ang toát ra ngọn lửa hưng phấn sao?
"Em còn xinh đẹp hơn hoa khôi Miêu trại!" Khang Huy không ngần ngại nói những lời có cánh.
"Khang. . . Huy, chúng ta nên. . . đi ra thôi!" Hoảng hốt không yên, Mộng Ba hy vọng cô có thể nhanh chóng rời khỏi, không được để tình hình ngày càng
nghiêm trọng.
"Suỵt!" Tay Khang Huy phủ trên môi cô, dọa cô kinh ngạc toát mồ hôi lạnh.
Hé ra một nụ cười, Khang Huy cúi xuống sát mặt cô. . .
"Anh. . . anh. . . tôi. . . lớn hơn anh!" Mộng Ba nhìn khuôn mặt càng ngày
càng tới gần, nhất thời hoảng loạn, bàn tay đặt trước ngực, ngăn chặn
thân thể cao lớn tiến lại.
"Tôi biết!" Khang Huy không
dừng lại, mà tiếp tục tiến sát cô. Hơi thở ngay trên mặt cô, làm dịu đi
vô số đầu dây thần kinh của cô.
"Anh. . . anh không được
làm vậy với tôi!" Mộng Ba bỗng nhiên nghĩ đến anh ta đã là cha của một
đứa bé năm tuổi! Trong lúc nhất thời cảm thấy ủy khuất lạ thường, cô vội vàng bắt đầu đẩy người anh ta ra. Bởi vì lực đẩy quá mạnh, trang sức
trên người và trên đầu phát ra tiếng kêu leng keng.
Mạnh
mẽ ngậm lấy đôi môi lảm nhảm không ngớt của cô, Khang Huy bá đạo tóm lấy cánh tay cô, đưa lên cao áp chặt ở hai bên người, cả thân thể cường
tráng áp chặt lấy thân thể mềm mại của cô, giam cô ở trước mặt mình.
Đôi môi bá đạo làm sao chịu buông tha từng chỗ từng chỗ mềm mại của môi cô!
"Ơ--" Toàn bộ môi Mộng Ba lọt trong miệng anh ta, bị đầu lưỡi cứng rắn kia quấy đảo, thừa cơ tiến vào!
Lãnh Tử Tình và Thời Kính Nhiên tìm đi tìm lại Mộng Ba và Khang Huy trong nhóm người đang nhảy múa, tìm kiếm một hồi, vẫn không thấy
bóng dáng của bọn họ.
Lãnh Tử Tình có chút lo lắng, lẽ nào bọn họ đã đi trước rồi! Trời ạ, sao lại không nhận điện thoại chứ. Theo lý mà nói, có Mộng Ba ở đây, cô ấy là hướng dẫn viên, hẳn là sẽ không
xảy ra chuyện gì mới đúng! Nhưng vì sao mà chỉ trong nháy mắt, hai người đó đã không thấy tăm hơi đâu? Bọn họ rốt cuộc là đang ở cùng nhau, hay
là mỗi người ở một chỗ?
Có lẽ là chính mình nhìn chưa kỹ
đi! Lãnh Tử Tình đứng ở phía sau nhóm người đang nhảy múa, cẩn thận nhìn từng khuôn mặt thoáng ẩn thoáng hiện trong vòng tròn.
"Đừng sốt ruột, Tử Tình! Bọn họ hẳn là ở ngay gần đây thôi, sẽ không đi xa
đâu! Người lớn như vậy rồi, làm sao mà mất đi đâu được." Thời Kính Nhiên nắm chặt tay Lãnh Tử Tình an ủi.
Lãnh Tử Tình lòng nóng như lửa đốt để mặc anh ta nắm tay, quên cả né tránh sự che chở của anh ta.
