u ? Tôi nói thêm.
- vâng. Thưa anh. Em nói dễ thương.
Thế là chúng tôi lại nắm tay nhau trên đường đi. Cuối cùng chiếc xe đã được tôi nắm vô - lăng. Trên đường về nhà em cười nói vui vẻ. Khi đến nhà em, tôi nhanh nhảu ra mở cửa. Em bước ra và cười cùng tôi.
- anh ngủ ngon nha. Em nói và bước vô nhà.
Tôi vội nắm tay em lại. Tình thế lúc này băt buộc em phải quay người về phía tôi. Và với kiểu mặt giáp mặt.
- em nhắm mắt đi. Tôi nói nhỏ.
Tôi từ từ tiến sát lại gần hơn. Rồi việc gì đến, rồi nó sẽ đến, nó đã bắt đầu hoà quyện, một chút sự ngọt dịu nhưng không đậm ở đầu lưỡi. Có vẻ em bất ngờ, người bất động. Nhưng khi nhận ra giống như mở được một bí ẩn nào đó, em bắt đầu có một chút hồi đáp. Có lẽ cảm giác của cả hai là một chút tê tái của ngọt ngào, của thứ mới mẻ và của tình yêu. Cảm giác này chưa bao giờ tôi gặp với bất kì cô gái nào. Bây giờ tôi mới hiểu thế nào là yêu, sao động trong từng nhịp tim, hơi thở. Cảm giác như trống rỗng nhưng cô đọng. Nó như trên cả tuyệt vời. Phải nói rằng tâm trí tôi như phát điên cuồng. Chúng ngây dại một kiểu tuyệt mĩ. Tình yêu chân chính đây ư ? Tôi tự hỏi. Mọi thứ trong năm phút ngắn ngủi diễn ra một cách hạnh phúc. Phải nói điều ấy làm tôi hạnh phúc lắm. Khi lên đến chiếc giường yêu quý của tôi, tôi vẫn không thể quên được giây phút ấy. Cầm chiếc điện thoại định nhắn tin, nhưng lại thôi. Trong thâm tâm tôi đang suy nghĩ, có lẽ bây giờ em cũng đang như tôi. Cảm giác thật hạnh phúc, sự êm dịu nhưng tê tái của lòng người. Tình yêu giống một chất kích thích khiến người cảm thấy hưng phấn. Điện thoại tôi bỗng rung. " anh ngủ ngon nhé <3 " đó lẽ tin nhắn em chúc. Tôi trả lời lại em " anh cũng đang định nhắn tin cho em đây, nhưng sợ em ngủ rồi ^^ . " hihi ngủ sớm đi mai đi học, mai kiểm tra toán nữa đó. Hiazzz mong Chúa cho làm bài được " em nhắn lại. " có anh đây rồi, hihi em ngủ sớm đi " tôi trả lời. Khẽ bật những bản nhạc không lời, tôi chìm sâu trong giấc ngủ.
.
.
.
.
Đôi mắt chợt mở sau một giấc mơ, ánh nắng nhẹ nhàng âu yếm cả căn phòng. Hơi mờ ảo nhưng giần giần cũng bình thường trơ lại. Ở đâu đó có tiếng chim hót lảnh lót. Nhẹ nhàng, thanh bình. Tôi vươn vai đón chào ngày mới, vscn xong nhìn đồng hồ cũng khoảng 6h30 tôi vội vã đi học. Cũng lâu rồi tôi chưa đi con đường này, con đường từ ngôi nhà riêng đến trường. Nhịp bước chân như nhanh hơn, bước chân giường như chậm hơn khi tôi thấy người con gái ấy. Em đứng trước nhà với bộ đồng phục, nụ cười dê thương khi nhìn thấy tôi.
- Anh đang đợi ai đó. Em nói.
- đợi em chứ ai. Tôi nở nụ cười đầu ngày
Hai chúng tôi cùng nhịp bước đến trường. Buổi sáng sớm là thế đó, ít xe cộ, xương sáng đang con lưu luyến bụi trần. Đoạn đường tuy xa nhưng gần, tuy gần nhưng xa. Bỗng em nói.
- anh biết em thích anh làm gì chứ !!
- làm gì cơ. Tôi hỏi.
- Catholic priest ( Linh Mục ). Em cười.
- Why ??? Tôi hỏi
- bởi em thích ^^. Em tủm tỉm.
Tôi suy nghĩ, hình như linh mục thì đâu được lấy vợ đâu ta. Em đang nghĩ gì nhỉ ?
- tất nhiên là sau khi em mất thì anh không được có ai đâu, mà phải là linh mục đó nha. Em nhí nhảnh.
- sáng nay em ăn sáng chưa vậy . Tôi hỏi.
- chưa nè anh. Em nhanh nhảu.
- tách nào sáng giờ nguyên nói nhảm không à. Tôi cười.
- cái gì !!!! Em hơi bực.
- không có gì, thôi mình kiếm gì đó ăn đi, anh cũng chưa ăn gì hết. Tôi khoác vai em.
Với những con mắt ngạc nhiên, gato. Chúng tôi lướt qua một cách tự nhiên không e ngại. Tôi cầm cặp của em nhanh nhẹn cất đi. Sau đó xuống căn tin. Hai đứa, hai hộp sữa, bữa sáng đơn giản dưới ánh năng ban mai.
- hai người này nguy hiểm lắm nha. Giọng Thiên hắng lên.
- có gì đâu mà nguy hiểm. Tôi trả lời.
- sao không nói hết cho dân chúng nghe nào. Trình lên tiếng.
Cả đám tụ tập lại giống như tôi đang chuẩn bị một cuộc phát biểu nào đó. Đứa nào cũng chăm chú nhìn như học sinh lớp 1.
- thì cứ coi như cái cách suy nghĩ của tui bây là đúng đi. Tôi nói.
- ồ. Cả đám kêu lên như gặp thần tượng.
Đúng lúc đấy thì tiếng chuông reo vô học. Tiết đầu tiên, tiết toán, thầy Hùng trên tay bài kiểm tra phát cho từng học sinh. Mấy bài toán dễ òm, cho 45' tôi làm vỏn vẻn 26 phút 43 giây. Quay sang em còn 4 bài lận, thường thường bốn câu cuối thường là những câu khó nhất, tôi nhận thấy em hơi bối rối. Đành lấy giấy bút ra hướng dẫn cho em. Mang tiếng là bài kiểm tra nhưng hai chúng tôi cứ như đang thảo luận vậy. Thầy không nói gì, cứ giả lơ không thấy. Bài cuối cùng vừa xong thì cũng là lúc tiếng chuông reo lên.
- Ai da, vừa kịp, cám ơn anh nhé. Em cười nhẹ.
- có gì đâu. Tôi cũng cười.
- Uây! Làm bài được không ? Hân vỗ vai em nói.
- cũng được nè, còn Hân ? Em nói.
- uôi. Làm tạm ổn không viết đúng không nữa, mà tiết sau kiểm tra 15 phút đo nha. Hân đáp.
- ơ, sao biết, chết rồi chưa học bài nữa. Em lo lắng.
- cần gì lo lắng có thần đồng bên cạnh rồi. Hân nháy mắt.
Em cười ngượng. Rồi tiết hai cũng đến. Môn Hoá do cô Hường dạy.
- Các em lấy giấy ra kiểm tra 15'. Cô phát biểu.
Cả lớp nhanh nhẹn lấy giấy. Toàn bài tập và hai