n yêu kiều có khuôn mặt diễm lệ, tiếng nói dịu dàng, nhưng trên mặt còn phảng phất chút dã tính khó thuần phục của dã thú, hai tay chống nạnh, ngang nhiên đứng giữa lối đi trước mặt H và T, vừa vặn chặn đứng cánh cửa từ toa số 10 sang toa số 9.
Mỹ nhân này tuy dáng người nhỏ nhắn, nhưng thân vận bộ đồ đen bó sát khiến cơ thể cô toát lên vẻ nhanh nhẹn hoạt bát, cô còn mang một chiếc mặt nạ che khuất nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt rất tinh nhanh, đó là một đôi mắt mèo.
“Miêu nữ?”
H chỉ cảm thấy ớn lạnh toàn thân, cú đánh lén ban nãy của Miêu nữ không chút tiếng động, nhanh như chớp, quả là cao thủ trong các cao thủ ám sát.
Nếu không phải là trực giác dã thú của T là số một thì có lẽ thứ đang bay phất phơ trong biển lửa kia e rằng không chỉ là vài sợi tóc mà chính là cái đầu của H rồi.
“Cẩn thận, ả Miêu nữ này lợi hại lắm đó!”
T đứng bên cạnh H nói khẽ: “Vừa nãy tôi đã đánh với cô ả một trận rồi, nếu so về sức mạnh thì tôi hơn chút xíu, nhưng tốc độ của cô ả rất nhanh, hơn nữa mèo lại có chín mạng, chết đi sống lại nên rất khó đối phó.”
“Hi hi.” Miêu Nữ thính giác rất nhạy bén, đã nghe rõ mồn một từng lời nói của T.
“Được anh đẹp giai khen ngợi, thật là vui quá.”
Miêu nữ vừa nói, tay vừa đan vào nhau làm ra vẻ rất xấu hổ, nhưng đôi mắt mèo long lanh đẹp mê hồn của cô ả lại đằng đằng sát khí, ánh mắt này phản chiếu dưới ánh lửa khiến người khác không khỏi rùng mình.
Miêu nữ, thật đúng là một cao thủ nhan sắc tuyệt trần.
“Ừ, hóa ra là như vậy, được rồi!” H khẽ gật đầu ngồi xuống, đặt ba lô sang bên, lôi ra một món đồ. “Thứ này hơi nặng chút, Miêu nữ, chờ tôi một chút nhé.”
“Cái gì?” Miêu nữ rất ung dung, chớp chớp đôi mắt mèo xinh đẹp, đứng nhìn xem H còn có thể giở trò gì.
“Xong rồi.” Chỉ thấy H rút một thanh kiếm gỗ đào màu đỏ từ trong ba lô ra. “Nhắc cô trước nhé, tuy đây là kiếm gỗ, nhưng nếu bị chém trúng sẽ rất đau đấy.”
“Hê hê... kiếm gỗ?” Miêu nữ khẽ nheo mắt, mũi hít hít như đang kiểm tra tính năng siêu phàm của thanh kiếm gỗ này.
“Xong rồi, tôi chuẩn bị xong rồi!” H nắm chặt thanh kiếm gỗ, đâm về phía trước rất từ tốn chậm rãi. “Cẩn thận, kiếm tới đây.”
Không nói tới việc trước khi ra đòn đã nhắc nhở kẻ địch, chỉ cần nhìn kiếm pháp này, đã thấy quá chậm, chậm quá đi mất!
“A a! H! Thế không được đâu!” T hốt hoảng, “Cậu biết rõ tốc độ của Miêu nữ còn nhanh hơn chớp giật, không chậm hơn tôi đâu, cậu xuất chiêu như vậy tức khắc sẽ bị cô nàng phản công ngay!”
Nhìn thấy đường kiếm chậm chạp của H, Miêu nữ đang ung dung cũng tỏ thái độ khó hiểu, sau khi chứng kiến H một tay thiết kế cạm bẫy, giết sạch cả đám dã thú trong toa tàu trong nháy mắt, ả đã không dám coi thường anh chàng này, nhưng cái thanh kiếm gỗ đào tầm thường kia, lại thêm cái tư thế xưa nay chưa từng thấy này! Cô nàng mỉm cười rất đáng yêu.
Năm móng vuốt mèo vung lên sáng loáng, với tốc độ người trần mắt thịt không thể phân biệt rõ, trong nháy mắt đã lướt qua phạm vi tấn công của thanh kiếm gỗ đào, nhằm thẳng cổ họng của H quét tới.
Chỉ cần một chiêu thôi, sẽ phân định thắng thua.
Rầm!
Chính trong thời khắc Miêu nữ định cắt ngay cổ họng H, đã xảy ra một việc hết sức kỳ lạ.
Miêu nữ đang trong tư thế tấn công chẳng hiểu tại sao lại chuyển sang đứng phía sau lưng H, sau đó toàn thân cô nàng nghiêng qua nghiêng lại, loạng choạng rồi đổ ập trên sàn tàu.
“Í!” Miêu Nữ nhanh nhẹn rướn mình một cái, bật dậy từ sàn tàu. “Thế là thế nào?”
“Á! Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?” T cũng tỏ vẻ khó hiểu. “Pháp thuật Trung Quốc?”
“Ha, đây không phải là pháp thuật đâu đấy.” H khẽ cười, quay người hướng về phía Miêu nữ, thanh kiếm gỗ đào lại hướng về phía Miêu nữ từ từ chém tới.
Tốc độ của kiếm còn chậm hết mức có thể...
“Hừ!” Móng vuốt ở hai tay của Miêu nữ đồng loạt lóe sáng, vung lên thành một màn ánh bạc không thể dùng mắt thường phân biệt được, lần này cô ả quyết định không nương tay nữa, chỉ thấy cô ả với tốc độ nhanh hơn chớp giật nhắm thẳng vào bụng H.
Hai bàn tay móng vuốt nhằm thẳng vào bụng H vung tới, nhìn như muốn cắt đứt ngang lưng anh.
“Á?” Nhưng, chính vào lúc móng vuốt của Miêu nữ chạm vào chiếc áo vải trên người H, cô nàng chợt phát hiện ra rằng, hình như có cái gì đó không bình thường.
Tại sao?
Tại sao T vốn đang nằm trên mặt sàn lại biến thành ở trên trần toa nhỉ?
Í? H sao cũng đứng ngược lên trần thế kia?
Hả? Sao ngọn lửa trong toa tàu cũng lật ngược hết thế này?
Không, không phải chúng đang lật ngược... là mình! Chính là mình đang đứng ngược rồi!
Rầm! Trong nháy mắt Miêu nữ bị xoay một trăm tám mươi độ, sau đó cô nàng cắm rầm đầu xuống sàn, đỉnh đầu chợt nhói đau một cách khó hiểu.
Miêu nữ ngồi trên sàn, xoa xoa cái đầu đang lơ mơ choáng váng, không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Trước mắt cô chính là chàng trai trẻ H đang cười tủm tỉm. “Hê hê, đánh nữa không?”
“Đánh tiếp chứ...” Miêu nữ ngồi dậy, chiếc đuôi sau mông khẽ cong lên, đưa qua đưa lại, trên môi là nụ cười vừa bất đắc dĩ vừa rất đáng yêu.
“Chú em, đây là chiêu thức gì thế? Bí hiểm quá, có thể giải thích một chút cho chị được không?”
“Muốn nghe