nói gì đó để giảm bớt sự căng thẳng của mình.
"À, cái đó, có tiết mục gìhay không?" Nghe được tiếng ti vi, Lãnh Tử Tình
xoay người quay lưng vềphía Lôi Tuấn Vũ, đứng trước gương làm bộ đùa
nghịch tóc mình, để che giấu nộitâm mất bình tĩnh của mình.
Lôi Tuấn Vũ rời đi hai ngày này,cô cũng từng ảo tưởng đến cảnh tượng này.
Mình sẽ ngượng ngùng như vậy, còn LôiTuấn Vũ sẽ dùng ánh mắt đó để nhìn
mình, giống như một con báo lúc nào cũng chuẩnbị tấn công vậy.
"Có!" Lôi Tuấn Vũ nửangày mới phun ra một chữ. Ti vi đột nhiên bị tắt đi. Trong phòng yên tĩnh đến kỳlạ.
Qua tấm gương, Lãnh Tử Tình kinhngạc nhìn Lôi Tuấn Vũ, chỉ thấy đôi môi gợi cảm của hắn mở ra, đưa đầu lưỡi ra,hướng về phía cô liếm liếm khóe
miệng. Tim Lãnh Tử Tình đập mạnh, cô vội vàngxoay người, nắm chặt khăn
tắm trước ngực. Đối với sự khiêu khích lộ liễu của hắn,cô làm sao có sức chống đỡ chứ? !
"Cái gì? Anh nói cáigì?" Lãnh Tử Tình
hoảng hốt hỏi. Cô đương nhiên hiểu ý tứ mà hắn nói, chỉlà cô không biết
nói gì, đành cố ý che giấu.
"Anh nói, còn có tiết mụchay hơn, so với tiết mục trên ti vi còn hay hơn nhiều!" Lôi Tuấn Vũ khẽ cười,từ từ đứng lên.
"Là. . . cái gì?" LãnhTử Tình lẳng lặng dịch chuyển chân, muốn quay ra hướng cửa.
Hấp, Lôi Tuấn Vũ tiến lên trước mộtbước lớn liền tóm được cánh tay cô, có
chút không vui nói: "Mặc thành cáidạng này, em muốn ra ngoài cho ai
nhìn? ! Còn ngại vừa nãy bọn họ nhìn chưa đủnhiều sao?"
Á? Cái gì? Vừa nãy? Chẳng lẽ hắnđã nhìn thấy hết rồi? Hai mắt mở lớn không dám tin nhìn Lôi Tuấn Vũ.
Chỉ thấy một khuôn mặt phóng đạighé sát mặt cô, cái thứ ấm nóng kia liền tiến vào trong miệng cô.
"Ưm. . ." Lãnh Tử Tìnhcòn chưa kịp phản ứng, Lôi Tuấn Vũ đã bắt đầu hôn nồng nhiệt.
"Vũ. . ."
"Suỵt, tiết mục này không cólời!" Lôi Tuấn Vũ bá đạo ngăn chặn lời nói của Lãnh Tử Tình.
"À, đợi chút. Em. . ."
"Cái gì?" Nụ hôn vẫnkhông dừng lại, thuận theo cổ Lãnh Tử Tình trượt xuống.
"Vũ, em. . . em không quen.. ." Lãnh Tử Tình run rẩy nói.
"Từ từ rồi sẽ quen!"
"Không. . . không được. .." Lãnh Tử Tình vẫn lấy tay đẩy trước ngực Lôi Tuấn
Vũ, phát hiện tim mìnhđập kịch liệt, Lãnh Tử Tình càng thêm bối rối.
"Hừ!" Lôi Tuấn Vũ thởdài, thổi phù một hơi, làm bay bay mấy sợi tóc trước trán.
Lãnh Tử Tình lúc này mới phát hiệndưới sự xô đẩy của cô, áo choàng tắm trước ngực Lôi Tuấn Vũ đã bị bung ra, thânthể tráng kiện hiện rõ mồn một
trước mặt mình, vô cùng chói mắt.
