lấy ngựa gỗ ra, sau đó kéo tay hắn, đỡ hắn ngồi xuống giường.
Vừa định đứng dậy, lại bị Lôi Tuấn Vũ ôm vào lòng.
“Anh… làm gì vậy? Đừng để… người nhà anh nhìn thấy!” Lãnh Tử Tình hoảng loạn suýt chút nữa nói ra chữ “ba mẹ”, cũng may đầu óc còn tỉnh táo.
Lôi Tuấn Vũ dường như rất bực bội, nụ hôn cường ngạnh chặn lấy môi Lãnh Tử Tình.
“Ưm…” Kháng cự không ra lời, cũng là vô ích. Lôi Tuấn Vũ dường như đã hạ quyết tâm, hôn vô cùng kịch liệt.
Chỉ sau vài giây, Lãnh Tử Tình liền bị hắn hàng phục. Hai người ngã xuống giường lớn mềm mại.
Tay Lôi Tuấn Vũ lần vào trong áo cô, nắm lấy bộ ngực mềm mại, ngữ khí buồn bực nói: “Con của em ăn mất bữa tối của anh!”
Lãnh Tử Tình suýt sặc, hắn… nói cái gì vậy?! Có người nào lại tranh ăn với con chứ! Trời ạ! Đây là cái tình huống gì!
Nhân cơ hội nói: “Anh cũng thấy đấy, tôi phải cho con bú. Sáng tối một lần. Cho nên buổi tối…”
“Anh không đồng ý! Con đã hai tuổi rồi, vẫn còn bú mẹ?! Em làm mẹ kiểu gì vậy?!” Ngữ khí ác liệt của Lôi Tuấn Vũ, giống như Tử Tử là đứa trẻ hư hút thuốc phiện vậy!
“Anh… Lôi tiên sinh, tôi làm mẹ kiểu gì, không tới lượt anh dạy bảo chứ?!” Nỗi tức giận của Lãnh Tử Tình cũng trỗi dậy! Con của bọn họ, hắn một chút cũng không phải vất vả, Tử Tử không có ba cô đã đủ áy náy rồi! Chẳng qua là muốn cho con bú lâu một chút, hắn lại còn ngăn cản!
“Đứa bé là con ai?” Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ giữ lấy người Lãnh Tử Tình, bá đạo dùng hai chân giam cầm chân của cô.
“Của ai, liên quan gì đến anh?!” Lãnh Tử Tình tức giận ra sức giãy dụa, muốn đẩy hắn ra. Còn hắn lại đè chặt tay cô lại, khiến cô không thể động đậy.
“Không liên quan đến anh? Được lắm! Hàn tiểu thư, chúng ta sinh thêm một đứa nữa, em thấy thế nào?” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên mờ ám nói, trong giọng nói không bỏ qua sự ác liệt.
“Anh! Anh làm gì vậy?! Đây là nhà mẹ anh đó, các vị tiền bối đều ở đây, anh không được làm loạn!” Lãnh Tử Tình thất kinh, nhìn dáng vẻ của hắn, hình như rất tức giận. Quái lạ, theo lý mà nói, hắn không nên tức giận, thế này là thế nào?! Hắn có tư cách gì mà truy vấn cô chứ?!
“Hàn tiểu thư, chúng ta sinh một đứa nữa, có phải là sẽ liên quan đến anh rồi không?!” Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ mờ ám nhếch lên, cả khuôn mặt vô cùng âm trầm, trên trán nổi đầy gân xanh, Lãnh Tử Tình đã biết rõ bản tính của hắn cảm nhận rõ ràng sự tức giận của hắn.
“Ai muốn sinh con với anh? Anh mau buông tôi ra! Nếu không, tôi kêu lên đó!” Lãnh Tử Tình dùng chân đá hắn, bị hắn nhẹ nhàng tránh được, nhân cơ hội áp lên bụng cô.
