ng nghe động tĩnh ngoài cửa, đến khi nghe tiếng bước chân, anh mới yên tâm, trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên.
Anh khó lắm mới đối với cô tốt, nhưng cô lại ngốc đến không hiểu được nên cảm kích, vẫn bày ra nét mặt ủy khuất cho anh nhìn, để anh dở khóc
dở cười.
“Thật là tiểu bạch thỏ ngốc nghếch.”
Ngoài miệng tuy là nói như vậy, nhưng anh vẫn cảm thấy, cô tuy ngu (“ngu” là từ của tác giả, không phải của ta)… nhưng thật ra vẫn rất khả ái, đáng yêu…
“Kỳ quái… Tối hôm qua tại sao đột nhiên lại mơ tới chuyện rơi xuống hồ bơi?”
Một ngày đông ấm áp, Tuyên Vũ Đồng một mình ngồi trong phòng ăn của
một nhà hàng tên là “Phương Chi Đình”. Chỗ ngồi của nhà hàng này được
chia làm bên trong cùng bên ngoài, bên trong nha trang hoàng đậm phong
cách Châu Âu phong tình, thỉnh thoảng phát ra giai điệu nhẹ nhàng, ưu
nhã. Bên ngoài sân là phong cách Âu Mỹ, bàn ăn đặt giữa các loại hoa cỏ, còn có một cái thác nhỏ đổ xuống một con sông nhỏ len lỏi xuyên qua
khuôn viên.
Tuy nói là mùa đông, mấy ngày gần đây nhiệt độ thật ấm áp, giống như
tiết trời đầu thu, cho nên Tuyên Vũ Đồng chọn ngồi ở ngoài sân , bên
trên có tán che nắng giúp che ánh mặt trời, gió nhẹ nhàng thổi qua, rất
là thoải mái.
Thực đơn chính của nhà hàng này là các món ăn Tây Âu, xế chiều, sau
hai giờ có trà chiều cùng điểm tâm nhẹ, cô chọn một phần Chocolate (Cảm ơn Thanh_Thủy đã góp ý cho ta chỗ này ^^) cùng một bình trà hoa quả, mở ra sổ tay, tiện ghi lại những linh cảm bất chợt.
Cô rất thích không khí nơi này, cảnh đẹp nơi đây có thể kích thích
linh cảm của cô. Nếu như muốn thư giãn hoặc tìm linh cảm, cô lại đến nơi này, gọi một phần trà chiều, thoải mái, tự tại qua một buổi chiều.
Cô cầm lấy cây bút kim nguyên tử gạch gạch xóa xóa mấy dòng vừa viết, không hiểu tại sao đột nhiên lại nhớ tới chuyện ở hồ bơi. Bất quá như
vậy lại làm cho cô nhớ tới, tựa hồ như từ sau sự kiện đó, thái độ của
Phó Kỳ Tu đối với cô cũng có chút thay đổi.
Cô vẫn làm tiểu người hầu cho anh, nhưng không bị sai làm đông, làm
tây nữa, anh chỉ cần cô ở bên cạnh là được. Cô cảm thấy rất không quen,
sau ngược lại chủ động nghĩ ra chuyện để làm, đem mình loay hoay xoay
quanh.
Nhưng khi nhìn thấy, phản ứng của Phó Kỳ Tu chính là không hài lòng, ngược lại còn đối cô sinh khí .
Kỳ quái, đem cô theo bên người, không phải là để giúp anh làm việc vặt? Cô không hiểu, anh rốt cuộc khí cái gì?
Khí cô quá mức cần lao? Di, có người tức giận vì việc như vậy sao?
Lúc này, có người tới gần bên bàn, mang đồ ăn ra cho cô, đầu tiên là
mùi hương Chocolate mới ra lò, thêm một ấm trà trái cây, cuối cùng là
một khối bánh ngọt Hắc Sâm Lâm (Black -forest cake. Trong nguyên liệu có 2 thành phần nổi bật là cherry và
chocolate – cảm ơn Jane_Phung đã cho ta biết điều này ^^).
“Di?”
Cô lập tức ngẩng đầu lên.
“Tôi không có gọi bánh ngọt Hắc Sâm Lâm.”
“Cô là khách quen của tiệm, cho nên bánh ngọt này là tặng cho cô.”
Nam nhân đưa bữa điểm tâm tới cười nhạt.
“Thật sự?”
Cô kinh ngạc nhìn nam nhân kia, nhận ra anh là chủ quán, nhưng anh
không thường xuyên ở quán, không ngờ tới hôm nay anh lại tự mình giúp cô mang điểm tâm tới.
“Kia, tôi thật ngại”
Vị chủ quán trẻ tuổi Khang Văn Thăng mới trên dưới ba mươi tuổi, tư
văn hữu lễ, nhìn cô đang mở to mắt nét mặt vô cùng kinh ngạc, khóe miệng nét cười càng sâu.
“Không có gì.”
“Vậy thì cám ơn nhiều.”
Chỉ cần là Chocolate cô thích, cho nên cô cũng không có từ chối lâu, liền nhận lấy bánh ngọt Hắc Sâm Lâm được anh tặng kèm.
Khang Văn Thăng chú ý đến Tuyên Vũ Đồng đã một thời gian ngắn. Cô mỗi lần đều một mình đến vào lúc xế chiều, luôn là lấy ra một quyển bút ký, không biết viết những thứ gì.
Cô mặc dù không phải là nữ nhân có ngoại hình xinh đẹp, nhưng khí
chất thanh nhã, rất hấp dẫn hắn, cho nên hôm nay anh mới thừa dịp đưa
điểm tâm đến tìm cơ hội cùng cô bắt chuyện.
“Tôi biết hỏi như thế rất mạo muội, nhưng mỗi lần đều gặp cô viết viết trong sổ, cảm thấy khá hiếu kỳ, cô là tiểu thuyết gia?”
Anh đứng ở bên cạnh cô tán gẫu.
“Không phải.”
Ăn thịt một miếng bánh, cô không có suy nghĩ nhiều, thuận miệng hồi đáp:
“Tôi viết “Hương Phổ” .”
“Hương Phổ?”
Khang Văn Thăng nhỏ nhẹ lên tiếng, không giải thích được
“Hương Phổ” là cái gì?
“Thật ra tôi là “Điều hương sư”, đặc biệt giúp khách hàng điều chế nước hoa độc nhất vô nhị.”
Tuyên Vũ Đồng đơn giản giải thích.
“Mỗi loại nước hoa , tùy theo tốc độ bay hương nhanh chậm có thể chia làm trước điều, chúa điều, đáy điều, mỗi một điều cũng tùy những tinh
dầu khác nhau tổ hợp mà thành, cho nên tô phải tùy theo yêu cầu đặc thù
của mỗi một vị khách nhân, thiết kế ra Hương Phổ, sau mới bắt đầu điều
chế nước hoa .”
Một cái nước hoa bôi trên người khách hàng, mùi đầu tiên ngửi thấy
chính là trước điều. Trước điều phát huy được nhanh nhất, chờ trước điều phát huy hoàn sau, loại mùi vị thứ hai xuất hiện chính là chúa điều,
thời gian lưu lại có lâu hơn một chút, chờ sau khi chúa điều cũng phát
huy tác dụng xong, cuối cùng lưu lại mùi vị chính là đáy điều, mùi có
thể duy trì phi thường lâu m