1 lần nữa chứ gì. - Tôi không biết tại sao tụi nó cũng vào viện cùng với tôi nhưng chắc chắc là liên quan tới tôi, hù nó để dừng lại thế thôi, tôi chuẩn bị để đánh nhau rồi, dù sao thì tôi cũng không sợ bị đánh.
- Chồng ơi, đập cho nó sáng mắt ra đi, cho nó biết đang nói chuyện với ai? - Con bé chu mỏ lên nói.
- Vợ.. im đi! Mày chắc là sẽ sen vào chuyện này chứ, nếu nó là bạn của mày, hehe, tao sẽ tha. - Chồngggg ! - Em... nín đi! - Con bé xanh mặt cuối đầu xuống luôn. - Nhưng mày chắc cũng thấy, nãy giờ nó đòi đánh tao đấy, mặc dù chưa đánh được nhưng cũng làm mất danh dự của tao, bồi thường đi ! Tiền, hoặc là cái gì đó có giá trị!
- Được! Bồi thường rồi đó, đi thôi. - Tôi kéo tay thằng đang thẫn thờ đi về lớp, chắc có lẽ nó sốc khi nghe con bé gọi thằng Hùng là Chồng. Thấy đã kéo mà còn khó đi, tôi hét :
- Dm, nó khác gì con cave, xứng với mày đéo đâu, mà bày đặt tiếc. - Nó nhìn tôi chẳng nói gì rồi bước đi lên lớp, đám đông tự nhiên tránh ra để đường cho nó đi chợt nghe tiếng hét giận dữ ở phía sau:
- DM, đứng lại ,mày đã bồi thường gì đâu, mày chơi tao à. Mày đừng tưởng tao sợ mày. - Nó nổi cáu lên.
Tôi quay lại mỉm cười nhìn nó:
- Ahahaha, tao đã đền bù cho mày rồi còn gì, còn hơn cả đống tiền, con người yêu của thằng Cường đó, tặng mày luôn đó chi, trông nó ngon thế vả lại còn tem, chắc hơn 10 triệu chứ? ahaha. - Tôi quay đi cười lớn, bước lên lớp.
- DMM, giỡn mặt với tao à, mày cứ đi đi, nói cho mày biết trưa nay tụi tao chờ mày ở cổng trường, không chỉ tuýp nữa đâu, lần này còn có vật nhọn nữa đó, mày bước đi tao xem. - Nó gằn từng chữ, bộ dạng thật sự tức giận, chắc nó sắp nổi điên, thằng này thì nổi điên thì làm việc không kiểm xoát được.
Mẹ ơi, vật nhọn! Con tuy rằng dạo này trâu bò hơn nhưng ... ! Nuốt nước bọt nhưng vẫn cứ cho là nó đang chém gió. Cố gắng trấn tĩnh cười lên :
- Ahaha, được thôi! Cố gắng đi, tao đợi mày! - Rồi ung dung bỏ lên lớp để lại thằng Hùng với đàn em ở phía sau với ánh mắt hình viên đạn. Nói vậy nhưng trong lòng tôi vẫn rất hồi hộp, ráng giữ phong thái đi về lớp. Ngoài kia vẫn có rất nhiều tiếng ồn :
- Sao hôm nay thằng Hùng nó hiền thế nhỉ? Mọi hôm thằng nào bật là nó dần cho mềm xương luôn mà, bị kỷ luật cả chục lần rồi chứ có ít đâu, chẳng lẽ hôm nay là ăn chay.
- Làm gì có dụ nó ăn chay, thằng này không cầm tuýp đập người ta là may lắm rồi, chuyện này có gì đó khó hiểu.
- Tao nghi thằng Vũ này có cơ tụi mày ạ! Tụi mày đã thấy băng thằng Hùng chịu đựng đứa nào bao giờ chưa. Kiểu này chắc cũng không thua gì cơ của thằng Hùng đâu.
- Thằng này nhìn nó tự kỷ vậy mà ghê thiệt! Cũng may tao chưa bao giờ chọc nó.
- Chết, tao hay nói xấu sau lưng nó làm sao giờ.
- Tụi mày yên tâm đi! Thằng này nó hiền mà, trước giờ tao học cùng trường với nó 7 năm mà có thấy cái gì xảy ra đâu, nó toàn bị ăn hiếp, chắc chịu không nổi mới gọi cơ thôi!
..................bla blaa...........
Vừa lên tới cầu thang, thằng Hiếu chạy sồng sộc tới hỏi:
- Ê Vũ, mày có cơ à, ghê mày, nhìn thằng Hùng nó tức như vậy mà không dám làm gì mày, oai ghê.
- Tao làm gì có cơ nào, tao chỉ có 1 mình thôi. - Mỉm cười nhìn nó.
- Xạo ke, mày mà không có cơ giờ mày hoảng gần chết rồi ấy chứ, mày mà không có cơ thằng Hùng nó cho mày lên bảng hồi nãy rồi. Ê Cường, mày nói xem nó có cơ không?
Thằng Cường vô hồn ngẫn đầu lên, nhìn thằng Hiếu rồi lại cuối đầu xuống bước đi tiếp. Tôi nhìn nó cũng thở dài rồi bước đi theo, để lại lời nói:
- Không tin thì ra về biết, hỏi làm gì.
Chuyện này làm xôn xao cả trường, tôi phút chốc trở nên nỗi tiếng, và một khi đã nổi tiếng thì chuyện tôi thi liên tục được 10, với thi học sinh giỏi trường và huyện đều được mấy đứa tọc mạch trong lớp nói ra. Thầm lắc đầu, tụi mày suy diễn nhiều quá rồi đấy, tao làm gì có cơ, mà có hay không có cần tụi mày đồn lên không, haizz. Mà cũng tội thằng Cường thật, tôi chưa yêu ai bao giờ nên cũng không hiểu nó cảm thấy như thế nào, chắc sau này tôi yêu ai thì phải tìm hiễu kỹ mới được, đội sừng thế này thì chết. Dù sao thì cũng phải chuẩn bị tinh thần tí nữa choảng nhau rồi.
Giờ tan trường cũng đã đến, tôi vẫn như cũ chờ tầm 15 phút để trường về hết rồi sẽ kéo thằng Cường về. Giờ thằng Cường nó mới mở cái miệng nó ra:
- Mày leo cửa sau về đi, chuyện này không liên quan tới mày. - Thằng Cường chơi với tôi từ năm lớp 6 hai đứa học chung lớp đến giờ khác với bọn thằng Hiếu mới quen năm lớp 10 nên nó cũng biết tôi làm gì có cơ nào.
- Sao phải leo, mày cứ yên tâm, đi với tao ra đó, chẳng có việc gì đâu, tao tin rằng thằng Hùng cũng không dám làm gì quá đáng, đi. - Mỉm cười nhìn nó, tôi không hiểu rằng tại sao dọa này mình hay mỉm cười lắm, trước đây hiếm mà dạo này nụ cười tự tin này lúc nào cũng ở trên miệng tôi.
Hít một hơi thật sâu rồi tôi bước đi ra khỏi lớp rồi ra cổng trường, thằng Cường cũng đi theo. Sân trường có vẻ vắng, không ngờ học sinh về nhanh đến vậy, tới đây thì tôi tạm yên tâm vì càng ít người càng tốt, không khéo đánh nhau bị báo là bị kỷ luật, với thằng Hùng điều đó không có nghĩa gì nhưng với tôi, tôi không đáng bị