A Mạch Tòng Quân

A Mạch Tòng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211494

Bình chọn: 10.00/10/1149 lượt.

lưng, tuy nói rằng trẻ con không nặng là bao, nhưng đường xa thì bất kể là nặng hay nhẹ, sau lưng A Mạch quần áo đã

sớm thấm ướt mồ hôi. Vì thế Đường Thiệu Nghĩa liền tiếp lấy đứa nhỏ trên lưng A Mạch rồi cõng lấy. Cứ như vậy, tốc độ của ba người nhanh lên

không ít.

Đi đến giữa trưa, ba người đã vượt

qua đỉnh núi. Đường Thiệu Nghĩa thấy A Mạch cùng Từ Tú Nhi đều mỏi mệt,

Lưu Minh trên lưng mình cũng bắt đầu khóc nháo lên, liền tới gần một con suối ngồi nghỉ chân. Lúc này là thời tiết đầu thu, nước suối trong vắt, róc rách từ trên núi chảy xuống, núi đá tỏa ra chút hơi nước, làm cho

người ta nhìn thấy liền thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

Từ Tú Nhi ở bên suối rửa mặt sạch sẽ, sau đó bế đứa bé trên lưng Đường Thiệu Nghĩa xuống, cẩn thận chăm sóc.

Đường Thiệu Nghĩa thì úp mặt xuống suối, kết hợp luôn cả uống nước và

rửa mặt. A Mạch ở dưới suối rửa tay, vốn định vớt nước lên rửa mặt, khi

cúi đầu nhìn thấy hình ảnh chính mình trong nước, nghĩ nghĩ một chút lại từ bỏ ý định, chỉ uống mấy ngụm nước suối ngọt lành. A Mạch vẫn còn mấy quả dại hái ở trong rừng, giờ lấy ra chia cho Đường Thiệu Nghĩa cùng Từ Tú Nhi cùng ăn, Từ Tú Nhi tất nhiên lại chọn lấy mấy quả ngon nhất mớm

cho Lưu Minh. A Mạch cầm lấy phần của mình, một mình ngồi bên dòng suối

mà ăn, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn theo mấy con cá nhỏ đang nhẹ nhàng

bơi qua bơi lại trong làn nước, chỉ muốn làm thế nào có thể đi bắt được

một, hai con ăn cho đỡ thèm. Nàng đã là nhiều ngày rồi không được ăn

mặn, sớm đã thèm đến nỗi hai mắt tỏa hào quang.

Đường Thiệu Nghĩa cúi đầu nhìn hai

quả trám trên tay, trong đầu vẫn nghĩ đến hành động kỳ quái của quân Bắc Mạc ở trong rừng, chặt nhiều cành cây như vậy, không biết bọn thát tử

định sử dụng vào việc gì, nghĩ tới nghĩ lui, Đường Thiệu Nghĩa đột nhiên biến sắc mặt.

Trong đầu A Mạch vẫn còn thèm thuồng

mấy con cá dưới khe suối, chợt nghe thấy Đường Thiệu Nghĩa “Ai nha!” một tiếng đầy hoảng sợ, gấp gáp nhìn về phía hắn, chỉ thấy Đường Thiệu

Nghĩa nắm chặt quyền đứng lên, vòng vo tại chỗ hai vòng, sau hướng về

phía A Mạch oán hận nói: “Trúng gian kế của thát tử rồi! Bọn thát tử

chặt cành cây chính là buộc ở sau đuôi ngựa nhằm che mắt người khác. Tấn công thành Thái Hưng là giả, chỉ sợ bọn chúng lại có dụng tâm khác!”

Đường Thiệu Nghĩa nói xong, A Mạch

thiếu chút cũng “Ai nha” theo. Một tiếng thốt ra, bất quá câu “ai nha”

của nàng là vì Đường Thiệu Nghĩa như thế nào lại nghĩ ra nhanh như vậy?

