lại: “Nhưng sao phía dưới lại là quân Thanh Châu?”
Đường Thiệu Nghĩa cũng không biết A
Mạch vì sao lại dẫn quân Thanh Châu tới, đành hướng về phía A Mạch hỏi, A Mạch vội vàng hô lớn: “Thành Thái Hưng bị vây rồi, A Mạch đành phải
chạy tới Thanh Châu, giữa đường gặp được Thương tướng quân đi cứu viện
Thái Hưng, tướng quân nghe nói Dự Châu gặp nạn, liền vội chạy tới nơi
này.”
Phía sau, Thương Dịch Chi đã không
còn kiên nhẫn được nữa, thật không thể hiểu được vì sao Thạch Đạt Xuân
là một võ tướng mà lại lề mề không dứt khoát như vậy, anh ta phóng ngựa
tiến lên, giơ roi ngựa đang muốn chửi ầm lên, đúng lúc đó thấy cửa thành chậm rãi mở ra, Đường Thiệu Nghĩa cùng tướng lĩnh thành Dự Châu đi ra
đón.
Thạch Đạt Xuân tuy rằng ít khi hồi
kinh, nhưng cũng nghe nói qua về Thương Dịch Chi, biết thiếu gia này
chẳng khác gì một tên Hỗn Thế Ma Vương, ngay cả hoàng cung cũng dám xông vào. Vừa rồi bởi vì phải đặt nguyên tắc an toàn lên hàng đầu, nên mới
đưa ra những câu hỏi nghi vấn anh ta đến nửa ngày như vậy. Thạch Đạt
Xuân chỉ sợ anh ta đã sớm không còn kiên nhẫn, vừa thấy anh ta liền vội
vàng chưng ra một khuôn mặt tươi cười, tiến lên, gắng sức giải thích
rằng mình thực ra là sợ người Bắc Mạt gian trá, cho nên mới vô lễ với
anh ta, thỉnh anh ta trăm ngàn không nên lấy thế làm phiền lòng.
Thương Dịch Chi cười mà như không
cười, nhìn Thạch Đạt Xuân, ôm quyền chắp tay, không âm không dương nói:
“Thạch tướng quân quả thật là người cẩn thận, Dịch Chi bội phục, bội
phục. Dịch Chi vừa rồi ở dưới tường thành đã nghĩ, nếu tướng quân không
tin tưởng thân phận của Dịch Chi, Dịch Chi có lẽ sẽ đề nghị tướng quân
cho người ném dây thừng xuống để Dịch Chi trèo lên, thuận tiện cho việc
kiểm nghiệm của tướng quân, đồng thời chứng minh thân phận của mình.”
Lời này vừa nói ra, Thạch Đạt Xuân
chỉ cảm thấy trong lòng lạnh toát, thầm nghĩ lúc nãy mình đắc tội hắn,
chỉ sợ đường quan lộ của mình e rằng đã đến đường cùng.
A Mạch đứng phía sau, thấy Thương
Dịch Chi kiêu ngạo như vậy thì có chút khó hiểu, thừa dịp không có người chú ý liền vụng trộm hỏi Từ Tĩnh.
Từ Tĩnh trộm nhìn về phía Thương Dịch Chi, nhỏ giọng hỏi A Mạch:“Ngươi không biết cha mẹ của Thương tướng quân là ai sao?”
A Mạch rất phối hợp lắc lắc đầu.
Từ Tĩnh vuốt râu cười bí hiểm, cũng lắc lắc đầu.
A Mạch lại càng thấy mờ mịt, bỗng
trên bả vai bị một người dùng đại lực vỗ một cái từ phía sau, nàng quay đầu lại, thì ra là Đường Thiệu Nghĩa.
“Không thể tưởng tượng được là chúng
ta còn có cơ hội tái kiến.” Đường Thiệu Nghĩa vẻ mặt cảm khái nói, lại
cao thấp đánh giá trang phuc của A Mạch một chút, có chút vui mừng cười
cười, nói: “Làm cận vệ của Thương tướng quân cũng không sai, huynh đệ,
loạn rồi, loạn rồi!.”
A Mạch thầm nghĩ ta cũng không muốn ở trong này làm loạn, cố không muốn ôn chuyện cùng Đường Thiệu Nghĩa, vội vàng nắm lấy cánh tay anh ta, nói: “Đường tướng quân –”
“Ta không phải tướng quân,” Đường
Thiệu Nghĩa vội vàng sửa lại nói: “Ngươi cứ gọi ta là Đường đại ca đi,
vừa rồi ở dưới thành không phải ngươi đã kêu ta là đại ca sao? Ha ha ha, ta cảm thấy rất tốt, chúng ta đồng sinh cộng tử, tình nghĩa huynh đệ đã sớm sâu đậm, nếu ngươi nguyện ý, hãy kêu ta một tiếng đại ca đi.”
“Đường đại ca, ngươi –”
“Ngươi có muốn gặp Từ cô nương hay
không?” Đường Thiệu Nghĩa lại cắt ngang lời A Mạch: “Nàng đang ở trong
thành Dự Châu, ngay bên trong phủ trông nom cho tiểu công tử.”
A Mạch sửng sốt, nhớ tới tiểu cô
nương nhu nhược kia, lại không khỏi nhớ tới một đêm bị khủng bố ở thành
Hán Bảo, ba người nương tựa vào nhau cùng ra khỏi thành. Từ Tú Nhi đi
theo Đường Thiệu Nghĩa, thì tất nhiên cũng đang ở trong thành Dự Châu,
nhưng mình có muốn gặp nàng ta hay không? A Mạch thấy trong lòng mâu
thuẫn, đột nhiên nhớ ra nàng cùng Đường Thiệu Nghĩa đang nói chuyện, vội vàng thoát khỏi trạng thái suy tư, hướng về phía Đường Thiệu Nghĩa nói: “Đường đại ca, ngươi có thể nói với bọn họ một chút, nói ta –”
“Đường giáo úy!” Thạch Đạt Xuân đột
nhiên gọi Đường Thiệu Nghĩa, Đường Thiệu Nghĩa vội vàng lên tiếng, không thể nghe tiếp A Mạch định nói gì, liền đi về phía trước. Khi ống tay áo của anh ta lướt qua A Mạch, nàng có chút choáng váng. Một lát sau, nàng liền thấy tức giận, nàng không phải là muốn cầu Đường Thiệu Nghĩa khiến cho những người đó thả nàng đi sao? Một câu như vậy cũng không chịu để
cho nàng nói, mụ nội nó chứ, ông trời ơi, rốt cuộc ông muốn ta phải làm
sao đây!
Bên trong phủ của thủ thành, tướng
lĩnh cao cấp của Dự Châu cùng tướng lĩnh Thanh Châu do Thương Dịch Chi
đưa tới đang ngồi lại với nhau, biểu tình đều có chút nghiêm túc. Đường
Thiệu Nghĩa đến đây sớm hơn so với quân Thanh Châu mười ngày, đã đem tất cả những gì anh ta nhìn thấy ở thành Hán Bảo cùng với những gì mình
phỏng đoán nói hết với tướng thủ thành Dự Châu Thạch Đạt Xuân. Thạch Đạt Xuân vốn nhận được quân lệnh của Bộ Binh yêu cầu ông ta phải mang binh
đi cứu viện Thái Hưng, nghe Đường Thiệu Nghĩa nói, thì điều mà ông ta sợ nhất cũng giống như điều mà Đường Thiệu Nghĩa