"Anh! Anh mặc quần áo vàotrước đi!" Lãnh Tử Tình gấp gáp kêu lên.
Lôi Tuấn Vũ nhướn mày, nhìn LãnhTử Tình đang kêu la, lại đột nhiên nở nụ
cười. Hắn xốc áo choàng tắm trước ngực,buộc lại đai áo, che đi phần da
thịt trước ngực mình, khoanh hai tay lại nhìnLãnh Tử Tình đang căng
thẳng, cười nói: "Thế này có thể bắt đầu được rồichứ?"
"Bắt đầu. . . cái gì!"Lãnh Tử Tình đỏ mặt đẩy Lôi Tuấn Vũ ra nổi giận nói. Còn mình thì vội vàng né tránh hắn, ngồi xuống giường.
Lôi Tuấn Vũ hai tay khoanh trước ngực, ung dung nhìn dáng vẻ ngượng ngùng
của Lãnh Tử Tình. Đột nhiên, phát ngôn một câu: "Bà xã, em định lãng phí
đêm Hạ Long lãng mạn này sao?"
"Vì sao anh chỉ nghĩ
đếnchuyện kia? ! Chẳng lẽ chúng ta không thể trò chuyện tử tế được sao?" LãnhTử Tình ra dáng vịt chết vẫn còn mạnh miệng.
Tiếng thở dài, một tiếng tiếp mộttiếng.
Lãnh Tử Tình tò mò quay đầu nhìnLôi Tuấn Vũ đang dựa vào bàn, không rõ vì sao hắn thở dài.
Chợt nghe Lôi Tuấn Vũ nỉ non nói:"Bà xã à, anh vốn định dịu dàng một chút,
nhưng em buộc anh phải dùng sứcmạnh. Em đã nói như vậy, thì ông xã là
anh sao có thể không đáp ứng bà xã chứ?!"
Nói xong, Lôi Tuấn Vũ tựa như conbáo săn mồi nhào tới. . .
"Á--" Tiếng thét chói tai vang khắp phòng.
Cảnh đẹp trên biển của Vịnh Hạ Long thật là mê người. So với Quế
Lâm, Vịnh Hạ Long còn đẹp hơn một bậc. Quế Lâm là núi bao quanh nước,
còn ở đây là nước bao quanh núi. Từng ngọn núi đứng độc lập giữa làn
nước, tựa như một bức tranh, thanh nhã thoát tục, non nước hợp nhất,
sơn thủy hài hòa. Du thuyền dù là ở trên biển, hay ở trong núi, đều
khiến người ta có một loại ảo giác, giống như đang du ngoạn trong một
bức tranh. Đẹp không sao tả xiết!
Những khối đá hình thù kỳ dị
nổi lên giữa biển, có cái được gọi là đảo mẹ con, có cái được gọi là
hòn gà chọi, trông quả thật rất giống. Mọi người không tránh khỏi muốn
lưu lại hình ảnh với những cảnh đẹp này. Mỗi bước thuyền trôi là một
cảnh, không có hai cảnh nào là hoàn toàn giống nhau. Thường thường mọi
người sẽ lấy máy ảnh ra so sánh những cảnh đẹp ở cùng một chỗ, bình
luận những thay đổi trong nháy mắt đó.
Ngồi trên thuyền ngắm cảnh không phải là lần đầu nữa, ít nhất trong chuyến đi này cũng đã trải
qua một lần kinh nghiệm. Do đó mọi người ngoại trừ ngắm cảnh đẹp, còn
đa số thời gian đều ở lại trong khoang thuyền. Người thì đánh bài,
người thì hát hò, người thì ngủ, người thì nói chuyện phiếm.
Còn
Lãnh Tử Tình thì sao, thật sự là không cưỡng nỗi, đang nằm ngủ trên
ghế. Lôi Tuấn Vũ thì cẩn thận đắp cho cô một chiếc áo. Sau đó ngồi bên
cạnh cô, lấy ra di động mang theo bên mình, đang viết viết