Polaroid
Chuyến Tàu Địa Ngục

Chuyến Tàu Địa Ngục

Tác giả: DIV

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 322654

Bình chọn: 8.00/10/265 lượt.

cam tròn vành vạnh đang treo lơ lửng trong đêm.

Kỵ sĩ U hồn tức tối nín lặng.

Trong ánh trăng đêm mờ ảo, chỉ nghe thấy tiếng T thì thầm: “Trăng tròn, trùng hợp thế, trăng tròn giống hệt ba trăm năm trước?”

Bông hồng xăm trên cánh tay Người sói T dưới ánh trăng đêm trở nên đặc biệt lộng lẫy kiêu sa.

Chương 7: Miêu nữ trong đêm

Trưởng tàu đẩy cửa toa tàu số 10, một thứ mùi tanh nồng sộc thẳng vào mũi ông, cái mũi chó thính nhạy của trưởng tàu khẽ động đậy, ông chau mày.

Trước mặt trưởng tàu là một màn đêm đen kịt, trong bóng tối dường như có hàng trăm đôi mắt động vật đang giương lên, trưởng tàu cảm thấy ông không phải bước vào toa tàu điện ngầm trong thời đại khoa học kỹ thuật tiên tiến mà là bước vào một cánh rừng sâu hoang sơ thời cổ đại.

Trưởng tàu khẽ hắng giọng, với thân phận cao quý và sức mạnh vô song, ông không việc gì phải sợ linh hồn của lũ ác thú này, ông ngẩng đầu bước tiếp, bước tiếp, sau đó dừng lại giữa toa tàu.

Trưởng tàu chìa tay ra.

“Miêu nữ, đưa vé của cô đây cho tôi!”

Rõ ràng là một màn đêm trống rỗng, nghe thấy tiếng trưởng tàu, lại khẽ khàng cựa quậy.

Một hàm răng trắng bóng sáng lấp lánh trong đêm.

“Miêu nữ, đừng suốt ngày học cách xuất hiện theo kiểu con mèo trong Alice ở xứ sở diệu kỳ nữa được không?” Giọng nói của trưởng tàu tuy có vẻ không hài lòng nhưng ngữ điệu lại rất ôn hòa. “Đã mấy tuổi rồi hả?”

“Hi hi.” Hàm răng trắng lúc nãy mỉm cười, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng rung động lòng người. “Lâu lắm rồi không gặp, Anubis, dạo này khỏe không?”

“Cũng tạm.” Trưởng tàu cười nhạt. “Nếu cô không gây rắc rối, ngoan ngoãn đưa vé ra đây thì càng tốt hơn.”

“Vâng, đây, đưa rồi còn gì.” Hàm răng ấy trả lời. “Ông vẫn giống y như trước đây, chẳng tâm lý gì cả!”

“Hử!” Trưởng tàu cầm chiếc vé từ bóng đêm đưa tới, xoẹt một nhát, cắt một góc nhỏ rồi vứt lại cho Miêu nữ.

Trưởng tàu cắt vé xong, không nói gì nữa, rảo bước về phía cửa, trước khi rời đi không quên liếc nhìn đám dã thú xung quanh bằng đôi mắt đỏ rực cương nghị, đám dã thú im phăng phắc trong giây lát.

“Anubis... À, lúc này nên gọi ông một tiếng trưởng tàu đại nhân mới phải.” Miêu nữ cười cười. “Cho ông một lời khuyên nhỏ.”

“Lời khuyên gì?” Anubis một chân đã bước ra khỏi cửa toa, chau mày, nhưng không quay đầu lại.

“Ha ha, khi ông cho rằng tình hình nào đó thực tồi tệ, thì nó càng có khả năng xảy ra.”

“Hử.” Trưởng tàu nói. “Đây là lời cảnh báo vớ vẩn?”

“Đừng vội, còn một câu nữa.”

“Câu nào?”