“Hàn tiểu thư, tối qua chẳng phải em rất hưởng thụ sao? Thế nào? Em thế này là đã muốn còn chối sao?” Lời nói ác liệt của Lôi Tuấn Vũ vang lên bên tai Lãnh Tử Tình, khiến cô tức giận đến cả người run rẩy.
“Lôi Tuấn Vũ! Anh không được ức hiếp người quá đáng! Mau buông tôi ra!” Thấy Lôi Tuấn Vũ càng thêm mạnh bạo, một bàn tay to lớn đã cởi hết áo của cô, bắt đầu cởi đến quần cô.
Lãnh Tử Tình liền bắt đầu thét chói tai, còn không ngừng kêu: “Cứu với! Buông tôi ra! Bác trai bác gái, mau đến cứu con! Cứu với--”
Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ hôn lên môi cô, nuốt hết tiếng kêu của cô vào trong bụng.
Lãnh Tử Tình không chịu khuất phục, cắn mạnh vào môi hắn, vị máu tanh tràn ngập trong khoang miệng…
Chương 333: Chiến đấu hừng hực khí thế Dịch: Benbobinhyen
Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ hôn lên môi cô, nuốt hết tiếng kêu của cô vào trong bụng.
Lãnh Tử Tình không chịu khuất phục, cắn mạnh vào môi hắn, vị máu tanh tràn ngập trong khoang miệng…
Lôi Tuấn Vũ cứng đờ, lại càng tấn công mạnh bạo, vươn dài lưỡi tấn công vào thành trì của cô, cạy mở hàm răng của cô, không còn cơ hội cắn lại nữa. Môi dường như đã bị cô cắn rách, cô gái nhỏ này bản tính ương bướng hắn sao có thể không biết chứ! Ngay cả một chú mèo con hiền lành, thi thoảng cũng sẽ vươn móng vuốt của nó ra.
Nhưng Lôi Tuấn Vũ chinh phục mèo con đã thành quen rồi! Một bàn tay bận bịu dưới thân, chỉ chốc lát sau đã lột sạch quần áo.
Trong đầu liên tiếp cảnh báo, cô chỉ sợ bố mẹ chồng chạy vào, mặt mũi cô biết giấu vào đâu! Ra sức đẩy tay hắn ra, lắc lắc người, nhưng lại nghe hắn gầm một tiếng, hình như càng thêm khiêu khích hắn!
Hôn đến vành tai cô, khiến cô run rẩy, lại để miệng cô được tự do.
Cô vội vàng quát: “Lôi Tuấn Vũ, anh không cần mặt mũi, nhưng tôi vẫn cần! Mau buông tôi ra!”
“Suỵt! Đừng có kêu, nếu em muốn để ba mẹ vào tham quan, anh cũng không ngại đâu! Em cứ kêu đi!” Lôi Tuấn Vũ ra sức trêu đùa vành tai cô, vô cùng thành thục khơi mào dục vọng của cô.
Lãnh Tử Tình kìm lòng không đậu, suýt nữa ngâm nga ra tiếng. Tức giận sớm đã bị thẹn thùng thay thế, lý trí cũng dần dần bị dục vọng bao phủ.
“Ngoan, thả lỏng! Chúng ta sinh thêm một đứa nữa!” Lời nói Lôi Tuấn Vũ không có một chút nào dịu dàng, ngược lại còn rất lạnh lùng! Như dội một gáo nước lạnh vào Lãnh Tử Tình.
“Buông ra! Sinh cái đầu anh!” Lãnh Tử Tình há mồm cắn vào tai Lôi Tuấn Vũ, nghe thấy tiếng kêu rên của hắn, cô lại cắn mạnh hơn! Ai bảo anh bắt nạt tôi!
Lôi Tuấn Vũ nổi giận gầm lên một tiếng, buông tay Lãnh Tử Tình ra, nắm lấy cằm cô, giữ chặt lấy khiến cô không thể không