XtGem Forum catalog
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213523

Bình chọn: 8.5.00/10/1352 lượt.

dùng băng dính dán miệng hắn lại! Hắn đều quyến rũ phụ nữ như vậy sao? Thật là đủ ác liệt!

“Lôi Tuấn Vũ! Thiên hạ không có bữa cơm trưa nào miễn phí! Tôi không phải là ai đó của anh, không có nghĩa vụ làm những chuyện đó! Anh mau ngủ đi! Thứ lỗi không thể ở lại!” Lãnh Tử Tình gạt tay hắn ra, nổi giận đùng đùng đi ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại!

Đứng trước cửa phòng Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình vẫn còn hận không thể đạp vào cửa một cái. Thật đúng là con sói háo sắc!

Lôi Tuấn Vũ một mình ngồi dựa trên giường, khóe miệng khẽ cong lên. Bà xã yêu quý, đang nghĩ gì vậy? Thấy thái độ vui sướng của mẹ, hắn càng thấy vui vẻ trong lòng!

Đêm dài lắm mộng, hắn phải hành động ngay. Lôi Tuấn Vũ lấy di động ra, ấn ngay số một.

Lãnh Tử Tình vừa định nằm xuống, di động liền vang lên, cô vừa nhìn hóa ra là Lôi Tuấn Vũ. Làm cái trò gì đây! Ở gần như vậy còn gọi điện thoại?! Hắn thật là không ít chiêu trò!

“Alo? Chuyện gì?” Lãnh Tử Tình nói lạnh như băng.

“Anh muốn uống nước!” Lôi Tuấn Vũ yêu cầu rất chính đáng.

“Nhịn đi!” Lãnh Tử Tình tức giận nói.

“… Vậy anh tự đi rót!” Lôi Tuấn Vũ lập tức liền tắt di động.

Nụ cười xấu xa nở trên khóe miệng. Đếm thầm trong lòng một hai ba. Thế là, liền nghe thấy tiếng bước chân của Lãnh Tử Tình.

Mở cửa lạnh lùng nói: “Tôi đi rót nước cho anh!”

Lãnh Tử Tình mang ly nước trở lại. Kéo tay hắn đưa ly nước cho hắn, sau đó hai tay cho vào trong áo ngủ, chờ hắn uống xong.

Lôi Tuấn Vũ chậm rãi uống một ngụm, sau đó đặt ở tủ đầu giường.

Trời ạ! Lãnh Tử Tình quả thực hết cách! Hắn lại chỉ uống có một ngụm!

“Không có việc gì, tôi sang bên kia ngủ đây!”

“Ừm.” Phá lệ, Lôi Tuấn Vũ lại không có ý định ngăn cản.

Lãnh Tử Tình hồ nghi quay đầu nhìn nhìn hắn, vội vàng mở cửa đi ra.

“Đàn ông thối!”

Trở lại phòng, vừa định nằm xuống, di động lại vang lên! Vừa nhìn, vẫn là Lôi Tuấn Vũ!

Chương 335: Buổi tối. Dịch: Benbobinhyen

Lãnh Tử Tình hồ nghi quay đầu nhìn nhìn hắn, vội vàng mở cửa đi ra.

“Đàn ông thối!”

Trở lại phòng, vừa định nằm xuống, di động lại vang lên! Vừa nhìn, vẫn là Lôi Tuấn Vũ!

Rốt cuộc hắn muốn làm gì?! Lãnh Tử Tình không khỏi đảo tròn mắt, cô đợi hết hồi chuông thứ tám, mới nghe máy: “Làm gì?!”

“Thay ga giường!” Ngữ khí đối phương thật vô tội.

“Hôm qua tôi mới thay rồi!” Tiếng nghiến răng hẳn là có thể nghe thấy.

“Anh có bệnh ưa sạch sẽ!”

