi nhanh hơn.

Anh chạy xuống một đoạn đường khá xa, tới chỗ bắt đầu có nhà dân thì có một bác chạy xe máy tới hỏi anh:

- Này cháu, cần đi xe không?

- Xe ôm hả bác?

- Ừ!

Việt thầm mừng rỡ trong bụng. Nãy giờ anh vẫn lo lắng đám côn đồ đó, giờ có bác xe ôm đây thì hay quá rồi, dù bọn chúng có thấy anh cũng không dám làm gì. Anh hỏi:

- Từ đây về đường XYz gần trường ĐHKT thì bao nhiêu hở bác?

- Hai chục cháu à.

"Giá kiểu gì thế này, chát quá." Dù không hài lòng với giá tiền nhưng vì hết cách về phòng nên anh chỉ còn cách chấp nhận. Thà bỏ ra số tiền lớn còn hơn là cuốc bộ từ đó về phòng. Anh bảo bác tài chạy xe chạy thẳng một mạch về chỗ trọ. Tới phòng là mười một giờ, chưa kịp thở thì anh phát hiện... chết tiệt, cửa phòng khoá kín bưng. Tối qua đi nhậu với nhóm, thằng bạn cùng phòng cầm chìa, nên giờ anh không vào được phòng. Anh bèn mở máy gọi:

- Alo, Bình, mày đang ở đâu đấy?

Tiếng Quang Bình ở đâu dây bên kia vang lên:

- Tao đang ăn cơm trưa, có gì không?

Việt nói:

- Máy đang giữ chìa khoá phòng hả?

- Ừ, mày không vào được chứ gì?

Việt đáp:

- Ừ, hôm qua tao quên không mang theo.

Quang Bình hỏi:

- Tối qua mày làm cái quái gì mà đi xuyên đêm luôn vậy hả?

- Chơi gái.

Quốc Việt trả lời gọn lỏn. Suýt tý nữa Quang Bình phun hết thức ăn ra bàn. Anh ta vuốt vuốt ngực cho cơm xuống rồi mới cười hềnh hệch, mỉa mai một câu:

- Chơi thì cũng một hai tiếng thôi chứ. Hay hôm qua mày làm cả chục hiệp, hai chân nhũn ra nên...

Quốc Việt cắt lời cậu ta:

- Mày lắm mồm quá, nhớ ăn nhanh về mở cửa chứ giờ tao mệt quá, muốn làm một giấc.

Anh nói đúng sự thật hoàn toàn, bị đám côn đồ rượt bộ đến rượt xe mấy bận còn gì. Bình đốp lại:

- Shit, mày mệt kệ mày, cứ đứng đó mà chờ, tao ăn lâu lắm.

- Mày... thôi, khi mày về mua hộ tao hộp cơm gà là được, tao trả tiền sau.

- Ừ, chờ đấy, chốc nữa tao mang về cho.

Phải công nhận thằng bạn "giữ lời", nó bắt anh ngồi đợi ngoài cửa hơn nửa tiếng đồng hồ. Mấy cô bé cùng dãy trọ đi ngang qua, bắt gặp đều che miệng cười làm anh rất xấu hổ. May là da mặt anh đen, có đỏ vẫn chả thấy gì. Hơn nữa, anh là dân nông thôn, làm công việc đồng áng thường xuyên nên thân hình chắc khoẻ, chiếc áo ba lỗ mặc bó sát vào người làm nổi bật từng khối cơ rắn chắc, ít ra vớt vát lại chút nam tính.

Tận mười hai giờ kém hai mươi, thằng bạn "tốt" mới lò dò về phòng, trên tay cầm hộp cơm, tha cho hắn một bữa.

- Của mày đây.

- Ừ, tao cám ơn! Tiền này.

Quốc Việt móc ví trả Quang Bình.

- Ừ... Ê! Làm gì nhìn tao hoài vậy hả thằng kia?

Quốc Việt đáp:

- Còn làm gì nữa, mau đưa lại tao năm trăm đồng tiền thừa đi chứ.

- Cái gì? Năm trăm đồng mà cũng tính toán.

- Chứ sao, hôm qua tao chơi hết tiền rồi, còn năm trăm gửi xe đạp mày.

- Shit, éo đưa, năm trăm này xem như tiền công mua cơm cho mày.

Quang Bình giơ chân định đá Việt, nhưng anh ta đã biết trước nên đá hụt. Việt cười cười không nói gì, thực ra anh chỉ đùa giỡn mà thôi, ai lại đi tính toán mấy trăm đồng với bạn bè làm gì. Bình lấy chìa khoá ra mở cửa, chợt anh thấy cái hộp đẹp để ở góc cửa, tò mò hỏi:

- Cái gì đây mày?

- À, quà ông tao gửi.

Việt vội cầm lên, không muốn Bình phát hiện vật trong chiếc hộp, còn Bình nghe anh trả lời thì mắt sáng lên. Lần trước ông Việt gửi cho trái cây, có cả bánh tráng này nọ nữa, toàn là đặc sản, ăn ngon cực kỳ, bữa nay chắc cũng thế, mới nghĩ đã thèm nhỏ dãi. Đáng tiếc Việt đã dập tan hi vọng đó ngay từ trong trứng nước:

- Đây là đồ đạc của tao lúc ở quê, khi đi quên mang theo, không phải đồ ăn đâu mà đòi.

Bình vẫn không tin:

- Sao keo thế, chia sẻ cho anh em bạn bè mới tốt.

Việt cất cái hộp vào va li khỏi ánh mắt tò mò của thằng bạn, anh nói:

- Đồ ăn gì chứa trong cái hộp bé xíu thế này, đây là dụng cụ làm việc của tao.

- Làm gì ghê thế, hừ tao đi học đây, để đấy chiều về tao xử nó.

Việt bật cười:

- Hê hê, mày sẽ phải thất vọng thôi, à, cho tao mượn máy tính nhé, tao muốn tìm kiếm mấy thứ.

Anh cần chứng thực quyển sách nên phải dùng máy lên mạng. Hoàn cảnh chưa đủ điều kiện cho anh mua máy tính, mỗi lần muốn làm gì liên quan máy móc, mạng miếc là anh phải chạy ra quán net hoặc mượn máy hai người cùng phòng. Quang Bình gật đầu đồng ý:

- Được, cứ mở máy dùng thoải mái, à mà này, nhớ chừa lại nửa phần cho tao.

- Tin hay không tuỳ mày.

Anh lắc đầu chán nản với thằng này, đã nói đó là dụng cụ làm việc nhiều lần mà vẫn không tin. Đợi thằng bạn đi xa, anh lấy chiếc hộp đem so bút tích.

Anh dạo trên mạng hồi lâu mà vẫn chưa có kết quả, cuối cùng anh tìm thấy bút tích của Vua và Hoàng Hậu trong một diễn đàn lịch sử rất nhỏ và kh