Nàng nên làm cái gì bây giờ? Vừa rồi mạnh miệng nói thế, lúc này biết

làm thế nào để thu hồi lại đây? Trong lòng vốn nghĩ họ Đường chỉ là một

tên thất phu lỗ mãng, giờ đối với hắn đã đánh giá cao hơn một chút.

A Mạch thấy bộ dạng của Đường Thiệu

Nghĩa như vậy, cũng không chọc phá, thầm nghĩ không biết hắn rốt cuộc

nghĩ thấu được bao nhiêu, vì thế liền làm bộ lẫn lộn, hỏi:“Đường tướng

quân, ngài nói thế là có ý tứ gì? Thát tử có gian kế gì?”

Đường Thiệu Nghĩa cũng không nói nữa, chỉ nhíu chặt mày bước đi thong thả, trong đầu nghĩ nếu Bắc Mạc đánh

Thái Hưng chỉ là nghi binh, như vậy bọn họ rốt cuộc muốn làm gì? Người

Bắc Mạc hướng phía Tây Hồ, Đông Cảnh mà đến, hiện tại bọn chúng ở khu

vực rừng núi phía đông thành Hán Bảo, đại đội kỵ binh không có khả năng

trèo đèo lội suối, mà hướng nam là đường đi đến Thái Hưng, như vậy chẳng lẽ lại là đi về phía bắc? Nhưng ở phía bắc là thành nào? Không có cứ

điểm quân sự gì trọng yếu ở đây cả? Vậy thì quân Bắc Mạc vì cái gì lại

bỏ qua thành Thái Hưng mà đi về hướng bắc?

“Dự Châu! Chỉ có Dự Châu!” Đường

Thiệu Nghĩa đột nhiên trầm giọng nói: “Đi về phía đông bắc là thành Dự

Châu. Đó là cửa ngõ để tiến vào Bình Nguyên, chỉ cần đoạt được Dự Châu,

thiết kỵ thát tử liền chặn được cổ họng của Nam Hạ ta là Giang Bắc, rồi

lúc đó mới tấn công Thái Hưng, lúc đó từ phía bắc lại có thể giương lên

một mũi tên tấn công vào Nam Hạ, cùng thủy quân tạo thành nam bắc giáp

công chi thế, hay cho lũ thát tử Bắc Mạc! Tâm địa thật là ác độc!” Đường Thiệu Nghĩa giương mắt nhìn về phía A Mạch, trong ánh mắt không che dấu được sự hưng phấn. Hắn đột nhiên nhìn ra mưu kế của Bắc Mạc, trong lòng vừa tức giận lại vừa kích động. Tức giận vì người Bắc Mạc giả dối, kích động vì mình đã khám phá ra gian kế của bọn họ. Nam tử khi ra trận,

nhất là làm cái chức quan không lớn không nhỏ như hắn, đều hy vọng mình

có thể một trận thành danh, đi vào sử sách, mà hiện tại, cơ hội tựa hồ

đang hiện ra trước mắt, bảo sao hắn không kích động!

A Mạch nhìn Đường Thiệu Nghĩa không

nói lời nào, nàng mặc dù đoán được Bắc Mạc tấn công Thái Hưng là giả,

nhưng nàng đối với chiến sự không hiểu biết nhiều, cho nên cũng không

miệt mài suy đoán xem mục tiêu của Bắc Mạc rốt cuộc là gì. Hiện tại nghe Đường Thiệu Nghĩa nói Bắc Mạc nhất định sẽ tấn công Dự Châu, như vậy

thành Dự Châu chính là sống chết cũng không thể đi, bằng không chẳng

phải lại đi ra chiến trường sao! Một cái thành Hán Bảo nho nhỏ mà còn

thê thảm như vậy, Trong khi Dự Châu so với thành Hán Bảo lớn hơn rất

nhiều, không biết còn phải chết bao


Snack's 1967