vào khấu kiến hoàng thượng.
Mộc Uyển Thanh tuy chẳng biết sợ trời sợ đất là gì nhưng nghe nói vào triều kiến hoàng đế, trong bụng cũng hơi chột dạ, chỉ lẽo đẽo đi theo Cao Thăng Thái, qua một hành lang dài, tới một đình viện đi hết phòng này sang phòng khác, sau cùng đến bên ngoài một hoa sảnh.
Người thái giám đó báo:
-Thiện Xiển Hầu, Mộc Uyển Thanh triều kiến hoàng thượng và nương nương.
Nói rồi liền vén màn lên. Cao Thăng Thái đưa mắt cho Mộc Uyển Thanh, tiến vào hoa sảnh, hướng về một người đàn ông và một người đàn bà ngồi ngay chính giữa quì xuống. Mộc Uyển Thanh không quì, thấy người đàn ông mặc hoàng bào, để râu dài, tướng mạo tuấn tú thanh nhã bèn hỏi:
-Ông là hoàng đế đó sao?
Người đàn ông ngồi ngay chính giữa đó chính là đương kim hoàng đế nước Đại Lý Đoàn Chính Minh, đế hiệu là Bảo Định Đế. Nước Đại Lý kiến quốc từ năm Thiên Phúc thứ hai nhà Hậu Tấn đời Ngũ Đại, còn sớm hơn vụ khoác áo hoàng bào lên người Triệu Khuông Dẫn trong binh biến Trần Kiều tới hai mươi ba năm.
Họ Đoàn nước Đại Lý vốn là người quận Võ Uy, thủy tổ là Đoàn Kiệm Ngụy, làm Thanh Bình Quan cho họ Mông nước Nam Chiếu, truyền sáu đời tới Đoàn Tư Bình thì làm chức Tiết Độ Sứ đất Thông Hải. Năm Đinh Dậu họ Đoàn chiếm được nước này xưng là Thái Tổ Thần Thánh Văn Võ Đế. Truyền được mười bốn đời thì tới Đoàn Chính Minh đến nay đã hơn một trăm năm mươi năm.
Đời bấy giờ nhà Tống ở Biện Lương vua Triết Tông đang tại vị, tuổi còn nhỏ, bà Thái Hoàng Thái Hậu Cao thị ngồi sau màn điều khiển việc triều chính. Bà Thái Hoàng Thái Hậu biết dùng những danh thần, loại bỏ những chính sách hà khắc khiến cho trăm họ an lạc, đất Trung Nguyên thanh bình, thật là vị nữ vương anh minh nhân hậu số một của Trung Quốc nên sử gọi là "bậc Nghiêu Thuấn nữ lưu" (nữ trung Nghiêu Thuấn). Nước Đại Lý ở riêng một cõi cương vực phương nam, các vị hoàng đế ai nấy sùng tín Phật pháp, tuy tự lập đế hiệu nhưng vẫn thần phục nhà Đại Tống nên hai bên chưa từng có việc can qua. Bảo Định Đế tại vị mười một năm đổi niên hiệu ba lần gồm Bảo Định, Kiến An, Thiên Tá. Lúc này đang vào thời Thiên Tá, bốn phương phẳng lặng, quốc thái dân an.
Bảo Định Đế thấy Mộc Uyển Thanh không quì lạy mình, mở miệng hỏi ngay mình có phải hoàng đế không, không khỏi nực cười, nói:
-Ta chính là hoàng đế đây. Cô đi chơi trong thành Đại Lý có thấy vui không?
Mộc Uyển Thanh đáp:
-Tiểu nữ vừa vào trong thành là đi gặp ông ngay, chưa từng đi chơi.
Bảo Định Đế mỉm cười:
-Thế thì sáng mai bảo Dự nhi dẫn cô đi mọi nơi để xem phong cảnh trong thành Đại Lý của chúng ta nhé.