“Anh… Lôi Tuấn Vũ, có phải anh cố ý không hả?!” Lãnh Tử Tình nghiến răng nghiến lợi nói. Cô đương nhiên biết hắn có bệnh ưa sạch sẽ! Nhưng mà… Được rồi, kỳ thật khi sống chung cô phát hiện, hắn dường như mỗi ngày đều phải thay ga giường! Đây là cái bệnh ưa sạch sẽ gì chứ?! Cô thấy đúng là bệnh hoạn!

“Hàn tiểu thư, anh chẳng qua chỉ yêu cầu em làm những việc trong bổn phận của em. Em đang giận sao?” Khẩu khí Lôi Tuấn Vũ vô tội đến mức khiến người ta chào thua.

“......”.

¥%%@#@#@! Lãnh tử tình thật muốn mắng chửi người!

Có nên mặc kệ hắn không?! Lãnh Tử Tình trừng mắt nhìn di dộng suy nghĩ hồi lâu, vẫn tức giận đi ra ngoài. Dù sao hắn cũng không nhìn thấy, mình sao có thể hành động theo cảm tính chứ?!

Tâm tình Lôi Tuấn Vũ lúc này thật tốt, hắn chắc chắn Lãnh Tử Tình sẽ xuất hiện, bởi vì sự thiện lương của cô hắn hiểu rất rõ.

Lãnh Tử Tình gõ cửa, sau đó đi vào, lạnh lùng nhìn người đàn ông đang ngồi dựa trên giường, nghiến răng nghiến lợi nói: “Muốn màu gì?!”

Lời vừa ra khỏi miệng, cô lập tức im bặt. Sao có thể hỏi một câu ngu ngốc như vậy, sau khi nhìn thấy bộ mặt cứng ngắc của hắn, cô vội cúi đầu tiến vào tủ quần áo, tìm kiếm ga giường.

“Em thích màu gì?” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên hỏi.

Lãnh Tử Tình nghiến răng, cô thích màu gì liên quan gì đến hắn?!

“Màu hồng cánh sen.”

“Vậy thì lấy màu hồng cánh sen!” Lôi Tuấn Vũ thản nhiên nói.

“Màu hồng cánh sen ở cách vách, anh cũng muốn?” Lãnh Tử Tình tức giận nói.

“Ha ha, dù sao anh cũng không nhìn thấy, sao em không tùy tiện thay một cái?” Lôi Tuấn Vũ hỏi.

“Lôi tiên sinh, đã muộn thế này, tôi không nhàn rỗi chơi đùa với anh. Màu hoa hồng thế nào?” Lãnh Tử Tình lạnh mặt, nhìn Lôi Tuấn Vũ đã đứng dậy, dáng vẻ thật sự muốn thay ga giường. Trong lòng không khỏi mắng thầm, màu hoa hồng được rồi, vừa hợp với tính tình của anh!

“OK! Anh chỉ là không quen ngủ trên một cái ga giường quá lâu!”

Hừ! Quá lâu sao? Mới chỉ có một ngày! Thật đúng là kiếm cớ cho mình!

Nhanh nhẹn thay ga giường. Lãnh Tử Tình lẳng lặng nhìn hắn, hắn lại không hề có hành động gì quá đáng. Chuyện lạ! Hắn gọi cô qua đây như vậy, chẳng lẽ chỉ vì muốn thay ga giường?!

“Được rồi, nghỉ ngơi đi!” Hồ nghi nhìn hắn, chậm rãi đi ra ngoài. Hắn lại không hề giữ mình lại! Lãnh Tử Tình không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm. Cũng không biết thanh âm trong đáy lòng kia là mất mát hay là cái gì! Mặc kệ đi! Quay về ngủ! Thần thần bí bí, không biết muốn giở trò gì!

Lần này nằm xuống, Lãnh Tử Tình vậy mà lại không ngủ được. Nhìn điện thoại im lìm, đã mười phút không có động tĩnh gì.

Hắn đã ngủ chưa? Trừng mắt nhìn cánh cửa đi thông sang phòng hắn, Lãnh Tử Tình rất tò mò. Thật muốn chạy qua nhìn xem, lại cảm thấy ý nghĩ của mình quá vớ