n chặt vào nhau.
Hai người nhìn nhau, những lời yêu thương không cần nói ra.
"Không thể nào. . . Cô ta so ra vẫn còn kém em. . ."
Chu Lỵ Á hiển nhiên đã bị đả kích rất lớn, toàn bộ tính toàn xấu xa đã bị vạch trần như vậy, lại bị cự tuyệt tại chỗ. . . lòng tự tin của cô ta hoàn toàn biến mất.
"Đó là nhận định của tôi, ở trong lòng tôi, không ai so được với Quỳnh An, người tôi yêu như vậy chính là cô ấy."
Tình yêu không có quan hệ với đạo lý, ngoại hình cùng quyền thế, nếu như tình yêu phải cân nhắc tới những điều vừa nói, thì đó không phải là tình yêu.
Kiều Quỳnh An không đồng tình với Chu Lỵ Á, bởi vì tình yêu mà không từ mọi thủ đoạn, thậm chí lừa dối, nhưng khi bị người đàn ông không yêu mình phá vỡ màn kịch, lại còn bị cự tuyệt ngay trước mặt, thật sự là làm sao có thể chịu nổi được đây.
"Tôi từng muối rời khỏi FAITH, tôi sợ nếu tiếp tục làm đồng nghiệp cộng tác với cô sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm giữa tôi và Quỳnh An, vì cô ấy, tôi không quan tâm hi sinh sự việc nỗ lực cố gắng nhiều năm của mình, là Quỳnh An khuyên ngăn tôi, cô ấy không hi vọng tôi vì vậy mà buông tay công việc yêu thích. . . Loại cảm giác này cô có hiểu không? Vì người yêu phải bao dung, phải tiếp nhận, phải thông cảm. . ." Mà hắn rất may mắn ở trên đường đời, bị Chu Lỵ Á vứt bỏ, được Quỳnh An tiếp nhận.
"Không, cô sẽ không thể hiểu, bởi vì tình yêu của cô luôn đi kèm với tính toán lợi ích và điều kiện thực tế, nhưng tôi hi vọng cô sau này sẽ hiểu, bỏ ra sự thật lòng để tìm được người cũng yêu mình thật lòng." Dù sao cũng đã từng yêu, hắn không muốn nói ra lời ác ý.
Chu Lỵ Á bị Đỗ Phương Cần đả kích một phen, thân thể lảo đảo muốn ngã.
Đỗ Phương Cần cũng không đồng cảm với cô ta, nhưng hắn biết người bạn gái của hắn tâm tình đã tràn ngập đồng cảm, đợi tiếp nữa, sợ rằng Quỳnh An sẽ đem hắn nhường lại.
"Chúng ta đi thôi, Quỳnh An." Chỉ hi vọng cuối cùng Chu Lỵ Á có thể nghĩ thông suốt.
Đỗ Phương Cần dẫn Kiều Quỳnh An rời khỏi khách sạn, hắn nhìn khuôn mặt tràn ngập chần chờ cùng đồng cảm của Kiều Quỳnh An, hắn đem khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chuyển hướng về phía hắn, hàm xúc cảnh cáo bá đạo.
"Không được."
"Không được cái gì?"
Kiều Quỳnh An không hiểu gì cả, nói chuyện không đầu không đuôi, ai nghe hiểu được
"Không được đem anh nhường đi."
"Em không có muốn nhường anh cho người khác nha." Hắn đang suy nghĩ cái gì vậy
"Thế nhưng biểu tình của em tràn ngập đồng tình đối với Chu Lỵ Á, loại người không biết yêu như cô ta không đáng để đồng tình."
"Đúng là em có đồng tình với cô ta, nhưng như vậy cũng không cần thiết phải đem anh nhường đi." Kiều Quỳnh An xoa xoa gò má của Đỗ Phương Cần.
"Người đẹp trai như vậy em làm sao bỏ được."
"Thì ra là em chỉ thích vẻ bề ngoài của anh." Có một chút uỷ khuất
"Không, em yêu anh, yêu tất cả mọi thứ thuộc về anh." Là rất thật lòng yêu.
Mười ngón tay của hai người nắm chặt lại nhìn nhau cười.
Tình yêu làm cho người ta vừa khóc vừa cười lại vừa náo loạn, thế nhưng vẫn là yêu không ngừng, đơn giản là vì có anh (em) ở trong sinh mệnh của nhau, thật là một chuyện tốt đẹp nhất trên thế giới.
Trừng phạt đến muộn ——
Sau khi mọi việc khôi phục lại hoàn toàn, Đỗ Phương Cần mang theo Kiều Quỳnh An đi ra nước ngoài nghỉ phép.
Nhàn nhã ở đảo Tô Mỹ xinh đẹp, trên vùng biển tư nhân, ở trong một Villa, bọn họ vô lo vô nghĩ hưởng thụ kỳ nghỉ.
Diễm dương (cảnh sắc tươi đẹp), mỹ thực(Ẩm thực ngon miệng đẹp mắt) , cảnh biển, yên tĩnh. . . nhiều lời nhận xét ca tụng, nhân sinh con người nên hưởng thụ như vậy không phải sao.
"Tới đây, Quỳnh An, nhanh xuống đây, đừng xấu hổ. . ."
Ở trên bãi biển tư nhân, đêm khuya, trăng sáng treo cao trên bầu trời giữa biển, cảnh sắc lãng mạn như vậy rất thích hợp cho những cặp tình nhân tắm khoả thân.
Đỗ Phương Cần đi trước thản nhiên cởi quần bơi ra nhảy vào trong nước biển, sau đó lôi kéo Kiều Quỳnh An.
Vốn cho rằng Kiều Quỳnh An dè dặt xấu hổ sẽ không đáp ứng, không nghĩ tới cô nhiệt tình ngoài ý nghĩ của hắn, đem bikini hai mảnh cởi ra, oa ——
Đỗ Phương Cần nhất thời cảm thấy ánh mắt thật mát mẻ, hắn bơi tới bên cạnh Quỳnh An, trên mặt tràn đầy ý cười.
"Anh cười, rất tà ác." Kiều Quỳnh An ôm gáy hắn nói.
"Ừ, bởi vì anh hiện giờ rất muốn làm chuyện tà ác." Lấy trời làm màn, lấy biển làm giường, ôi, thật sẽ có nhiều kinh nghiệm.
"Có bao nhiêu tà ác?" Kiều Quỳnh An cố ý hỏi.
Đỗ Phương Cần ôm vai cô, đem toàn bộ phần lộ ra của cô dán chặt lên người hắn, "Em cảm thấy tà các của anh chưa?"
Kiều Quỳnh An giả bộ trầm tư một chút.
"Hình như có."
Lúc này Đỗ Phương Cần đã dẫn Kiều Quỳnh An đi về phía bãi cát.
"Chờ một chút, em còn có lời muốn nói." Kiều Quỳnh An cản trở bộ dạng gấp gáp của hắn.
"A?"
Kiều Quỳnh An có chút xấu hổ nhăn nhó, nhuộm mầu sắc ánh trăng lên khuôn mặt, khiến người ta mê say cỡ nào, nếu như không phải Kiều Quỳnh An đột ngột ngăn hắn lại, hắn đã sớm nhào qua.
"Anh trước đây không phải vẫn cầu hôn em hay sao?"
"Đúng vậy, thế nhưng em thuỷ chung không chịu đáp ứng." Rất bất đắc dĩ.
"Cũng không phải lần nào anh cầu hôn em đều sẽ cự tuyệt.
