ười Cao Đại Bàn run rẩy…… Nhưng ngày thứ ba rời giường, Đại Bàn càngkhiếp sợ phát hiện không những ống nước kia đã sửa xong, ngay cả hệthống cung cấp nước từ cao xuống thấp đều được sắp xếp tinh giản một lần nữa!
Cậu ấm Abel tay trái cầm sách tay phải lục lọi thùng dụng cụ, chơi vô cùng cao hứng……
Về phần cái chảo, thì đó là một câu chuyện khác. Cậu ấm Abel cực kỳ khôngthích làm việc nhà, lại cảm thấy rất hứng thú với cách thức nấu nướngcủa Địa Cầu. Một ngày nọ sau khi nhìn thấy Đại Bàn thuần thục lật chảochiên trứng ốp lết, liền nhân lúc Đại Bàn đang chuẩn bị tự cầm chảo thửthử…… Hậu quả của cuộc thí nghiệm là làm lủng một cái chảo, giết chếtmột con gà, làm gãy hai cái xẻng xào thức ăn……
Cao Đại Bàn nổikhùng! Những chuyện liên quan đến đồ ăn luôn khiến cô dễ dàng kích động. Lần đầu tiên Abel nhìn thấy cô tức giận, vô cùng kinh ngạc cũng khôngdám tùy tiện mò vào phòng bếp nữa, vì thế cậu ấm Abel thông minh cáithế, đến nay cũng chưa biết chiên trứng ốp lết……
Mà Tiểu Chi,chính là tên của con cáo lửa ngài Nhất đưa cho. Khi nó cuộn mình lại cóthể biến thành một cục lông nhỏ trang trí ngoài áo, véo cái đuôi nó sẽphun ra một quả cầu lửa, độ lớn ngẫu nhiên. Trước mắt, ngoại trừ khi xào rau Cao Đại Bàn lấy nó ra đốt lửa thì vẫn chưa khai phá ra công dụngkhác……
Không biết xuất phát từ nguyên do gì, đồng chí Abel hoàntoàn không thích Tiểu Chi. Buổi tối ngủ hết lần này tới lần khác túm nótừ bên cổ Cao Đại Bàn xuống, cực kỳ vô nhân đạo úp nó dưới cái ly thủytinh. Thậm chí có một lần Cao Đại Bàn đi tìm Tiểu Chi thật lâu, sau đómới phát hiện nó lại bị nhốt trong hồ nước của người cá, đang há to mồmgiãy dụa…… Tuy rằng không có căn cứ chính xác chứng minh là do Abel làm, nhưng Abel đã có tiền sử bóp chết hai con dơi hút máu, Cao Đại Bàn nghĩ anh ta cũng chẳng làm được chuyện tốt lành gì cho Tiểu Chi……
Cứ như vậy, ngày tháng trôi qua trong thăm dò và những vụ náo loạn nho nhỏ.
Khi mùa tuyết sắp chấm dứt, Cao Đại Bàn nghênh đón sinh nhật hai mươi tuổi của mình trên tinh cầu này.
Hai năm sống trong vũ trụ lại qua nhanh như vậy, bạn học Đại Bàn cũng hơi bùi ngùi.
Địa Cầu diệt vong, khoang thuyền phiêu bạt, trải qua mười ngàn năm, tinhcầu chỉ có quỷ hút máu, nay nghĩ đến đều hư ảo giống như giấc mộng.
Nhưng hiện tại mình lại thật sự ngồi bên bàn ăn công nghệ cao, bên cạnh làngười yêu hút máu, trên bàn là mỳ trường thọ mà mình tự tay gieo trồng,sau đó thu hoạch, phơi nắng, xay bột, nhào thành sợi, nấu ra. Trứngtrong bát không phải trứng gà, mà là trứng của một loại quái điểu trênđầu có sừng dài trên người có vảy. Đáng buồn nhất là, ở thế giới nàykhông mua được bánh sinh nhật.
Chân thật đến thế, chân thật làm cho người ta nhịn không được muốn thở dài……
Cao Đại Bàn hoài niệm nói:“Trước kia hàng năm đến sinh nhật, mẹ đều làm món cà tím sốt đậu biện(1), tuy rằng ba tiếc tiền không mua bánh kem lạnhcực lớn cho em, nhưng vẫn mua một cái bánh sôcôla hoa quả nho nhỏ. Trênmặt bánh cắm nến nghe nói phải thổi tắt nến trong một hơi nếu không ướcnguyện sẽ không thành hiện thực, lần nào em cũng hít thật sâu mới thổi,không biết có phải tại phương pháp không đúng hay không, cho tới bây giờ vẫn không thể thổi tắt hết nến trong một lần…..”.
Cao Đại Bàncười cười, ánh mắt xa xăm, hãy còn thì thào:“Hàng năm đến sinh nhật emđều đùa giỡn với ba, lại chưa lần nào nói với ông, kỳ thật, bánh sôcôlahoa quả cũng rất ngon …..”.
Abel khó hiểu,“Bánh ngọt là cái gì?”
Cao Đại Bàn bỗng nhiên bừng tỉnh khỏi hồi ức, sau đó hiểu được, đây mới là hiện thật.
Nơi này căn bản không có từ bánh ngọt.
Tương đậu biện và cha mẹ đều cách xa mười ngàn năm……
Tình yêu không thể giải quyết tất cả, có những việc dù thế nào cũng không thể chia sẻ với người kia.
Cô trầm mặc vùi đầu ăn mỳ, không muốn để Abel nhìn thấy sự mất mát trong mắt cô.
Abel nhìn thần sắc của cô, bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi:“Nếu về sau tìm được một tinh cầu, cực kỳ giống Địa Cầu, trên đó có rất nhiều thứ em thích ăn,em sẽ rời khỏi đây sao?”
“Chắc chắn rồi”. Cao Đại Bàn trả lời dứt khoát như chém đinh chặt sắt.
Mặt Abel tái mét…..
Cao Đại Bàn cảm thấy nói vậy giống như là đang giận lẫy, lại không biếtđang dỗi với ai. Liền cúi đầu, không nói tiếng nào ăn mỳ……
Vào ban đêm Cao Đại Bàn đang mơ mơ màng màng ngủ bỗng nhiên nghe được ngoài phòng có tiếng rồng đập cánh cắt qua bầu trời!
Cô gần như bừng tỉnh ngay lập tức! Phản ứng đầu tiên là người ở đế đô đã tìm đến đây!
Sau khi nhảy dựng lên lại phát hiện Abel không có trong phòng, kinh hoảngmặc áo ngủ mỏng manh chạy chân không xuống lầu, sau đó kinh ngạc thấy,dưới ánh trăng người đàn ông từ trên lưng rồng nhảy xuống chẳng phải aikhác, đúng là Abel.
Abel nhìn thấy cô chân trần chạy đến, sửng sốt một chút, xin lỗi:“Đánh thức em à?”
Sau đó vươn tay từ trong áo choàng cẩn thận lấy ra một món điểm tâm đựngtrong hộp thủy tinh. Bánh ngọt mềm xốp, bơ màu trắng sữa, những mảnhsôcôla màu cà phê, cùng với hoa quả màu đỏ anh đào không biết tên trangtrí phía trên, đều đang lấp lánh mơ hồ dưới ánh trăng màu bạc……
“Cái này không biết có phải loại bánh ngọt