tại vẫn chưa được, bác sĩ Tiêu nói, hai năm đầu sau khi thay thận, cơ hội mất thận cấy ghép và đào thải cấp tính còn lớn, vì thế không thích hợp để sinh con.”
“Ai mà biết liệu bác sĩ Tiêu có phải đang dọa dẫm em không chứ?”
“Em tra trên mạng cũng như thế.”
“Thế thì chúng ta đợi hai năm nữa rồi hãy nói vậy.”
“Nếu hai năm sau chúng mình không thể có con thì sao? Hoặc có bầu nhưng lại... bị sảy thai?”
“Thế thì không sinh nữa.”
“Em thật sự có lỗi với anh quá.”
“Vì sao?”
“Bởi... vì em mà anh hơn ba mươi rồi vẫn không có con, sau này cũng không biết có sinh được không... Hay là anh cứ... nhận Vi Vi đi...”
“Em nói linh tinh gì vậy, chẳng thà em nhận luôn hai đứa trẻ nhà bác sĩ Tiêu làm con còn hơn, chúng mình có cả trai lẫn gái...”
Tiểu Băng vừa bực vừa buồn cười. “Anh đang nói linh tinh thì có, em dựa vào đâu mà nhận con trai con gái của bác sĩ Tiêu với người khác chứ?”
“Thế anh dựa vào đâu mà nhận con gái của cô Lam với người khác?”
“Anh... từng hợp... với cô Lam mà...”
“Thế em và bác sĩ Tiêu còn không hợp hả?”
Tiểu Băng gắt lên: “Anh lúc nào cũng cảm thấy em và bác sĩ Tiêu có gì đó, thật ra em và anh ta chẳng có gì hết, rốt cuộc phải nói thế nào anh mới tin?”
Anh chỉ khẽ cười mà không đáp, hiện tại anh đã biết làm thế nào để đối phó với những lời đoán mò của Tiểu Băng, chính là phải nói mò hơn cả cô ấy.
Tiểu Băng phát hiện mình bị lừa, đấm anh một cái, sau đó tỏ ra rất thần bí nói với anh: “Anh đừng có đắc ý, có một chuyện em mà nói ra, chắc chắn anh sẽ sợ tè ra quần...”
“Em cứ nói đi, xem anh có tè ra quần không...”
Tiểu Băng chần chừ một lúc mới thừa nước thục thả câu, nói: “Anh có biết người hiến thận cho em là ai không?”
“Là ai? Thay thận của ai thì biến thành người như thế hả?”
“Đương nhiên rồi, khoa học đã chứng minh thận được cấy ghép vào cơ thể có ảnh hưởng đến tính cách của người đó.”
“Lẽ nào... em đã thay thận của trẻ con? Thế nên mới tè ra quần?”
“Em nói chính là anh tè ra quần đó, không phải em. Nói thật cho anh biết, người hiến thận cho em là một... kẻ giết người phạm tội... mưu sát chồng...”
Anh hoài nghi: “Sao em lại biết thân phận của người hiến thận, không phải là bảo mật ư?”
“Đối với người như anh tất nhiên là phải bảo mật rồi, nhưng đối với em lại khác, bởi vì em bây giờ chính là người trong cuộc...” Tiểu Băng giải thích. “Là thế này, bác sĩ Tiêu đang làm một cuộc thí nghiệm lâm sàng, nghiên cứu ảnh hưởng của thể hiến thận với thể nhận, chủ yếu là ảnh hưởng đến tính cách, nhân phẩm. Anh ta nói thí nghiệm này chưa từng có ai làm, nhưng anh ta đã làm từ ca ghép thận đầu tiên và vẫn đang tiến hành thí nghiệm này, đợi đến khi anh ta phát biểu kết quả thí nghiệm, nhất định sẽ là đột phá vĩ đại làm chấn động thế giới. Anh ta muốn em làm đối tượng nghiên cứu của anh ta, em đồng ý rồi, dù sao em cũng không cần làm gì, chỉ cần đến gặp anh ta theo định kỳ, báo cáo một số tình hình là được.”
Anh vừa nghe đến “gặp anh ta theo định kỳ” liền cảm thấy chuyện này vô cùng đáng ngờ, không kìm được hỏi: “Liệu đây có phải là một cái cớ của anh ta không, để được gặp em thường xuyên?”
“Nói linh tinh, anh ta muốn gặp em còn phải tìm cớ như thế sao? Cứ kêu em đến dịch tài liệu giúp anh ta là xong. Đây là dự án được bộ Y tế tài trợ, có văn kiện hẳn hoi, người tham gia còn được một ít thù lao, không nhiều nhưng không cầm cũng uổng... Dù sao thì tham gia rồi cũng không thể phí hoài được... một công sức một công tiền mà.”
Anh khó hiểu, hỏi: “Đây là một chuyện tốt, sao em lại nói anh nghe xong muốn tè ra quần?”
“Tất nhiên em không phải nói em tham gia thí nghiệm lâm sàng này sẽ làm anh tè ra quần, mà là thí nghiệm này đã chứng minh tính cách của người hiến thận sẽ có ảnh hưởng đến tính cách của người nhận thận.”
“Con người đâu có dùng thận để suy nghĩ, sao lại ảnh hưởng đến tính cách được? Cùng lắm cũng chỉ ảnh hưởng đến chất lượng nước tiểu thôi nhỉ?”
“Hừ, dốt thế, số liệu bác sĩ Tiêu thu thập đã chứng minh được điểm này rồi.”
“Anh ta đã chứng minh được rồi, còn kêu em tham gia thí nghiệm làm gì?”
“Người tham gia thí nghiệm càng nhiều càng tốt. Chỉ cần lượng người tham gia thí nghiệm đạt đến một con số nhất định, kết quả thí nghiệm mới có ý nghĩa thống kê, mới có sức thuyết phục. Chuyện này anh tuyệt đối đừng nói cho người khác đấy, cũng đừng đi hỏi bác sĩ Tiêu, vì anh ta đã dặn đi dặn lại, bảo em không được nói cho bất kỳ người nào, bao gồm cả anh. Anh ta sợ nói toạc ra thì sẽ bị người khác ăn cắp thành quả, nhanh chân đi trước. Bác sĩ Tiêu còn hy vọng thí nghiệm này sẽ giành giải Nobel.”
Anh chỉ biết bác sĩ Tiêu kiêu ngạo nhưng không biết anh ta lại kiêu ngạo đến mức đó, lại còn có ý định tranh giải Nobel. Nhưng có người nào đó đã nói: “Binh không muốn làm chủ soái không phải là binh tốt”, bác sĩ Tiêu muốn giật giải Nobel cũng không phải là chuyện xấu, nếu thật sự có thể giành được thì đối tượng thí nghiệm như Tiểu Băng cũng nên tự hào mới phải? Anh tò mò hỏi: “Nếu đúng là có ảnh hưởng, thế thì em thay thận của một phụ nữ phạm tội mưu sát chồng, sẽ ra sao bây giờ?”
Tiểu Băng mơ hồ đá