u ba mới vỗ tay của bạn già liên tục thúc giục, hắng
giọng nói: “Cháu gái, ngồi xuống nói chuyện đi.”
Triêu Huy rất cẩn thận
ngồi xuống bên cạnh Chu Vệ, nói: “Cám ơn chú ạ.”
“Gọi chú làm gì, quá
phiền toái, cứ gọi là ba đi.” Chu Vệ vừa thuận miệng nói đã khiến cho bốn vị
thính giả phải một phen chấn động. [Sa: Ầm! Sét đánh lần hai, tóc tai dựng đứng
mặt mũi đen xì'>
Chu Vệ ôm cái chân bị đá
đau, nhìn về phía người động thủ, anh cực kỳ vô tội mà. Sao lại đá anh, anh có
nói sai gì đâu, dù sao về sau cũng gọi như vậy, cần gì phải sửa tới sửa lui?
Chu ba không thèm chú ý
đôi vợ chồng son đang liếc mắt đưa tình với nhau, khụ khụ nói: “Cháu thoạt nhìn
chắc vẫn còn nhỏ tuổi, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Dạ 21 ạ.” Triêu Huy nhỏ
giọng trả lời… Hiện tại có phải là đang gặp mặt phụ huynh hay là thủ tục tra hộ
khẩu vậy nè trời? Toát cả mồ hôi! Cô cũng đã từng nghĩ tới việc đến gặp mặt cha
mẹ Chu Vệ, nhưng tuyệt đối không phải cục diện hốt hoảng và luống cuống như bây
giờ…
“Sang năm tốt nghiệp là
có thể kết hôn.” Chu Vệ bồi thêm một câu, lại lần nữa khiến cho bốn vị thính
giả chấn động. [Ầm! Sét đánh lần ba tan tành xác pháo không lết nổi dậy với
anh'>
Anh nhanh như vậy vội vã
kết hôn sao! Triêu Huy nội tâm đang ở thiên nhân giao chiến (bối rối, mâu
thuẫn) —— Có nên đạp thêm cho anh một cước nữa hay không? Nên hay không?
“Con đã quyết định như
vậy rồi sao?” Chu ba nhìn con trai, nghiêm túc hỏi.
Chu Vệ nhìn phụ thân,
nói: “Đúng vậy ạ.”
Chu ba hai mắt chớp chớp,
nhớ lại mấy năm trước, thằng bé cũng từng dùng ánh mắt và ngữ khí như vậy kiên
định lựa chọn trường học cùng chuyên ngành cho mình.
“Con thật là, gia đình
người ta đã đồng ý chưa?” Chu mẹ hỏi một câu.
Triêu Huy nhất thời cảm
động đến rơi nước mắt, dì à, dì nói câu ấy thật sự là quá đúng! Anh nói kết
hôn, vậy đã cầu hôn chưa? Em đồng ý rồi sao? Người nhà của em đồng ý rồi sao?
Chu Vệ lại nở nụ cười:
“Mẹ, mẹ không tin tưởng con trai mẹ sao?”
Chu mẹ bị khuôn mặt vô
cùng sáng lạn của anh khiến cho hoàn toàn không biết phải nói gì… Không phải là
vấn đề bà có tin tưởng hay không, nó không thấy là tiểu cô nương người ta mặt
càng ngày càng trắng bệch sao…
“Ba, mẹ, hai người ngồi
đây trước đã ạ, con và Triêu Huy có chút việc muốn thương lượng.” Chu Vệ nói
xong, kéo Triêu Huy đi tới phòng ngủ.
Trầm mặc trong chốc lát,
Chu mẹ sâu kín nói: “Chúng ta cũng không phải cổ hủ, cũng sẽ không cứng rắn
muốn ép thằng bé cưới khuê nữ Lương gia, nhưng chuyện hôn nhân đại sự như thế
nào nhất nhất phải nói cho hai vợ chồng già bọn ta biết chứ”.
“Cho nên biểu ca thường
nói chỉ riêng những kinh nghiệm số một của anh ấy nói ra là đã có thể viết
thành sách.”
Chu mẹ nửa ngày sau
mới nói: “Sao vẫn chưa thấy hai đứa nó ra nhỉ… A, cô bé này không phải là người
ngày đó các con xem trên tivi chứ?” Thảo nào, lại tích cực như vậy.
“Thoạt nhìn cũng là đưa
nhỏ tính tình rất tốt.” Chu ba nói.
“Không phải tốt đâu mà,
mà là rất tốt.” Phương Di tiếp tục tán dương, “Con cho tới bây giờ chưa từng
thấy sư tỷ nổi giận, lần nào nhờ giúp đỡ, chị ấy cũng đều giúp con hết mình,
máy tính chơi rất giỏi, đồ ăn cũng làm cũng rất ngon…”
“Cho nên bây giờ con mới
không thích ăn đồ ăn dì làm!” Chu mẹ nghiến răng nghiến lợi nói.
Phương Di ngẩn ngơ, lập
tức kêu khóc om sòm: “Đại nhân, tiểu nhân oan uổng ạ~~~~~~”
Trong phòng, là một khung
cảnh khác.
Cách một cánh cửa phòng,
dây thần kinh đang căng thẳng của Triêu Huy cuối cùng cũng được thả lỏng, cơ
thể cùng tâm tình đột nhiên mềm xuống, nước mắt liền ào ào tuôn rơi.
Chu Vệ vốn dĩ nghĩ rằng
cô sẽ hung hăng tiến lại đây, cho anh thấy rõ chính mình có bao nhiêu cái xương
sườn, không ngờ được cô sẽ òa khóc, lập tức hoảng hốt, nâng khuôn mặt của cô
lên, hỏi: “Sao em lại khóc? Con dâu có xấu dù sao cũng phải gặp ba mẹ chồng.”
“Em không xấu”.
Cô gạt tay anh,
dùng sức gạt nước mắt, hỏi:
”Anh chuyện này
thật tùy tiện? Không chỉ làm cho em không thể không làm hòa với anh, lại có thể
khiến cho ba mẹ anh gặp mặt em, còn để cho người khác đối với anh hết hy vọng,
một mũi tên trúng ba con chim (nhất tiễn tam điêu). Anh… Quá đáng lắm! Có biết
em cũng sẽ sợ hãi hay không? Sợ bản thân mình làm không tốt, sợ bản thân không
thể khiến ba mẹ anh vui lòng? Anh có biết hay không?”
“Anh biết.” Anh đau lòng
mà ôm cô vào lòng, nói: “Nhưng anh thực hy vọng em theo anh gặp mặt ba mẹ. Em
tốt như vậy, họ làm sao mà không thích em được? Hơn nữa, về sau người chung
sống với em là anh, chứ không phải là ba mẹ, cho dù ba mẹ không hiểu em, nhưng
nể mặt anh, bọn họ cũng sẽ không làm khó em.”
Triêu Huy rúc thật sâu
vào trong lòng anh, khóc như mưa, tựa như đem những khổ sở tích tụ mấy ngày
không gặp anh ra khóc cho hết.
“Anh thật quá đáng, toàn
dùng mấy trò xấu hại chết người ta, về sau anh lấy ra đối phó em, em biết phải
làm sao bây giờ?” Cô khóc thút thít hỏi.
Chu Vệ nhẹ nhàng cười,
ngực phập phồng dao động theo khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô, anh nói:
“Triêu Huy, tâm tư anh dành cho em còn chưa đủ hay sa