“Khi ông cho rằng sự việc đã tồi tệ tới mức không thể tệ hơn được nữa, thì nó lại càng có thể tồi tệ hơn.”

“Ha ha.” Trưởng tàu khẽ phẩy tay, “Cảm ơn cô, Miêu nữ, tôi sẽ chú ý hơn.”

Khi bóng trưởng tàu hoàn toàn biến mất khỏi phía cuối toa tàu, hàm răng trắng bóng hình vòng cung trong đêm từ từ khép lại.

Miệng Miêu nữ không cười nữa.

“Rốt cuộc chuyến tàu này sẽ tồi tệ tới mức nào đây?” Giọng nói trầm ấm lại vang lên.

“Thật khiến người ta mong đợi, chẳng phải thế sao?”

Trưởng tàu bước vào toa tàu số 11, toa này giống toa số 12, đều là toa chở hàng, nói cách khác, trong này không có bất kỳ một vật thể nào có thể chuyển động.

Nhưng, trưởng tàu đã lầm.

Ông dừng bước, cúi đầu, nghi hoặc nhìn vào chính đôi giày của mình, một con vật nhỏ đỏ hỏn đang cọ cọ vào giày ông.

Đây là một vị khách trốn vé vừa xinh xắn vừa đáng yêu. Nên nói là, bây giờ vẫn còn vừa xinh xắn vừa đáng yêu, chờ tới khi lớn lên rồi thì chưa chắc.

Đó là một chú rồng con.

Mà là giống rồng mạnh mẽ nhất, hung bạo nhất - rồng lửa.

Con rồng lửa hình như mới ra đời không lâu, chỉ to bằng lòng bàn tay trưởng tàu, đang mở to đôi mắt trắng sáng nhìn ông. Trong đôi mắt ấy còn ngấn lệ trong veo, không biết là do đói bụng hay do vừa mới sinh ra đã bị vứt vào trong toa tàu này, vì thế, chú rồng con mới cảm thấy sợ hãi mà khóc.

Trưởng tàu chau mày đăm chiêu, ông tự hỏi: “Rồng lửa vốn sống ở tầng sâu nhất của địa ngục, vô cùng mạnh mẽ, làm vua tại nơi ở, ngay cả chính quyền nơi địa phủ cũng phải nể trọng đôi phần, quan trọng hơn là, số lượng rồng lửa rất ít, chẳng có lý do gì mà lại xuất hiện một chú rồng lửa con ở nơi này?”

Trưởng tàu nghĩ mãi, nghĩ mãi, rồi tự nhiên ngồi xuống dùng hai tay nhấc chú rồng nhỏ đang oe oe khóc đòi ăn, chỉ nhìn thấy miệng nó phun ra một ngọn lửa nhỏ, ngọn lửa này không những chẳng nóng mà còn âm ấm như gió xuân, giống hệt một chiếc bật lửa hình con rồng.

“Rồng lửa à!” Trưởng tàu thở dài. “Sao ai lại thả rồng con lên tàu thế này, rốt cuộc là có âm mưu gì đây?” Trưởng tàu nhìn mãi chú rồng con, nhân vật trông thì dữ tợn nhưng lại rất tốt bụng này đã dần dần mủi lòng, ông quyết định sẽ mang chú rồng theo mình, “Rồng con à rồng con! Mi phải ngoan nhé, một lát nữa tàu sẽ vào cửa Hoàng Tuyền, nhất định đừng dương uy trước khi vào cửa Hoàng Tuyền đấy nhé!”

Nhà ga Manhattan.

“Sếp J, đoàn tàu này có tổng cộng mười ba toa, vậy toa cuối cùng có phải là toa dùng để áp tải phạm nhân lần này, Xác ướp 29 không?” Cô gái tóc vàng nói.

“Không sai, đúng là như vậy!” J trả lời.

“Ai chịu trách nhiệm áp tải hắn?” cô gái tóc vàng hỏi tiếp.

“Lần