, thế nhưng chị cô lại biếtrất rõ a.―Nhiều hoa quả như thế, có dứa, táo, dưa gang, một mình chị sao ăn hết được? Uông ThiênHồng cười nói, ―Em cũng không cần lo cho chị! Đi chơi với Cao nhi ca thật vui đi, nhớ làchụp ảnh nhiều đem về cho chị xem nha!Nói mấy câu liền đụng đến đúng chỗ tự trách của Uông Thiên Lam, liền thấy trên mặt cô trànngập xấu hổ. ―Chị, tối nay em không về đâu, chị ở nhà một mình, thật sự không sao chứ?Càng nghĩ càng thấy lo lắng…… trước kia ra ngoài với Cao Khoát đều là đi trong ngày, lầnnày cái tên kia lại cầu sống cầu chết với cô, vì cậy cô mới đồng ý sau khi đi ngắm cảnh đêmvới hắn sẽ đi đến suối nước nóng hoạt động hai tư giờ ngủ một đêm.Nhưng để chị cô ở nhà một mình, cô cảm thấy bất an a.―Chị lớn lắm rồi nhá, làm sao có thể không tự lo được cho mình! Uông Thiên Hồng cố tìnhnâng mặt, muốn bày ra khí phách của chị cả, đáng tiếc vẻ mặt mềm mại trời sinh đã làm bạilộ ý đồ của cô.
―Nhưng em không muốn để chị ở nhà một mình, không có ai nói chuyện cùng, ngộ nhỡ thậtsự xảy ra chuyện gì…..―Tốt lắm! Em đừng lo lắng khẩn trương làm gì. một mình chị thật sự có thể mà, Cao đại catừng nói, nếu khi em không ở nhà, có chuyện gì đều có thể đi tìm anh ấy, em sẽ không phải làkhông tin cả Cao đại ca chứ?―Đương nhiên không phải. Lần đầu tiên, Uông Thiên Lam bị chị mình bắt bẻ cho không cònlời nào để nói.―Thế thì đừng nói nhiều như vậy, nhanh đi chuẩn bị cho tốt đi, đừng có sợ chị ở nhà mộtmình cô đơn nhàm chán nữa. Cao đại ca đã đưa chìa khoá nhà anh ấy cho chị rồi, nếu chịnhàm chán sẽ đi tìm anh ấy. Cảm thấy cô đơn, anh ấy lúc nào cũng có thể nói chuyện cùngchị. Nếu chị ở nhà một mình buổi tối mà sợ, Cao đại ca ở ngay dưới lầu, chẳng những lúc nàochị gọi đều có thể đến, thậm chị bảo chị ôm chăn gối đến nhà anh đấy ngủ đất cũng có thểnha! Khoé miệng Uông Thiên Hồng không tự chủ được mỉm cười ngọt ngào.Mà đây cũng chính là nguyên nhân chính làm cho tâm tình Uông Thiên Hồng gần đây vôcùng tốt – Cao đại ca ngay cả chuyện em gái của cô không ở nhà, sợ cô sẽ cô đơn cũng đềubiết, còn quan tâm đến cô, nói bất cứ khi nào cô gọi anh sẽ đến, Cao đại ca thật sự rất rất tốtvới cô a!Rất nhanh túm lấy em gái đẩy vào trong phòng ngủ, Uông Thiên Hồng trở lại phòng bếp, vừakhẽ ngân nga hát vừa dọn dẹp nhà bếp thật sạch sẽ, làm xong cũng là khoảng chín giờ, cô liềnvui vẻ một tay cầm hộp thuỷ tinh đựng đầy hoa quả một tay cầm túi rác trên đường đi sangnhà bên cạnh.Sau khi nghe chị mình nói một phen, Uông Thiên Lam vẫn cảm thấy có chỗ nào đó khôngđúng lắm, nhưng lại không nghĩ ra được. (Min: Vấn đề k đúng ở đây là chị đang để cô nam vsquả nữ, thỏ trắng vs sói xám ở chung đó chị bik chửa ) )Mãi đến khi Uông Thiên Lam đã chuẩn bị xong hành lí, người cũng đã vừa ngồi vào trong xecủa Cao Khoát, cô rốt cuộc mới dường như là nghĩ thông suốt cái gì đó kêu ra tiếng.―Em đang gào cái gì mà như quỷ khóc to đến thế? Thiếu chút nữa dọa anh sợ đến đạp phảichân ga. Nếu đâm vào xe của hàng xóm láng giềng, lúc trở về nhất định sẽ bị mắng đến nổiu trên đầu.Uông Thiên Lam nghiêng mắt trừng anh một cái, ―Không chịu nổi một chút sợ hãi liền ngạcnhiên như thế, anh cũng là đàn ông sao?Cao Khoát không giận ngược lại còn cười, cố ý nháy mắt mấy cái, ―Anh có phải là đàn ônghàng thật giá thật không, em không phải biết rõ nhất sao?Cô giơ tay đánh lên khuôn mặt tên đàn ông khiến người ta chán ghét đang dần dần tiến sátđến muốn hôn trộm mình. ―Nhiều lời quá mức, nhanh lái xe đi!Đẩy người nào đó sang một bên, Uông Thiên Lam vừa bực mình vừa buồn cười nhìn nhà trọphía ngoài cửa sổ, ánh mắt phức tạp chăm chú nhìn căn hộ của Cao Dương.Cô rốt cục cũng nghĩ ra là chỗ nào không đúng — chị cô cư nhiên có chìa khoá Cao gia nha!
Cao Dương là người như thế nào, cô cũng hiểu rất rõ, từ lúc bắt đầu quen biết anh ấy liền đốivới cô và chị cô vô cùng chăm sóc, nhưng anh ấy dù sao cũng không phải là anh ruột của haichị em cô, Cao Dương cũng là một người đàn ông nha!Để cho chị cô và Cao Dương cùng sống trong một mái nhà, cô nam quả nữ, như vậy có thậtsự đúng không?Đi vào trong phòng khách quen thuộc, Uông Thiên Hồng cất chìa khoá đi, đặt hoa quả đã bổsẵn ở trên bàn, giống như trước kia, hai bàn tay nhỏ cẩn thận dán vào hai chân (tóm lại chínhlà tư thế chào cờ đây mà =)) ), mở miệng gọi một tiếng, ―Cao đại ca, em mang nước quả đếnrồi!Không đợi người nào đó đáp lại, cô chính là động cũng không dám đứng tại chỗ.Mãi đến khi…. ―Thiên Hồng, pha giúp anh một chén trà nóng mang vào thư phòng.Cô lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi… thật tốt quá, xem ra cô không có quấy rầy lúcngười ta tăng ca rồi.―Trà nóng đến đây. Uông Thiên Hồng cẩn thận mang trà vào thư phòng, hình ảnh đầu tiênđập vào mắt chính là Cao Dương đang vùi đầu vào bàn đầy giấy tờ.Trong lòng hô to một tiếng, ngay cả cái chén cũng đưa tới trước mặt, thấy Cao Dương ngaycả một con mắt cũng chưa nhìn cô một lần, xem ra thời gian cô đến vẫn là không đúng rồi,đúng lúc quầy rầy anh.Rón ra rón rén đi tới gần cửa, Uông Thiên Hồng định đi ra không dấu vết, nhưng bàn tay vừachạm vào cánh cửa, phía sao lại truyền đến một ti