XtGem Forum catalog
Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329673

Bình chọn: 7.5.00/10/967 lượt.

chưa thể công khai, bởi vì vẫn còn một bộ phận nghi phạm đang lẩn trốn. Cậu cầm tiền về nộp cho bệnh viện trước, thu xếp để Tiểu Băng làm phẫu thuật.”

“Vâng, vâng!” Anh vẫn không kìm được hỏi: “Có phải là bọn Na Na làm không? Thường Thắng có bị cuốn vào không?”

Tạ Di Vũ vẫn nói bằng giọng nhà quan: “Hiện tại vẫn đang trong giai đoạn điều tra, anh tạm thời không thể tiết lộ những chuyện đó, đợi vụ án kết thúc, bọn anh sẽ giải thích cho cậu.”

Anh ngại ngần. “Vậy được, em không hỏi nữa, cảm ơn anh đã giúp chúng em lấy được tiền về. Hôm qua thực sự lo muốn chết...”

Tạ Di Vũ bảo họ qua cục công an lấy tiền, lại căn dặn lần này nhất định phải cẩn thận. Đàm Duy vẫn chưa đặt điện thoại xuống, Tiểu Băng đã nhào tới, ôm chặt lấy anh, hưng phấn hét lên: “Đòi lại được tiền rồi hả anh? May mà chúng mình báo án kịp thời, còn phối hợp chặt chẽ với bên công an, nếu chỉ dựa vào họ, lại chẳng giống Thường Thắng lần trước ư, mãi vẫn không phá được án.”

Anh hết sức kinh ngạc. “Không biết lần này Thường Thắng có bị cuốn vào không?”

“Bất luận anh ta có bị cuốn vào hay không, đòi lại tiền là được rồi.”

Hai người vội vã bắt taxi đến cục công an. Tạ Di Vũ đang đợi họ trong phòng làm việc, thấy họ tới liền đưa cho một tờ khai, nói là biên lai, cần có chữ ký của người bị hại. Anh cầm lên xem, trên đó viết một con số chẵn chứ không phải là số lẻ tám nghìn, cảm thấy có chút kỳ lạ, liền hỏi: “Sao lại nhiều hơn hai nghìn?”

Tạ Di Vũ liếc nhìn tờ khai. “Dư ra hai nghìn hả? Có khả năng là trong lúc phá án lục soát được tiền của bọn chúng liền để vào đó, để anh lấy hai nghìn ra, khai lại tờ đơn mới vậy.”

Tiểu Băng nói đùa: “Dư hai nghìn cũng đúng, coi như là đền bù cho thương tổn của Đàm Duy mà.”

Tạ Di Vũ nghiêm túc đáp: “Không được, đối với chuyện này đã có quy định rồi, chuyện đền bù, điều trị... phải do tòa án phán quyết.”

Tiểu Băng vội nói: “Em đùa thôi, các anh cứ lấy hai nghìn này thưởng cho các đồng chí đã phá được vụ án đi.”

Tạ Di Vũ lại nghiêm túc nói: “Không được, bọn anh không thể làm chuyện trái pháp luật, trái kỷ cương như vậy.”

Đàm Duy ký tên trên tờ biên lai mới xong, Tạ Di Vũ liền giao cho anh một chiếc túi xách giả da màu đen hãy còn mới tinh. “Đếm lại đi, xem có đúng không...”

Anh nói: “Không cần đếm, người ở cục công an các anh chắc chắn đã đếm rồi, em tuyệt đối tin tưởng mọi người. Bây giờ chúng em đến bệnh viện nộp tiền đã, nhưng... chiếc túi này không phải là chiếc túi của em hôm qua...”

“Không sao, túi của cậu rách rồi, đổi sang cái mới chắc chắn hơn.”

“Thế em phải làm thế nào để trả lại anh chiếc túi này?”

Tạ Di Vũ nói: “Chuyện cái túi để sau hẵng nói, bây giờ nhanh đi nộp tiền đi. Anh lái xe đưa cô cậu đến bệnh viện, tránh trên đường lại bị người ta cướp mất.”

Hai người họ ngồi xe của công an, phô trương thanh thế đi đến bệnh viện. Tạ Di Vũ chúc phúc Tiểu Băng đôi câu rồi lái xe rời đi. Hai người xếp hàng ở cửa sổ phòng thu ngân đợi nộp tiền, bốn bàn tay nắm chặt chiếc túi như thể sợ ai đó sẽ đến cướp tiền đi mất. Xếp hàng cả buổi, rốt cuộc cũng đến lượt họ, anh cầm túi nhét cả vào cửa sổ, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

Nhân viên thu ngân thành thục đếm tiền, đếm nhanh như máy nhưng anh vẫn cảm thấy chậm, chỉ hy vọng họ nhanh chóng đưa biên lai cho anh, như thế mới được coi là đã nộp xong hết, nếu lại bị cướp thì chính là cướp tiền của bệnh viện. Anh đứng bên cửa sổ nhìn chằm chằm người nọ đang đếm tiền, phát hiện có mấy bó năm mươi tệ, cảm thấy kỳ lạ, nộp tiền xong liền nói với Tiểu Băng: “Lạ thật, toàn bộ số tiền của anh hôm qua đều là một tăm tệ, sao hôm nay trong đó lại có tờ năm mươi tệ nhỉ?”

“Có phải anh nhớ nhầm không?”

“Chắc chắn không nhầm được, mỗi bó mười nghìn tệ, nếu có tờ năm mươi tệ, anh nhất định sẽ nhớ kĩ...”

“Rốt cuộc là sao? Liệu có phải bọn cướp đó đã tiêu mất một ít nên công an bắt bọn chúng phải bỏ tiền ra bù vào không?”

“Có lẽ vậy. May mà phá án xong sớm, chưa bị tiêu mất nhiều tiền, nếu không công an muốn chúng bù ra, chúng cũng chẳng bù nổi, lúc đó chúng mình mới đúng là xui xẻo.”

Chuyện tiền nong đã giải quyết xong, những việc còn lại cũng rất đơn giản. Ca phẫu thuật ghép thận của Tiểu Băng rất thuận lợi, chỉ mất ba, bốn giờ đồng hồ, tình trạng sau khi phẫu thuật cũng rất tốt, nằm viện hơn một tuần thì được xuất viện, bây giờ chỉ cần uống thuốc chống phản ứng đào thải.

Tiểu Băng vô cùng phấn khởi. Anh cũng vui mừng không kém, liền ba hoa: “Em xem bây giờ tốt hơn nhiều, giống như hồi chưa bị bệnh, vậy mà lúc trước em còn không chịu thay thận.”

Tiểu Băng ngụy biện: “Thật ra bây giờ em cũng chưa thay thận, hai quả thận của em vẫn ở trong này, nhưng có thêm một quả nữa... Hiện tại em nhiều hơn người bình thường một quả thận, anh cũng đừng trách em “thận khí” lớn nhé.”

“Lúc em có hai quả thận thì “thận khí” cũng đủ lớn rồi, bây giờ còn có thể lớn đến mức nào nữa?”

Có đôi lúc Tiểu Băng lại cố ý oán trách anh: “Bây giờ không cần làm thẩm tách nữa, giống như thất nghiệp vậy, cả ngày chả có việc gì để làm.”

“Thế chúng mình... sinh một đứa đi?”

Tiểu Băng liền rầu rĩ. “Hiện