Pair of Vintage Old School Fru
Lời Nguyền

Lời Nguyền

Tác giả: eviluriko

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 323170

Bình chọn: 9.00/10/317 lượt.

ề phía cô. Quá xa, cô không thể nhìn rõ nhưng hiểu rằng nó không hề thân thiện. Cô ngồi bệt xuống nền gạch lạnh, nghĩ về một tương lai không hề tươi sáng. Gió thổi mạnh đưa một lớp hoa bằng lăng rơi rụng phủ lên thềm nhà. Những cánh hoa ánh lên sắc tím u sầu, ảm đạm trong sớm mai đầy nắng. Cô nhẹ nhàng nhặt một cánh hoa, tự hỏi sự mong manh này có thể chống chọi với gió mưa, bão táp giăng đầy phía trước.

end chap 5

-Khi nào Dương dẫn bà xã về ra mắt gia đình đây?

Bạch Thạch ngồi ghế trước nhìn hắn và Huyền Sa qua gương. Ánh mắt đầy ranh mãnh. Anh là trợ lý cũng là bạn thân từ thuở nhỏ của hắn.

-Sớm thôi.

Hắn mỉm cười, chẳng che giấu vẻ hạnh phúc. Huyền Sa ngồi bên cạnh khẽ nhíu mày.

-Huyền Sa, sao ngoại lại gọi về gấp vậy?

-Em không biết.

Nhỏ trả lời hắn vẻ bực dọc rồi quay mặt ngắm khung cảnh bên ngoài. Bầu không khí trong xe trở nên tĩnh lặng khác thường. Nhỏ mỗi khi gặp hắn đều líu lo không ngừng nay bỗng dưng lặng thinh. Hắn biết lý do, chẳng thèm quan tâm. Một trong những nguyên nhân khiến hắn phải xa cô mười năm ròng mang tên Huyền Sa. Nếu không thương tình danh nghĩa anh em, không tội nghiệp nhỏ thiếu suy nghĩ và nhỏ yêu hắn thật lòng, nhỏ chắc chắn sẽ trả giá thê thảm hơn rất nhiều chuyện mười năm trước. Hắn đã và sẽ không cho phép hay tha thứ bất kỳ ai làm tổn thương cô, ngay cả bản thân mình. Mười năm qua là một sự lưu đày và thử thách, một bản án mà hắn phải lãnh chịu vì đã vội vàng nghe lời kẻ khác mà nói những lời tàn nhẫn với cô. Hắn đã phải sống trong khổ sở nhớ thương, rèn luyện chữ nhẫn, kiềm chế bản thân để không chạy đến bên cô khi lúc nào cũng biết cô ở đâu, cô làm gì… Mười năm không hề dễ dàng.

Vài tiếng đồng hồ sau, chiếc xe dừng trong ngôi biệt thự sang trọng và lộng lẫy. Hắn, anh và nhỏ cùng bước vào nhà. Dù không cùng huyết thống nhưng anh vẫn được mọi người xem như con cháu trong nhà, tin tưởng và thương yêu. Anh là trẻ mồ côi, không biết ba mẹ họ tên, bị bỏ rơi trước cửa nhà hắn trong một đêm mưa. Mẹ hắn đã đặt tên cho anh là Hà Bạch Thạch, chăm sóc anh như con ruột. Anh và hắn lớn lên cùng nhau, bạn thân, anh em... Anh mang ơn mẹ con hắn nhưng sự trung thành không đơn giản là ơn nghĩa mà còn là giao ước của những bí mật. Anh là một trợ lý có tài, sâu sắc và hiểu chuyện. Kế hoạch hắn đã thực hiện nhiều việc sẽ không thuận lợi nếu thiếu anh.

Hắn lễ phép chào ngoại và người thân. Ngoại hắn đã già nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, nói là chuyển giao tập đoàn cho con rễ nhưng thực chất ông vẫn nắm quyền quyết định như một thái thượng hoàng thời phong kiến. Mọi việc quan trọng ở công ty lẫn gia đình đều phải thông qua ông. Gương mặt ông nghiêm trang, tạo một uy thế khiến người khác luôn khuất phục, kính nể. Hắn lúc nhỏ rất sợ ông, sợ đến mức không dám lại gần nhưng thời gian đã rèn luyện cho con người lòng can đảm. Sự thiếu thốn tình thương làm con người kiên cường. Hai mươi bảy năm không hề đơn giản. Hắn có được ngày hôm nay không hề đơn giản.

Hắn lịch sự nở nụ cười xã giao chuyên nghiệp chào những vị khách đang ngồi tiếp chuyện với ngoại. Khách mời hôm nay là gia đình nắm một trong những ngân hàng lớn nhất miền Tây hiện nay, An Long Bank. Hồng Thảo, con gái duy nhất của giám đốc An Long Bank là bạn thời đại học của hắn. Cô gái cười chào đầy tự tin. Cô có mái tóc ngắn, là một sinh viên xuất sắc với sự thông minh, tinh tế và vẻ đẹp trẻ trung, năng động thời hiện đại. Cô là hình mẫu phụ nữ mà nhiều người đàn ông mơ ước: thành đạt, xinh đẹp, gia thế… nhưng hắn không có trong số đó.

-Hôm nay, ngoại mời gia đình Hồng Thảo đến đây dùng cơm để bàn một số việc quan trọng. Ngoại đã nói với con về việc này lâu rồi.

Ông cười khà nhìn hắn. Mọi người đều nhìn hắn.

-Dạ. Con nhớ.

Hắn cười trả lời ông rồi nhìn Hồng Thảo. Hắn hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Bữa cơm thoải mái, không căng thẳng, không nặng nề mặc dù được xem như lễ ra mắt của hai gia đình, gặp mặt của đôi trẻ. Hắn chẳng thèm quan tâm nên không có cảm giác khó chịu, bực tức gì. Nếu hắn trước đây có lẽ đã nổi điên vì bị sắp đặt. Trong mắt hắn, mọi chuyện chỉ như một trò chơi trẻ con của những người xem hắn và Hồng Thảo là trẻ con. Họ chơi chán sẽ tự dọn dẹp. Hắn không tham gia, không gánh hậu quả.

Sau khi khách về là buổi hợp mặt gia đình. Sáu con người sống cùng nhau và gồng mình cho những trách nhiệm. Ba hắn là con nuôi của ngoại, ba cưới mẹ là con ruột của ngoại, rồi có con riêng với dì làm danh xưng trong gia đình chằn chịt như những quan hệ ngầm nơi đây. Mỗi người đều có bí mật chôn giấu trong sâu thẳm tâm hồn. Nếu ai lật mở, kẻ đó sẽ bị dìm chết trong ám ảnh tuyệt vọng. Hắn ngồi nghe ông thuyết giảng về cuộc hôn nhân kinh tế, không vội tranh cãi. Tất cả mọi người đều ngạc nhiên trước thái độ điềm tĩnh của hắn, nhất là nhỏ và anh.

-Bây giờ, con có thể nói về vấn đề của mình rồi phải không?

Hắn hỏi ngoại khi ông đã dừng lại để uống trà. Ông gật đầu. Hắn nhìn mọi người mỉm cười tuyên bố.

-Vài ngày nữa con sẽ dẫn vợ về ra mắt gia đình.

Không gian lặng như tờ sau câu nói của hắn. Không ai dám thở