Đột nhiên một em gái dân tộc Miêu hớt hơ hớt hải chạy đến, loạng choạng
suýt chút nữa thì va phải cô. Lãnh Tử Tình tốt bụng đỡ lấy cô ta, nhìn
kỹ lại, hóa ra là hướng dẫn viên Mộng Ba! Thật sự là đã tìm mòn mỏi mà
không thấy rồi.
"Hướng dẫn viên Mộng? ! Tốt quá rồi! Cuối
cùng cũng tìm thấy cô rồi! Sao cô lại ăn mặc như thế này? !" Lãnh Tử
Tình vô cùng kích động túm lấy Mộng Ba.
Mộng Ba có chút
xấu hổ khẽ nhếch miệng với cô, coi như là một nụ cười đi! Cô ta có chút
suy sụp nói: "Tử Tình, là cô à! Thật xin lỗi, làm cho mọi người lo lắng
rồi!"
"Trên người cô. . ." Lãnh Tử Tình không biết cô ta
kiếm đâu ra bộ quần áo này, vẫn kéo cô ta nhanh chóng rời đi, nhưng lại
không biết thế nào cho phải.
Mộng Ba bỗng nhiên nhớ ra
trên người mình còn đang mặc trang phục của hoa khôi Miêu trại! Nhất
thời tỉnh ngộ, cô ta có chút xấu hổ nói: "Tử Tình, trước tiên cùng tôi
đi thay bộ trang phục này đã, được không?"
"Được! Nhanh
lên! Giám đốc Lâm bọn họ đều đang rất lo lắng cho cô đấy. Đúng rồi!
Khang Huy đâu, cô có thấy Khang Huy không?" Lãnh Tử Tình vội vàng nhìn
về phía Mộng Ba đi đến, quả nhiên nhìn thấy Khang Huy. Ánh mắt anh ta
rất khẩn cấp, hình như là đang đuổi theo!
Lãnh Tử Tình lập tức nhạy cảm nhận thấy giữa bọn họ hình như đã xảy ra chuyện gì. Ánh
mắt tìm kiếm quét trên mặt Mộng Ba, liền có được đáp án cô đang muốn. Vẻ hoảng hốt và ngượng ngùng kia giống như là vừa bị ai đó ăn luôn thì
phải! Nhất là đôi môi. . .
"Thời tiên sinh?" Để tránh làm
phức tạp thêm, Lãnh Tử Tình gọi Thời Kính Nhiên lại, để anh ta và Khang
Huy trở về chỗ giám đốc Lâm. Cô cùng Mộng Ba đi thay quần áo, sẽ ra sau.
Cô vốn là người am hiểu ý tứ người khác nên không truy vấn gì nữa. Bởi vì
biểu hiện của Mộng Ba lúc này e là sắp khóc đến nơi! Nếu cô tiếp tục
truy vấn, lòng tự trọng của cô sao có thể cho phép chứ? !
Mộng Ba cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, cô ta dường như không biết biểu
hiện của mình lúc này khiến người ta thương cảm đến mức nào. Nhanh chóng thay xong quần áo, đang chuẩn bị rời đi.
Lãnh Tử Tình gọi cô ta lại: "Hướng dẫn viên Mộng!"
"Hả?" Mộng Ba cả kinh, cô lúc này giống như chim sợ cành cong.
"Trang. . . để tôi." Lãnh Tử Tình lấy ra khăn giấy trong túi, xoa xoa khóe
miệng Mộng Ba. Nếu không xử lý, sau khi trở về bất kỳ ai cũng có thể
nhìn ra cô ta vừa trải qua chuyện gì. Đôi môi hơi sưng tiết lộ nguồn gốc sự bất an của cô ta.
"Tử Tình, sao cô không hỏi tôi?" Mộng Ba vẫn là không nhịn được mà hỏi.
"Ha ha, chuyện của cô, vì sao tôi phải hỏi? ! Chuyện của tôi cô chẳng phải cũng đâu có hỏi đấy thôi?" Lãnh Tử Tình chu đáo nói.
Mộng Ba đột nhiên cảm động, mắt