huôn mặt lạnh lùng không lộ ra chút sợ hãi nào, sau đó đi thẳng về bàn làm việc: “Đừng hỏi những câu ấu trĩ như vậy nữa. Trước hết hãy làm tốt công việc của mình! Nếu ngại công việc quá rảnh rỗi, anh có thể tăng thêm cho em, ví như… à há?” Lời nói ý vị thâm sâu, hai chữ kia bao hàm ngụ ý, khiến cho Lãnh Tử Tình cả người run rẩy!
Mà người nói lại vùi đầu vào giấy tờ, giống như Lãnh Tử Tình không hề tồn tại vậy.
Lãnh Tử Tình trừng lớn mắt nhìn hắn, kẻ lưu manh vừa nãy và tổng tài nghiêm nghị hiện giờ là cùng một người sao? Lãnh Tử Tình thật muốn bước lên giằng lấy cây bút trong tay hắn mà vứt mạnh xuống đất, sau đó dẫm chân lên. Có điều, cô vẫn là nhịn xuống! Trong công việc, hắn đối với cô mà nói, là hoàn toàn xa lạ! Biểu hiện của hắn cũng không ngoài dự đoán của cô! Cô biết hắn có đủ thời gian của nước Mỹ để vờn quanh cô, tuyệt đối không phải là vì hắn không có việc để làm! Mà là “đãi ngộ đặc biệt” của cô!
Có lẽ, chính mình không có khả năng để làm việc khác hay sao? Lúc này, cô lại khá là tưởng nhớ đến sắp xếp công việc hôm qua, mặc dù là khách hàng tạm thời, nhưng cùng với Sean, chẳng sợ là một bữa cơm, cô cũng cảm thấy mình có giá trị! Lúc này, lại có một cảm giác không đất dụng võ. Dường như chỉ là một bình hoa, mà cô lại không hề xinh đẹp!
Nghĩ ngợi, nhìn dáng vẻ lạnh lùng múa bút thành văn của hắn, Lãnh Tử Tình lặng lẽ đi ra cửa, mở cửa, đi ra ngoài!
Thở dài, trở lại văn phòng của mình, buồn bực vừa định ngồi xuống, điện thoại nội tuyến lại vang lên! Lãnh Tử Tình vội vàng nhận: “A lô, xin chào! Đây là văn phòng thư ký tổng tài tập đoàn Kiêu Dương!” Lời nói lưu loát thốt ra, cô không cố ý luyện tập, giống như câu này đã nói vô số lần, kỳ thật, mới là lần đầu tiên.
Đối phương dừng một chút, sau đó nói: “Trà nguội rồi!” Sau đó liền dập máy!
Giọng của hắn sao cô lại nghe không ra chứ?! Tràn đầy từ tính, lại còn mang theo chút khí lạnh. Lạnh lùng đến mức so với hắn vừa nãy là hai người khác nhau!
Lãnh Tử Tình trừng mắt nhìn điện thoại trong tay, nghiến răng nghiến lợi. Chết tiệt! Hắn không phải là đang đùa giỡn cô chứ? Lúc cô vừa mới đi ra, hắn đã làm gì? Đảo tròn mắt, nhận lệnh lại đi qua Lãnh Tử Tình trừng mắt nhìn điện thoại trong tay, nghiến răng nghiến lợi. Chết tiệt! Hắn không phải là đang đùa giỡn cô chứ? Lúc cô vừa mới đi ra, hắn đã làm gì? Đảo tròn mắt, nhận lệnh lại đi qua.
Một lần nữa rót nước xong, Lãnh Tử Tình mang vẻ mặt thối đưa qua.
Lôi Tuấn Vũ vẫn không nói năng gì, không có phản ứng gì, không ngừng hí hoáy trên giấy tờ.
“Lôi tổng, mời uống trà!” Lãnh Tử Tình nhắc nhở.
“Ừm.” Không có cảm ơn, coi như đương nhiên.
“Lôi tổng, còn có gì dặn dò không?” Lãnh Tử Tình lần này chủ động xuất kích, ánh mắt bực bội trừng mắt nhìn người đàn ông cô đang muốn cho trăm vạn nhát dao kia.
“Hả?” Lôi Tuấn Vũ ngẩng đầu, giương mắt nhìn ai đó, lạnh lùng nói, “Tạm thời không có, lui ra đi.”
Lãnh Tử Tình khẽ gật đầu, nuốt xuống uất hận, sau đó xoay người rời đi.
Một lần nữa trở lại văn phòng, cô giận dữ trừng mắt nhìn điện thoại trên bàn, nói: “Lôi Tuấn Vũ! Nếu anh còn dám gọi điện thoại cho tôi nữa! Tôi thật sự sẽ không khách khí đâu!”
Lời này vừa nói ra khỏi miệng không được mấy giây, lại nghe thấy tiếng chuông êm tai, dọa cô giật nảy mình! Trừng mắt nhìn cái điện thoại đáng chết, Lãnh Tử Tình quả thực muốn điên lên! Hắn đùa giỡn cô như vậy rất thú vị sao? Nếu cô còn nhẫn nhịn nữa, thì cô không phải họ Lãnh!
Cầm lấy ống nghe quát lên: “Lôi Tuấn Vũ! Anh có thôi đi không?!”
Sau một lúc lâu, giọng nói sợ hãi của đối phương vang lên: “Là văn phòng thư ký tổng tài phải không?” Giọng của một cô gái.
Trên đầu Lãnh Tử Tình lập tức toát đầy mồ hôi, giống như thời gian đã bị nghiền nát vậy, vội vàng xấu hổ cười cười: “Ồ, ngại quá! Vâng, đây là văn phòng thư ký tổng tài! Tôi là Tử Dạ thư ký tổng tài! Xin hỏi cô…”
Ông trời ơi! Đáng chết đáng chết thực sự đáng chết! Sao có thể như vậy?! Lãnh Tử Tình lúc này thật muốn tìm chỗ mà chui xuống đất! Cô thế mà một chút hình tượng cũng không có! Chỉ cảm thấy mặt mình nóng ran. Cô vừa nãy quá kích động rồi, cứ tưởng là Lôi Tuấn Vũ! Trời ạ! Không biết vừa nãy cô gái kia có nghe thấy người cô đang mắng là Lôi Tuấn Vũ hay không?! Ông trời có mắt, đừng đùa giỡn với cô nữa có được không?!
“Ồ, xin chào! Thư ký Tử! Đây là đại sảnh. Có một cô tên là Tiểu Mễ tìm cô!”
“Tiểu Mễ?” Lãnh Tử Tình nghiêng đầu nghĩ ngợi, sao lại chưa từng nghe đến nhân vật này? Hơn nữa mình vừa mới nhận chức, đâu có người nào sẽ đến đây tìm cô chứ?
“Vâng, cô ta nói trong tay cô ta có danh thiếp có bút tích của Lôi tổng, là Lôi tổng cho phép cô ta đến gặp cô!” Cô gái kia muốn xác nhận, thấy cô không nói năng gì, liền nói tiếp, “Ơ… thư ký Tử, nếu cô không biết, vậy tôi mời cô ta đi nhé!”
“Không không không! Cô cho cô ấy lên đi! Tôi xác nhận lại với Lôi tổng một chút!” Lãnh Tử Tình lương thiện nói. Cô biết việc quản lý của Tập đoàn Kiêu Dương khá nghiêm ngặt. Như cô hôm qua chẳng phải cũng bị chặn ở dưới lầu đó, hỏi cô có hẹn không! Ha ha, nếu có người đến muốn gặp ai đó cũng thật không dễ