Insane
Blood X Blood

Blood X Blood

Tác giả: Yêu Chu

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 3210922

Bình chọn: 8.5.00/10/1092 lượt.

vô cùng thân thiết kia cũng làm tôi cảm thấy rất ngạc nhiên.

Cha và mẹ luôn trực tiếp lên giường, tuy là vợ chồng, cũng chưa bao giờ làm mấy hành vi ngọt ngào ớn lạnh này.

Nếu hai người này không tính giao phối, vì sao còn ôm hôn nhau?

Đúng là hai sinh vật kỳ lạ khó hiểu.

Nhưng mà…… làm như vậy hình như rất thoải mái……

Tôi khinh thường bọn họ nhưng cũng không tự chủ được lén nhìn họ thêm một lát.

Trước khi lên sàn đấu cha không nói gì với tôi như mọi hôm.

Nhưng tôi vẫn chủ động đưa ông đến tận cửa, nhìn theo bóng ông biến mất ở cửa vào đấu trường, cầu nguyện cho ông thắng lợi như mọi lần! Đói bụng mấyngày rồi, buổi tối hôm nay tôi rất muốn ăn thịt.

Suy nghĩ này có vẻ quá tham lam, tôi còn chưa nghĩ xong đã bị bóng đêm ụp tới cắt đứt.

Lúc tôi tỉnh lại cái gáy đau đớn vô cùng, xem ra đã bị người ra đánh lén.

Nghe người trông coi nói chuyện mới biết được, ông chủ đấu trường cảm thấyđội của cha chắc chắn sẽ thua cho nên đã trực tiếp xử lý những “vậtphẩm” ký gửi như chúng tôi.

Thì ra đối thủ của cha là quân đoàn Thebes kia, xem ra thật sự sẽ dữ nhiều lành ít.

Mà tôi sắp đánh nhau với rồng sao? A…… Đúng là không để cho người ta một con đường sống mà.

Thôi, việc đã đến nước này rồi thì có oán giận cũng vô dụng, còn không bằng dốc sức một phen.

Dù sao đêm nay cũng phải có người mang đồ ăn về nhà.

Trong nháy mắt tôi bỗng nhiên nhớ tới cô gái nhỏ mảnh mai kia, cô ta hẳn làkhông cần quan tâm đến đồ ăn? Cái loại người sống an nhàn sung sướng như thế gặp phải tình huống này không biết có kêu gào ầm ĩ không?

Một lát sau cô ta bị ném vào đây. Sự thật quả nhiên giống như dự đoán của tôi, cô ta không ngừng hô cứu mạng cứu mạng cứu mạng……

Thật đáng ghét, tôi sớm đã muốn cho cô ta một cái tát, tát xong rồi thật thoải mái!

“Cứu mạng cái rắm! Mỗi đấu trường đều được cách ly độc lập! Người bên ngoài căn bản không nghe thấy tiếng cô!!”

Tôi không bao giờ kêu cha ơi cứu mạng đâu.

“Còn hơi sức cầu xin người khác không bằng ngẫm lại xem làm sao xử lý con bò sát xấu xí bên ngoài kìa!”

Đúng, đây mới là chuyện tôi phải làm lúc này, tôi phải bình tĩnh, phải bình tĩnh!

“Cô, cô rất mạnh sao??”

Mạnh hay không mạnh thì liên quan gì chứ? Rất yếu là có thể không cần chiến đấu sao? Tinh cầu này không có dạy tôi như vậy.

“Nhưng, nhưng nếu cô chết thì sao?”

Ngay cả giác ngộ về cái chết cũng không có thì làm sao sống sót?

Nhưng muốn sống sót thật sự quá khó khăn.

Vì sao con rồng còn chưa ngã xuống? Tôi chạy trốn mệt mỏi quá rồi, cáichân đứt đau quá. Cuộc chiến này giống như không bao giờ kết thúc, không chỉ là hôm nay, không chỉ là hiện tại……

Vì sao cô gái kia có thể được người ta ôm vào trong lòng như vật báu, mà tôi thì phải liều mạng lăn lộn trong đất cát?

Nếu tôi chết ở đây, có còn lại thi thể để người ta bưng ra không?

Người nhà đến nhận thi thể của tôi, sẽ khóc vì tôi sao?

Không, tôi chưa từng khóc khi các anh chị chết, em trai em gái của tôi đại khái cũng sẽ đối xử với tôi như vậy.

Trong tiếng gầm gừ, bên tai lại dường như vang lên một tiếng “Cố lên” nho nhỏ.

Tôi quay đầu, nhìn thấy gương mặt của cô gái nhỏ nhắn kia, trong ánh mắtcủa cô có thần sắc lo lắng và cổ vũ. Thần sắc như vậy thật xa lạ, tôinhất thời không biết phải phản ứng như thế nào…..

Không nghĩ tớicô ấy lại chạy vào cứu tôi, không nghĩ tới cô ta còn muốn phối hợp vớitôi để giết rồng, và càng không nghĩ tới, cô ta thật sự chiến thắng.

Toàn bộ đấu trường như nổ vang, tiếng vỗ tay, tiếng cười nói, hô hào kích động của đám người vang lên ngớt……

Lúc tôi chiến thắng bọn họ cũng kêu như vậy, đương nhiên, nếu tôi chết bọn họ sẽ càng hưng phấn hơn.

Thế giới ghê tởm này không có ai để ý đến bạn. Có thể vơ vét được chừng nào thì vơ vét chừng ấy mới là cách sống thực tế nhất.

Vết thương của tôi rất đau, hẳn là có một khoảng thời gian rất dài không thể làm việc. Mà cha tôi thì có lẽ đã chết mất rồi.

Sau này tôi cần một khoản tiền để nuôi sống gia đình này, tiền thưởng của trận đấu này cũng là một món lời béo bở.

Người sống sót cuối cùng mới là người thắng, đạo lý này từ nhỏ tôi đã thuộc nằm lòng.

Dù giết chết kẻ địch hay là đồng bọn, tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy ân hận hay áy náy gì.

Khi lưỡi đao đâm vào, mắt cô ta mở rất lớn, biểu tình không thể tin nổi.

Ngạc nhiên lắm sao? Mày quả nhiên là con nhóc sống trong an nhàn sung sướng, không hiểu sự tàn khốc của thế giới này. Cho nên mau mau đi chết đi.

Cánh tay giơ lên đau nhói! Nhưng lại không hạ xuống được……

Tôi kinh ngạc ngơ ngác quay đầu, khi mắt vừa liếc thấy cánh tay bị chặt đứt, cả người liền bị hất văng ra ngoài!

Khi tôi giãy dụa cố gắng đứng lên toàn bộ đấu trường đã hỗn loạn không thể tưởng tượng nổi!

Mọi người thét chói tai chạy trốn, màng phòng hộ được xưng tụng là khôngthể phá vỡ bị ngọn lửa đốt ra một cái lỗ cực lớn! Một con dã thú khổnglồ vọt vào nhanh chóng giết chết con rồng! Người đàn ông có ánh mắt dọangười kia ngồi xổm trên mặt đất ôm chặt lấy cô gái nhỏ, cũng không thèmliếc mắt ngó tôi lấy một cái, chỉ lo hối hả sơ cứu cho cô ta…… Đi theoanh ta là một người đàn ông che mặt đ