ức, nhưng sự chênh lệch sức mạnhgiữa Huyết tộc và con người quá lớn, cậu ta cảm thấy mình không dùngsức, Cao Đại Bàn lại cảm thấy xương cốt sắp gãy, nước mắt đau đớn lậptức dâng đầy trong hốc mắt!
Nhìn bộ dạng sắp khóc của cô, lũ khốn kiếp kia liền khinh bỉ chế nhạo, có kẻ còn ác liệt nhấc chân định giẫmlên tay cô…… Cao Đại Bàn cắn môi né tránh, rưng rưng từ trong túi giấylấy ví tiền phòng khi gặp chuyện không may ra, run rẩy đưa qua.
Tên thủ lĩnh kia nhận lấy ví tiền, lật ra xem một chút, hừ lạnh một tiếng,giương mắt âm trầm nhìn cô chằm chằm, giơ tay cho cô một cái tát! Mộttiếng bốp thật to rõ! Cao Đại Bàn nhất thời bị đánh ngã qua một bên,trên mặt nháy mắt sưng lên một vệt đỏ thê thảm, trong lỗ tai cũng ongong, không nghe rõ cả tiếng chửi rủa của đối phương, chỉ cảm thấy trongmũi có luồng hơi nóng đang dâng lên! Cao Đại Bàn sợ hãi bịt mũi, sợ chảy máu mũi ra……
Thủ lĩnh kia ngồi xổm xuống nhấc áo Cao Đại Bànlên, dao găm vung lên mấy đường, liền rạch nát quần áo của cô! Làn dalạnh băng, đồng tử Cao Đại Bàn mãnh liệt rút lại, tóc gáy dựng thẳng!Ngay lúc cô gần như nghĩ hôm nay mình sẽ bỏ mạng ở chỗ này, túi tiềngiấu trong quần áo lại rớt ra trước, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Một tên lưu manh bên cạnh nhặt gói lên mở ra nhìn liền bắt đầu hô to gọinhỏ, thủ lĩnh kia một tay túm lấy cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô nhíumày giằng co nửa ngày, mới buông lòng tay, cũng quay đầu thăm dò tangvật.
Đám người kia cướp được đống tiền vui vẻ không thôi, sau khi thô bạo dốc túi giấy của Cao Đại Bàn xác định không còn quên gì liền để cô lại bỏ đi. Tên thủ lĩnh tóc xanh kia trước khi đi, còn quăng ví tiền Cao Đại Bàn dùng để ngụy trang vào mặt cô.
Tuy rằng Cao Đại Bàn cảm thấy khuất nhục, nhưng không có chút tiền ấy, phỏng chừng ngay cả vé xe về nhà cô cũng mua không nổi.
Đám lưu manh này đại khái đã làm nhiều việc ác ở địa phương, người chungquanh thấy nhưng không dám lên tiếng, vừa mới nãy khi Cao Đại Bàn bịchặn đường, người qua đường đều coi như không thấy đi đường vòng. Mà bản thân Cao Đại Bàn cũng sợ có người báo cảnh sát, cảnh sát chạy tới lạibắt cô về thẩm tra linh tinh. Tuy rằng cẳng chân đau muốn chết, cũng chỉ có thể đỡ tường liều mạng giãy dụa đứng lên, khập khiễng ngồi xe rờikhỏi nơi thị phi.
Hai tay ôm quần áo bị cắt tơi rả một mình ngồitrong xe quay về, trên người trên mặt Cao Đại Bàn đều vô cùng đau đớn,tiền vất vả nửa năm đều đổ sông đổ bể, ngay cả quần áo cũng bị xé hỏngrồi, thân mình thì dính đầy đất, rối bù, xui xẻo đến cực điểm, hơn nữacó oan không thể kêu, ngay cả báo nguy cũng không dám, một bụng oankhuất chỉ có thể cắn răng nuốt xuống……
Nghĩ đến chút tiền còn lại trong ví, ngay cả cơm chiều ngày mai cũng mua không nổi, về sau biếtphải làm thế nào, nhất thời nước mắt tủi thân cũng đổ rào rào, khôngngừng rơi xuống …… Cứ như vậy vừa đi khập khiễng vừa khóc về tới nhà.
Vừa mới vào cửa, đã bị Abel chờ đến mất kiên nhẫn lo lắng chạy ra ôm lấy.
Có một vòng ôm để cô dựa vào, nếu ở một mình còn có thể gắng gượng chịuđựng nỗi tủi thân này, nhất thời cô liền không kiêng nể gì gào khóc! Hai tay Cao Đại Bàn siết chặt áo Abel tựa vào ngực anh ta trút hết cả nướcmũi lẫn nước mắt …… Abel không rõ đã xảy ra chuyện gì nên nhẹ giọng dỗcô, ôm eo cô kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên nước mắt của cô. Cao ĐạiBàn bận khổ sở, quên mất lúc đã trước lập cái luật “Nam” Nam thụ thụ bất tương thân, chỉ lo nghẹn ngào khóc kể những việc thê thảm đã trải quahôm nay, cuối cùng u oán nguyền rủa đám lưu manh kia mua mì ăn liềnkhông có gói gia vị……
Abel dĩ nhiên không rõ mì ăn liền và góigia vị là cái gì, chỉ hiểu được Cao Đại Bàn đại khái đang rất giận. Liếc mắt thấy khuôn mặt sưng vù của cố, sắc mặt liền âm trầm. Lật ống quầnlên thấy cẳng chân cô bị đá đến xanh tím, chút độ ấm cuối cùng trong mắt cũng biến mất không còn tung tích, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng như bănglàm cho người ta sợ hãi……
Cao Đại Bàn đang thương tâm không chú ý đến thần sắc của anh ta, lăn qua lăn lại một lát khóc mệt rồi, rốt cuộc cũng chỉ có thể mắng chửi vài câu cho thoải mái, sau đó còn phải thànhthành thật thật tắm rửa đi ngủ, ngày mai còn phải nghĩ biện pháp làm cái gì đó để đổi lấy tiền.
Abel lẳng lặng đợi cho cô ngủ say, liền một mình đi ra cửa.
Sáng sớm hôm sau Cao Đại Bàn theo lẽ thường tỉnh lại, vừa dụi mất ngồi dậy,liền phát hiện túi tiền đã quay trở lại nằm im trên chăn!
Khiếp sợ mở ra nhìn, bên trong là những đồng tiền ánh vàng rực rỡ làm cho người ta hoa cả mắt……
“Này, đây là…… Chẳng lẽ…..”. Đầu Cao Đại Bàn đau như muốn vỡ tung, xoay người lay Abel bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi:“ Có phải đêm qua anh chạy ra ngoài hay không? Làm sao lấy nó về được? Chẳng lẽ anh đánh nhau vớingười ta?”
“Ừ…..”. Abel trả lời, giọng nói mơ mơ hồ hồ, giống như ngủ chưa đủ, đôi mắt dài nhỏ lười biếng nửa híp lại, cuốn chăn lăn đếnbên cạnh Cao Đại Bàn, ôm eo cô, đầu điều chỉnh một vị trí thoải mái,liền chẳng hề để ý tiếp tục ngủ……
Hai tay Cao Đại Bàn nâng túitiền trước mắt biến thành màu đen, trong nháy mắt bỗng nhiên ý thứcđược Abel đại khái chưa bao giờ l