XtGem Forum catalog
Ác Bá Cửu Vương Gia

Ác Bá Cửu Vương Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324913

Bình chọn: 7.5.00/10/491 lượt.

hoang mang đứng dậy, “Thể chất của nàng vốn yếu ớt, thường ngày cẩn thận từng chút còn không kịp, làm sao chịu nổi ngươi cứ hết lần này tới lần khác giày vò?”

“Thật sự rất nghiêm trọng?” Hắn lo lắng nhìn về phía người đang hôn mê nằm trên giường, màu da diễm hồng rất không tự nhiên.

Thu hết vẻ lo lắng của hắn vào mắt, trên mặt của Biển lão thái y hiện lên ý cười, dùng ngữ điệu thập phần đứng đắn nói với hắn, “Tốt hơn hết vẫn là để ta mang nàng hồi phủ điều dưỡng một đoạn thời gian.”

“Biển lão nhân….” Hắn tức giận trừng mắt nhìn vẻ mặt thong dong đến cực điểm của lão nhân gia, nghiến răng nghiến lợi phun ra từng chữ rõ ràng, “Ngươi cứ trăm phương nghìn kế muốn chia cách chúng ta, rốt cuộc là vì cái gì?”

Lão thái y thật sâu thở dài, “Đáng thương cho tấm lòng của bậc làm cha làm mẹ trong thiên hạ a.”

“Bổn vương không rãnh nghe ngươi than ngắn thở dài.” Hắn không kiên nhẫn cảnh cáo lão già trước mắt không cần quá đáng, hắn có thể vì tam nha đầu đối với lão lễ ngộ ba phần, cũng không tỏ vẻ hắn có thể để mặc cho lão cưỡi lên đầu của mình muốn làm gì thì làm (*).

(*) Nguyên văn ‘tác uy tác phúc’: làm cho người ta sợ mình và làm ơn cho người ta, ý nói có quyền thế, muốn làm gì tùy ý.

“Lão phu chẳng qua muốn nghĩa nữ của mình có thể có được hoàn cảnh trị liệu tốt nhất thôi, nếu Vương gia vẫn cứ khăng khăng kiên trì ——” hắn cho phép lão đề xuất ý kiến bất đồng.

“Hết thảy y ngươi.”

Biểu tình thật sự hảo miễn cưỡng a! Biển lão thái y trong lòng cười trộm, ngoài miệng lại giả dối trấn an, “Vương gia yên tâm, lão phu nhất định tận tâm điều trị thật tốt thân thể của nàng.”

“Tốt nhất là vậy.”

“Vậy ngay bây giờ Vương gia mau phân phó hạ nhân, khiêng Vũ nhi trở về phủ của lão phu.” Rèn sắt phải ngay lúc còn nóng, lão thái y vội vã yêu cầu.

Một trận trầm mặc thật lâu trôi qua, lão thái y rốt cuộc cũng nghe được chữ “hảo” nghiến ra từ giữa hai hàm răng của hắn, kia quả thật làm cho người ta có cảm giác như bị cắn một cái.

“Vậy lão phu hồi phủ trước dặn dò hạ nhân sửa sang lại phòng.” Biển lão thái y vô cùng cao hứng xoay người rời đi, lưu lại ở đằng sau sắc mặt xanh mét cùng đôi con ngươi phun hỏa.

Gừng, vẫn là càng già càng cay!

Biển lão nhân thị phi không phân muốn trở thành cái đích của toàn dân công địch mới chịu từ bỏ sao?

Vân Thanh dùng sức cạp cái gì đó, phát ra âm thanh “xèo xèo” làm cho kẻ đang ngồi bên cạnh chịu không nổi tạp âm quấy nhiễu. (Cesia: mỹ nam cạp bàn, hình ảnh đủ gây sốc, Vân Thanh thật siêu dễ thương)

“Vân Thanh, ngươi đang làm gì?” Trác Phi Vũ rốt cuộc nhẫn nại cuối cùng cũng bị xài sạch phá công mà ra.

“Cạp bàn chết.” Hắn thành thực đáp lại.

“Ta nhìn thấy, ta chỉ muốn biết là ngươi tại sao lại cạp bàn?”

“Ta chính là đem cái bàn tưởng tượng thành lão xương cốt của Biển lão nhân.”

“Ai nha, ta quên mất ngươi tuổi con cẩu.” Trác Phi Vũ bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Ta trừng, ta trừng, ta dùng sức trừng…. Sau đó Vân Thanh rốt cuộc phát hiện người này cùng với huynh trưởng của hắn giống nhau vốn thuộc loại vô tâm không phế, trừng hắn chỉ tổ lãng phí nhãn lực.

Vì thế căm tức thu hồi ánh mắt, lại tiếp tục cắn mặt bàn trơn bóng, thế này mới nói, “Cả triều văn võ, bao gồm Hoàng Thượng đều tha thiết hy vọng Cửu vương gia mau mau dẫn công chúa hồi Đại Thành quốc, tiện thể trả lại cho mọi người trời đất sáng sủa, nhưng cái tên Biển lão nhân kia….” Lão lại một lần nữa đem tam nha đầu đón trở về Thái y phủ trị liệu, cũng báo hại mọi người lại lần nữa bị vây trong nước sôi lửa bỏng.

Ô ô…. hắn rất muốn kính trọng sự hiền đức của lão, không biết sao vị lão nhân này thật sự đáng đánh đòn….

Trác Phi Vũ hình như có chút suy nghĩ nói, “Nghe nói An Nhã công chúa cũng bệnh rất nặng. Cửu ca vì sao không mời Biển thái y đến chẩn trị cho nàng?”

Thở dài, Vân Thanh vỗ vỗ vai hắn, “Bởi vì bệnh của công chúa là do chính hắn gây ra, để cho Biển lão nhân đi chẩn trị nhất định sẽ bị lòi.”

“Ngươi làm sao biết được?”

Khuôn mặt tuấn mỹ lập tức suy sụp xuống, “Bởi vì phương thuốc là do ta tìm đến.” Kết giao lầm bằng hữu tổn hại còn chưa đủ thảm, thảm nhất là thường xuyên phải làm đồng lõa.

“Chẳng lẽ Cửu ca muốn hại chết công chúa?” Trác Phi Vũ nhảy dựng lên.

“Bản hầu chưa bao giờ hại nhân nha.” Về điểm này, hắn thề sống thề chết thanh minh.

“Nói vậy thuốc đó không hại chết người.” Trác Phi Vũ hiểu được gật đầu.

“Bất quá, so với chết cũng không tốt hơn bao nhiêu.” Câu trả lời ngay sau đó của Vân Thanh làm cho hắn vừa mới buông tâm lại lập tức nhảy dựng lên.

“Có ý gì?”

“Hoạt tử nhân (người thực vật) so với người chết tốt hơn chỗ nào?” Hắn lành lạnh hỏi.

“Ta muốn lập tức tiếng cung.” Nếu còn tiếp tục, sớm hay muộn gì cũng gây ra đại họa.

“Xin cứ tự nhiên, thứ cho thần không tiễn.”

“Theo ta cùng đi.”

“Thần bị bệnh, mệnh không kéo dài được bao lâu.”

Trác Phi Vũ há hốc mồm nhìn theo nam nhân đổ ập xuống nhuyễn tháp, hơn nữa còn là một bộ hấp hối, tùy thời có khả năng đi đời nhà ma.

“Ngươi…. bệnh cũng không tránh khỏi đến quá nhanh đi.” Hơn nữa quá giả tạo.

“Vương gia chẳng l