Disneyland 1972 Love the old s
Blood X Blood

Blood X Blood

Tác giả: Yêu Chu

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 3212871

Bình chọn: 8.5.00/10/1287 lượt.

như vậy trên cánh tay cô.

“Viện nghiêncứu của hội trưởng lão đã báo cáo kết quả kiểm tra,” Từ chiếc ghế chìmtrong bóng tối bên giường, truyền đến giọng nói quen thuộc,“Em đã thậtsự mang thai. Vì lý do an toàn, tôi sẽ dẫn em trở về đế đô an dưỡng”.

Cao Đại Bàn không lên tiếng chậm rãi ngồi dậy, hít sâu một hơi, sau đó quay đầu nhìn về phía người đàn ông bên giường.

Mái tóc dài màu bạc vẫn hoa lệ như thế, mềm mại như tơ, lung linh uyểnchuyển. Ngũ quan vẫn giống như lần đầu tiên cô nhìn thấy trong quan tài, tuấn mỹ như pho tượng. Ánh mắt bình tĩnh, đôi môi mỏng…… sao cô có thể ngốc đến cảm thấy mình có thể chạy ra khỏi lòng bàn tay anh ta chứ?

“Ngài Ventrue…..”. Cô thở dài, trong lòng đã có đáp án, lại vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi lại:“Ngài thật sự là Abel sao?”

Ventrue nhìn cô, anh ta thậm chí không cần gật đầu, cô cũng hiểu được.

Làm sao cô có thể không nhận ra ánh mắt này?

Không phải nên nghĩ đến từ sớm sao?

Cô yếu ớt như vậy, thủ đoạn che giấu lại sơ hở chồng chất, sao có thể chạy trốn hơn một năm vẫn không bị bắt về? Nếu thật sự là thế, khả năngtrinh sát của đế đô đúng là quá kém.

Trong Huyết tộc ai có thểvội vã trở về cứu người vào ban ngày? Ai có thể so chiêu với đệ nhất cao thủ Huyết tộc? Cả tinh cầu Sange được mấy người có thân phận tôn quýđến mức thủ lĩnh tộc Assamite phải cúi đầu tạ lỗi? Trong vòng một đêm có thể tìm được bánh ngọt, thứ căn bản không tồn tại trên tinh cầu này……Cho dù là quý tộc cũng có mấy ai làm được những chuyện đó? Chỉ dựa vàocâu nói Nhất để lại trước khi đi, cũng đã đủ rõ ràng ……

Kỳ thậtcẩn thận ngẫm lại tính cách của Abel, thái độ ngạo mạn, phong cách làmviệc, thậm chí những sơ hở linh linh, rõ ràng đã sớm tuyên bố thân phậncủa anh ta.

Vì sao mình lại không phát hiện? Vì sao không suy nghĩ sâu xa một chút?

Vì bị màn khổ nhục kế lúc đầu che mắt sao?

Cao Đại Bàn cười khổ…… Không cần tìm lý do để trốn tránh trách nhiệm. Kỳ thật, chẳng phải bản thân mình hiểu nhất đấy sao?

Không phải không suy nghĩ sâu xa, mà là không muốn suy nghĩ sâu xa, cũng không dám suy nghĩ sâu xa.

Cô sợ đối mặt với sự thật, bởi vì sự thật xuất hiện nghĩa là sự giả dối sẽ mất đi.

Abel thật sự quá tốt, tốt đẹp đến mức cho dù đó chỉ là giả dối, cô cũng muốn dối gạt bản thân không muốn để anh ấy biến mất……

Chống lại sự phủ nhận dưới đáy lòng Cao Đại Bàn chính là lòng tin mơ hồ “Ngài thân vương cao ngạo tuyệt đối sẽ không vì cô làm đến mức độ này”.

Nhưng hiện tại chân tướng vạch trần, anh ta thật sự đã làm đến mức này, cô phảilàm sao đây? Mắng anh ta ghê tởm vô sỉ phỉ nhổ anh ta, bảo anh ta cút đi thật xa sao?

Cô thật sự vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Chưa chuẩn bị chán ghét Abel, cũng chưa sẵn sàng chán ghét Ventrue.

Nhưng bọn họ là một người.

Dù sao cũng phải quyết định.

Cô vẫn không lên tiếng, Ventrue lại đứng lên trước, chậm rãi ngồi bêngiường cô, nhìn cô chăm chú, tựa hồ muốn nói cái gì đó, nhưng chung quyvẫn không thể mở miệng.

Cao Đại Bàn bật cười, hiếm khi nhìn thấy ngài thân vương quyết đoán lại có lúc do dự.

Ventrue hoàn toàn không nghĩ tới cô sẽ bật cười, sửng sốt một chút.

“Ngài Ventrue, tôi muốn ở một mình”. Cô nhẹ giọng nói.

“Đừng gọi tôi ngài”. Thân vương nhíu mày.

“Được. Ventrue, tôi muốn ở một mình trong chốc lát”. Khẩu khí Cao Đại Bàn không thay đổi.

Ventrue nhìn cô chằm chằm, gật gật đầu,“Sáng mai đội hộ vệ sẽ đến đón em. Em nghỉ ngơi đi”.

Anh ta đứng dậy đi tới cửa, trước khi đóng cửa , lại liếc mắt nhìn cô một cái,“Em sẽ không bỏ trốn chứ?”

Cao Đại Bàn lại bật cười:“Tôi có thể chạy trốn sao?”

Nhìn cửa phòng đóng lại, Cao Đại Bàn ngã người nằm xuống giường……

Kỳ thật cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện chạy trốn.

Với bản lĩnh của thân vương Ventrue, nếu muốn bắt cô trở về, đúng làdễ như trở bàn tay.

Kỳ thật từ lúc đầu, anh ta vốn không cần phí nhiều tâm tư vừa ngụy trangvừa bố trí vừa chơi xấu như vậy. Nếu anh ta chỉ muốn bắt đồ ăn về, thìtrực tiếp trói lại mang về đế đô từ từ ăn là được.

Nhưng đó là nếu anh ta chỉ muốn bắt đồ ăn về……

…………………………

Người đa nghi trời sinh như Ventrue, đương nhiên sẽ không ngốc đến thật sự đợi tới sáng mới quay lại phòng Cao Đại Bàn.

Một lát sau không nghe thấy động tĩnh trong phòng, liền lập tức chạy lên lầu đẩy cửa phòng ra.

Nhưng mà trong phòng, đã không còn ai.

Cửa sổ vẫn mở toang như cũ.

Anh ta không xếp đặt thủ vệ gần đó để coi chừng cô. Chính anh ta cũng không rõ mình muốn chứng minh điiều gì.

Nhưng lúc này, anh ta rõ ràng cảm nhận được sự thất vọng mơ hồ dưới đáy lòng……

Yên lặng đi đến bên cửa sổ, hai tay chống lên trên bệ cửa, nhìn bóng đêm bên ngoài, ngài thân vương cười khẽ tự giễu……

Anh ta nhớ tối hôm đó cũng trên cái cửa sổ này, cô ngồi trên đầu gối anh ôm cổ anh hôn anh, cất giọng run run hỏi anh, anh có còn thích cô haykhông?

Sau đó anh ta nhớ đến lúc cô ngồi bên giường kể chuyện cổtích cho anh bất mãn bĩu môi nói:“Loại tâm lý phạm tội này là tồi tệnhất! Con thỏ nhỏ phát hiện chân tướng chắc chắn sẽ không tha thứ cho nó …..”.

“Dường như tất cả đều trở về nguyên điểm…..”. Ventrue nhẹgiọng lẩm bẩm. Dừng một chút,