vẩn. Hắn không tìm cô, cô không phải là nên lấy làm mừng sao?!
Cầm lấy di động, không khỏi nhàm chán nghịch ngợm.
Mắt hắn có hy vọng không? Lãnh Tử Tình nghĩ đến hình ảnh lúc ban ngày hai người ở bờ biển. Hắn đối với mình lúc này rất đặc biệt, chẳng lẽ hắn đã yêu thân phận này của cô rồi sao? Không khỏi có chút không được tự nhiên! Trong lòng hình như là ghen tuông!
Hắn đối với “Lãnh Tử Tình đang ở nước Mỹ” xa xôi còn nói như vậy, lại làm những chuyện kia với mình bây giờ, hắn rốt cuộc đang nghĩ gì? Chẳng lẽ bởi vì mắt không nhìn thấy nên muốn tìm kiếm một chút an ủi sao?! Thật sự khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.
Ngày mai nhất định phải gọi điện thoại cho chuyên gia, hỏi thăm tình hình chữa trị mắt của hắn một chút. Không thể cứ để yên như thế này được!
Lật xem danh bạ điện thoại, Lãnh Tử Tình bất giác nhìn đến số máy của Hoa Bá, khóe miệng không khỏi cong lên.
Anh ấy đang làm gì? Đã quay về hay chưa? Anh ấy và Ada, bây giờ có ổn không?
Ngón tay không khỏi run lên, lại bấm gọi!
Lãnh Tử Tình ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rồi! Chết thật! Sao mình lại vô ý như vậy, vội vàng nhân lúc không có tiếng chuông liền dập máy! Trong lòng lại bắt đầu căng thẳng! Cô thật đúng là không khác gì một kẻ ngốc! Sao lại bất lịch sự như vậy!
Quả nhiên, đúng như cô lo lắng. Hoa Bá gọi điện thoại tới. Di động trong tay không ngừng rung lên, Lãnh Tử Tình khẽ than, chính là như vậy, khiến người ta cảm động muốn khóc!
“Alo?”
“Có việc?” Giọng của Hoa Bá, rất dịu dàng.
“Ồ, xin lỗi, không có việc gì… Muộn như thế này, em vừa bấm nhầm số…” Lãnh Tử Tình hận không thể cắn đứt lưỡi mình! Thật là… Bảo cô phải giải thích thật là quá phức tạp.
“......”.
Đối phương không nói gì, Lãnh Tử Tình có chút xấu hổ nói: “Ừm, dạo này khỏe không?”
“… Còn em? Mọi chuyện vẫn thuận lợi chứ?” Hoa Bá không trả lời thẳng, mà có vẻ quan tâm đến tình hình của cô hơn.
“Vâng, vẫn khỏe. Anh đã phải quay về chưa?” Lãnh Tử Tình có chút chột dạ hỏi. Cô không muốn để Hoa Bá cho rằng cô quan tâm, hơn nữa quan hệ hiện giờ của cô và Lôi Tuấn Vũ, vẫn còn đang dây dưa không rõ ràng!
“Tạm thời còn phải ở lại một thời gian nữa. Đúng rồi, anh đã đến tòa soạn rồi!” Hoa Bá cố ý chuyển đề tài.
“Ồ? Mọi người vẫn khỏe cả chứ?” Lãnh Tử Tình đột nhiên trở nên phấn chấn.
Hoa Bá ở đầu dây bên kia cười nhạo một hồi: “Em cũng rất tò mò nhỉ? Hôm nào chúng ta cùng nhau tụ tập, mọi người đều rất nhớ em!”
“Thật hay giả vậy? Nhớ anh thì có, em mới đến có mấy ngày?!” Lãnh Tử Tình ngồi dậy, vẻ mặt tươi cười, “Chu Đồng khỏe chứ, còn Khương Dịch San nữa? Đúng rồi, Kiều Tử Minh vẫn kém như vậy sao? Lí Bân thế nào rồi? Vẫn phụ trách ngôn tình chứ?”
Hoa Bá không khỏi cười ha hả: “Em hỏi một hơi nhiều như vậy, muốn anh trả lời thế nào đây?!”
“Em nhất thời kích động thôi! Đã ba năm không có tin tức của bọn họ rồi! Nói về Chu Đồng trước đi! Thế nào rồi? Cô ấy vẫn tốt cả chứ?”
“Ừ, rất tốt! So với anh còn giỏi hơn nhiều!” Hoa Bá tán thưởng tự đáy lòng, người phụ nữ này trời sinh đã biết làm ăn! Vô cùng giỏi giang!
“Có phải cô ấy đối với anh vẫn…” Tiếng cười mờ ám khiến người ta nghe xong có chút không chống đỡ được.
“Đừng nói lung tung! Tổng biên tập Chu Đồng là người đã kết hôn rồi, em đừng có bày đặt chuyện linh tinh nha! Hiện giờ người ta là đại gia rồi đó! Ha ha, có điều có một tin thật sự khiến người ta kinh hỉ!” Hoa Bá chợt tỏ ra thần bí.
“Cái gì? Anh mau nói đi!” Lãnh Tử Tình không khỏi giận dỗi, anh ấy khi nào thì học được cách thả mồi như vậy chứ?”
Đang nói chuyện say sưa! Đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy trước mặt lù lù xuất hiện một người đàn ông, dọa Lãnh Tử Tình sợ tới mức “Á” một tiếng thét lên kinh hãi, di động rơi xuống giường… Dịch: benbobinhyen
Đang nói chuyện say sưa! Đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy trước mặt lù lù xuất hiện một người đàn ông, dọa Lãnh Tử Tình sợ tới mức “Á” một tiếng thét lên kinh hãi, di động rơi xuống giường…
“Alo? Tử Tình? Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng Hoa Bá rất nhỏ, từ di động truyền ra.
Lãnh Tử Tình vỗ vỗ ngực, giận dữ trừng mắt nhìn người đàn ông đang nhíu chặt mày này, vừa nãy bị hắn dọa, ba hồn bảy vía đã bay mất một nửa rồi! Chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy hắn cất giọng không vui nói: “Điện thoại của ai?!”
Đầu dây bên kia Hoa Bá nghe thấy tiếng Lôi Tuấn Vũ, lập tức im bặt! Anh len lén cúp điện thoại. Nhìn di động hồi lâu, nhếch nhếch khóe miệng cười tự giễu.
Có lẽ cô không biết, anh nhìn thấy cô gọi đến đã kích động đến mức nào! Haiz! Tử Tình, anh phải kiềm chế nỗi chờ mong đối với em thế nào đây?!
Bên này, Lãnh Tử Tình sửng sốt, lạnh lùng trả lời: “Một người bạn!”
“Bạn? Đã muộn thế này, em không sợ bạn gái anh ta hiểu lầm?” Ngữ khí chất vấn hiển nhiên của Lôi Tuấn Vũ thật giống như đã bắt được thóp người ta.
Kỳ thật, hắn đứng ở đây cũng đã một lúc rồi, đương nhiên biết là điện thoại của ai! Chỉ có điều hắn nghe thấy giọng nói vui vẻ của cô thì rất không thoải mái mà thôi!
“Việc này e là không phiền Lôi tiên sinh phải quan tâm!” Lãnh Tử Tình lườm hắn trắng mắt! Mắt không nhìn thấy, lại có