ám tử làm việc có lương tâm phải biết hy sinh.
Khi đến Hollywood , xe cho 2 thám tử xuống ở góc Sunset Boulevard và Vine Street.
- Lát nữa có cần anh ghé rước không? - Konrad đề nghị.
- Không cần! - Hannibal đáp - Bọn em sẽ đi xe bus về. Có thể bọn em sẽ phải ở lại cả ngày.
- Thím Mathilda sẽ không thích đâu. Thím không thích các em xa Rocky vào 1 ngày thứ 7.
- Nhưng thường thì thím tha thứ cho bọn em - Hannibal mỉm cười nhận xét.
Konrad đi tiếp và 2 thám tử bắt đầu cuộc điều trạ Cửa hàng thuê y phục đầu tiên cách đó không xạ Thật ra trông chỗ đó giống nhà kho hơn là cửa hàng. Ngay cửa vào, trong 1 phòng làm việc có kính, 1 người đàn ông đầu hói đang xem tạp chí thời trang. Phía sau phòng làm việc có hàng chục dãy treo những bộ y phục đủ cỡ, đủ màu, đủ kiểu.
Người đàn ông hói ngẩng đầu lên.
- Sao? - Ông hỏi.
Hannibal lấy mảnh vải ra.
- Thím của cháu muốn tìm loại vải y như loại này - Hannibal giải thích - Thím có mượn bộ trang phục dạ hội hoá trang, nhưng thím làm rách và muốn vá lại trước khi trả. Không có cửa hàng nào bán loại vải giống như thế. Nên cháu nghĩ đến việc đi hỏi các cửa hàng cho thuê trang phục. Chú có giúp được không ạ?
Người đàn ông vò mảnh vải giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ, rồi lắc đầu.
- Hừm! Len. Xưa kia xưởng Dalton có dệt loại vải như thế này. Nhưng cửa hàng tôi không có gì giống cái này hết. Rất tiếc!
Ông trả lại cho Hannibal mảnh vải mẫu. Hai thám tử cám ơn và bước ra.
- Chưa gì mình thấy nản rồi! - Peter càu nhàu.
- Ta mới ở bước đầu cuộc điềi tra thôi. - Hannibal nhắc nhở - Cậu phải biết rằng những người cho thuê y phục không bao giờ vứt đi cái gì hết. Họ sữa chữa lại, họ làm sạch và lưu giữ mải mãi. Dù vật liệu vải có cũ đến mấy đi nữa!
Đến cửa hàng thứ nhì, chủ nhân chưa bao giờ thấy loại vải như mẫu Hannibal cho xem. Cửa hàng thứ 3, thứ tư, thứ 5 cũng thế.
Đồng hồ chỉ 11 giờ đúng, khi Hannibal và Peter đẩy cửq 1 tiệm rộng lớn trên đại lộ Santa Monicạ Hai thám tử nhìn thấy văn phòng ở cửa vào. Bên trong, có 1 ông khổng lồ hút xì gà đang ngồi.
Hannibal lấy mảnh vải mẫu ra và lập lại câu chuyện. Tên khổng lồ lấy xì gà ra khỏi miệng, trừng mắt nhìn 2 vị khách trẻ.
- Tại sao Baldini không chịu đích thân đến đây? - Người đàn ông gầm lên - Nói hắn tự đến đây nói chuyện.
- Baldinỉ - Hannibal lập lại.
- Đừng có giả ngốc nữa!
Ông khổng lồ sờ thử mảnh vải len.
- Chỉ có 1 loại vải như thế - Ông tuyên bố với 1 giọng kính nể - Xưa kia hãng Dalton có sản xuất loại vải len pha sợi bạc, nhưng chất lượng không bằng vải này nổi. Vải này được dệt đặc biệt cho nhà ảo thuật Drakestar.
Hannibal rùng mình kích động và chờ nghe tiếp.
- Tôi thật là ngốc khi cho thuê bộ y phục của Drakestar cho 1 tên tồi tàn như Baldinị Hai đứa quay về căn phòng cho thuê rẻ tiền cho thuê trên đại lộ Virginia và nói Baldini mang bộ y phục đấy đến đây cho tôi! Tôi sửa được, nhưng sẽ tốn tiền đấy. Bây giờ thì cút đi!
- Bộ y phục của thím... Hannibal bắt đầu nói.
- Này anh bạn! Mảnh vải này không phải của áo bà thím đâu. Mà thậm chí mày không có bà thím nào hết. Về nói Baldini mang áo đến trả ngaỵ Không thôi tao đóng cửa hàng trong 5 phút và đích thân đến hỏi tội hắn. Hiểu chưa?
Hannibal và Peter rút lui, cố giữ vẻ nghiêm nghị. Khi ra ngoài đường, Hannibal vui mừng nói:
- Tuyệt quá! - Hannibal la lên - 1 kẻ tên là Baldini thuê bộ y phục từng thuộc về Drakestar, rồi đóng giả ma trong ngôi nhà của chính Drakestar! Mình cứ nghĩ ta sẽ tìm ra cửa hàng xuất xứ của bộ y phục, tìm được ít thông tin về con mạ Nhưng không dám hy vọng đựơc nhiều thông tin như thế này. Có lẽ con ma của ta là diễn viên.
- Và sống trong 1 phòng thuê rẻ tiền ở đại lộ Virginia - Peter nói - Đại lộ ấy không xa đây, vì ông kia nói chỉ cần 5 phút để đi hỏi tội Baldini!
Thầm mừng về dịp may, 2 thám tử lên đường và nhanh chóng tìm ra chỗ cho thuê phòng mà ông chủ cửa hàng đã nói. Phần lớn các toà nhà cũ nhỏ còn đứng vững. Tuy đã hư hỏng, nhưng vẫn có 1 bãi cỏ mới cắt và vài bụi hoa đây đó quanh cổng vào. Một tấm bảng treo phía trước cho bíêt còn 1 phòng cho thuê.
- Làm gì bây giờ? - Peter hỏi - Mình đề nghị bấm chuông và xin gặ[ Baldinị Khi đó, bọn mình sẽ thấy có phải là con ma hay không.
- Sợ hắn nhận ra mình - Hannibal nói - Ta hãy tự giới thiệu là điều tra thăm dò cho... lớp học xã hội học. Như thế ta sẽ hỏi được chủ nhà mà không gây nghi ngờ. Ta sẽ hỏi có bao nhiêu khách trọ, họ làm nghề gì.
- Sáng kiến hay - Peter nói - Nhưng cậu nói nhé! Cậu nói hay hơn mình khi phải hỏi cung.
- Đồng ý! - Hannibal gật đầu.
Thám tử trưởng lấy sổ tay ra và bấm chuông.
Cửa mở ra và 1 bà tóc bạc xuất hiện ở ngưỡng cửa.
- Các cháu cần gì? - Bà hỏi.
- Cháu xin lỗi vì làm phiền cô - Hannibal lịch sự nói - Nhưng tụi cháu đang tiến hành 1 cuộc thăm dò nhỏ theo yêu cầu của thầy dạy xã hội học.
- Cái gì! - Người phụ nữ thốt lên - Bây giờ là mùa hè mà. Đâu có học nữa!
Mắt bà đột nhiên trở nên đa nghị Hannibal ra vẻ tuyệt vọng.
- Đúng là nghỉ hè! Nhưng đối với tụi cháu thì không được nghỉ! - Hanniba