Mộc Uyển Thanh nói:
-Hay lắm, thế ông có đi chung với chúng tôi không?
Nàng vừa nói câu này ra, ai nấy không khỏi mỉm cười. Bảo Định Đế quay lại nhìn hoàng hậu đang ngồi bên cạnh mình, cười nói:
-Hoàng hậu, cô bé này bảo mình dẫn cô ta đi chơi, bà có chịu đi không?
Hoàng hậu mỉm cười chưa kịp trả lời, Mộc Uyển Thanh đưa mắt nhìn bà xem xét nói:
-Bà là hoàng hậu nương nương đấy ư? Thảo nào bà đẹp quá đi thôi.
Bảo Định Đế cười ha hả nói:
-Dự nhi, Mộc cô nương thành thực ngây thơ, thật là thú vị.
Mộc Uyển Thanh hỏi lại:
-Sao ông lại gọi anh ta là Dự nhi? Anh ấy thường nhắc đến bá phụ, có phải là ông không? Lần này anh ấy lén trốn nhà ra đi, chỉ sợ ông nổi giận, ông đừng đánh anh ấy có được không?
Bảo Định Đế mỉm cười:
-Trẫm vốn định đánh cho nó năm mươi roi nhưng cô nương đã xin thì tha cho y vậy. Dự nhi, con mau cảm tạ Mộc cô nương đi chứ!
Đoàn Dự thấy Mộc Uyển Thanh làm cho hoàng thượng cao hứng, trong lòng rất mừng, biết tính bác mình hiền hòa, nên quay sang vái Mộc Uyển Thanh một cái nói:
-Xin cảm tạ ân đức của Mộc cô nương đã xin giùm cho.
Mộc Uyển Thanh đáp lễ nói nhỏ:
-Bá phụ chàng bằng lòng tha cho chàng rồi, thiếp mới an tâm. Chẳng cần chàng phải tạ ơn làm gì.
Nàng quay sang nói với Bảo Định Đế:
-Tiểu nữ cứ tưởng hoàng đế là phải hung ác dễ sợ, có ngờ đâu ... ngờ đâu ông ... ông tốt quá.
Ngoại trừ khi còn bé được phụ hoàng, mẫu hậu khen ngợi, hơn mười năm qua Bảo Định Đế chỉ thấy người khác sợ hãi, cung kính chưa từng nghe ai bảo "ông tốt quá", nay thấy Mộc Uyển Thanh hồn nhiên như vàng ngọc chưa mài, không thông thế sự nhân tình nên càng thêm yêu mến, quay sang nói với hoàng hậu:
-Bà có gì thưởng cho cô ấy không?
Hoàng hậu tháo chiếc vòng ngọc ở cổ tay ra, đưa cho nàng nói:
-Thưởng cho cô đây!
Mộc Uyển Thanh tiến lên tiếp lấy, đeo vào tay mình, nở một nụ cười nói:
-Cám ơn bà. Lần sau tôi sẽ đi tìm vật gì thật đẹp để tặng cho bà.
Hoàng hậu mỉm cười:
-Vậy thì ta cám ơn cô trước.
Bỗng nghe từ mé phái tây trên mái nhà cách chừng mấy căn có tiếng loạt soạt, tiếp theo mái nhà kế bên cũng nghe một tiếng động khác. Mộc Uyển Thanh kinh hãi, biết là có kẻ địch đến tấn công, người đó đi quả là nhanh. Lại nghe vèo vèo, đã có ai đó nhảy lên nóc nhà, rồi tiếng Chử Vạn Lý quát lên:
-Các hạ đêm khuya vào trong vương phủ là có ý gì?
Một giọng ồm ồm như nghẹt mũi cất lên:
-Ta đi kiếm học trò ta! Mau gọi học trò cưng của ta ra gặp ta.
Người đó chính là Nam Hải Ngạc Thần. Mộc Uyển Thanh càng kinh hãi hơn, t