g và huyện vừa rồi, lại 10, tôi dần dần trở nên tự đắc, tôi đang dần thay đổi, ngày xưa nhút nhác, chỉ dán mắt vào máy tính bây giờ đã trở nên cực kỳ tự tin. Giờ lâu lâu tôi rủ bọn bạn thân ra uống nước chém gió thì cũng cày game với đọc truyện thôi. Lúc nào cũng kè kè cái điện thoại, cứ ra chơi là cầm lên đọc, ở trong tiết học cũng đôi khi lôi ra học. Mới đó mà đã hết học kỳ 1 của lớp 12 rồi, thật là nhanh.
Tết đến, ôi, tôi chả trông mong gì ngoài tiền lì xì cả. Tui cũng hay đi chơi với bọn cờ hó, vô nhà con Dung ở Eakiet chơi, nấu ăn trong đó. Có thằng Cường đi theo nữa nhưng thái độ của nó đối với tôi ngày càng xa, không còn hay nói như lúc đầu nữa. Tết rồi cũng qua, tôi thì sắp phải thi học sinh giỏi tỉnh( cái này phụ huynh khuyến khích cho đi, tôi thì cũng đi cho ba má vui chứ cũng chả ham gì) mà nhờ vậy nên ba má tin con hết mực, ôi lại có thời gian cắm lol, lên hẳn kim cương 1 rồi. Gần thi rồi, mà tôi lúc đó chắc do quá tự tin vào bản thân mình nên cũng chẳng lo ôn tập gì cả, học thêm thì cũng chẳng đi, tiền thì ba má cho đóng cũng đóng nét. Sáng hôm nay đi, học thấy thằng Cường nó hơi bần thần, lâu lâu nhìn vu vơ đâu đó ngoài cửa sổ, mà thôi hơi đâu mà để ý. Đang giờ ra chơi, tôi lấy điện thoại ra cuối đầu xuống bàn đọc truyện được 5 phút thì thấy bên ngoài ồn ào, dân tình chạy ngược chạy xuôi, chắc là đánh lộn chứ gì. Lại chả quen quá còn gì, chắc tụi thằng Hùng với tụi nào đấy.
Lại định cuối đầu đọc tiếp thì thằng Hiếu chạy vào:
- Ê mày, thằng Cường bị.. bị... bị bọn thằng Hùng đập ngoài kia kìa ! - Nó nói nhanh quá, nên hơi vấp rồi chạy ra ngoài.
Tôi nhíu mày, thằng này làm vẹo gì để bọn thằng Hùng thông ngoài kia nhỉ, mà thôi cứ ra coi sao, chạy theo thằng Hiếu ra tới đám đông ở dãy A khối 12, đông quá không chen được, đứng cách 20m chỉ thấy thấy bọn thằng Hùng đang vây thằng Cường lại, còn thằng Cường thì đỏ mắt ở giữa nói cái gì đó với thái độ rất không cam lòng, lâu lâu còn lao vào đánh thằng Hùng và tất nhiên là nó bị đá cho bay ngược lại, bọn đàn em còn kịp hôi vài phát. Đang định hỏi thằng Hiếu thì tôi thấy con bồ thằng Cường nó yêu đang nắm tay đứng bên cạnh thằng Hùng, vậy là tôi biết lý do rồi. Hèn gì ngày thường thằng Cường nó cũng nhát lắm, làm gì có dụ dám lao vào đánh thằng du côn bao giờ mà nó yêu con này đến tôi còn dám bỏ. Chậc lưỡi, mà đây cũng là cơ hội để tôi cứu lấy tình bạn lẫn người bạn này, tôi định đi qua can ngăn, dù sao thì con bé đó nó cũng có xứng với thằng Cường đâu, vừa cất bước thì con Dung níu tay tôi lại nói:
- Mày qua đó coi à, bọn thằng Hùng đó, mày hay bị tụi nó bắt nạt nữa, đừng lại gần mất công bị lây, thằng Cường do bị thằng Hùng giật bồ nên nó bất chấp vậy thôi.
- Con Dung nói đúng đó mày, đừng lại gần, đứng đây coi cũng đủ rồi, mất công tụi nó cho là nhiều chuyện tẫn mày theo thằng Cường giờ, mà tụi tao có lòng giúp cũng không giúp được gì. Haizzz, tụi tao đâu có biết đánh lộn, mà tụi ngu học kia thì cũng đâu biết nói đạo lý. - Thằng Hiếu thở dài khuyên can.
- Hì, không sao đâu, tao cũng không phải lại coi, lại kéo thằng Cường vô đây thôi. Tụi nó giật bồ rồi thì đánh người có ý nghĩa gì đâu, tại thằng Cường hổ báo thôi, để tao ra lôi nó vô. Tụi mày đứng đó chờ đi. - Tôi vỗ vai thằng Hiếu và ra bộ không sao đâu.
- Đừng có tỏ ra anh hùng nữa, mày mà lại có khi mày cũng bị đánh mà thằng Cường bị đập nặng hơn đó, vì dù sao trước giờ tụi thằng Hùng vẫn hay thích đánh mày.
Tôi không nói gì nhiều nữa, bước đi luồn vô đám đông đang reo hò luôn.Chen mãi nghẹt thở mới chui được vô cái vòng tròn được bao vây bởi các "khán giả" , bước từ từ tới chỗ thằng Cường, tất nhiên đang đánh nhau mà tự nhiên có 1 thằng không liên quan đi vào thì sẽ gây chú ý , tôi chỉ nghe xunh quanh có những tiếng bàn tán :
- Thằng nào đây, điên à? Người ta đang đánh nhau, muốn coi thì đứng ở ngoài, vô đó cho bị đập à! Ngu vc.
- À, thằng này tao biết nè, nó lúc nào cũng ngồi 1 mình hết, ra chơi cũng ngồi 1 mình, người ta gọi nó là Vũ "điên" đó.
- À thì ra là 1 thằng điên thật, hèn gì.
- Nghe nói nó không có bạn đâu, chỉ có chơi với thằng bị đập trong đó thôi, nó vì bạn mà lao vào như vậy mặc dù hơi ngu nhưng mà cũng là 1 đứa bạn tốt còn gì.
- Ờ, chắc gì lúc tao gặp nạn có đứa nào vào chịu chung đâu.
Mặc kệ mấy lời dư luận đó, dù thế nào thì bọn họ cũng chẳng liên quan đến tôi nên tôi chả bận tâm. Mỉm cười bước tới chỗ thằng Cường đang nằm, định kéo nó lên thì nghe tiếng con gái vang lên :
- Ai vậy nè? À, anh Vũ hả anh, sao anh lại ở đây, anh không sợ chồng em đánh anh sao, anh chưa sợ bị đánh hả? ahihi.
Cười khẽ, kéo tay thằng Cường dậy :
- Mày có sao không con chó? Tin lời tao chưa, tao đâu có lừa mày, anh em mà, phải tin tưởng nhau chứ, gái gú chỉ là những thứ đứng phía sau thôi. - Nó chỉ im lặng nhìn tôi, trong mắt chứa sự hối hận.
Rồi quay nhìn con bé "bồ" thằng Cường mỉm cười :
- Anh đây, anh tưởng em là người yêu thằng Cường chứ? Làm sao thằng Hùng lại là chồng em được! Mà Hùng nè, khoan hãy nói gì, chuyện này cho quá đi nhé, nó là bạn tao ! Chắc mày không muốn vô đó
