hồ nước không run cũng lạ, nhìn gã chồng thấy rất lo …
- Không có phao hả?
- Chỉ có con nít mới cần phao. Xuống đi!
- Đây là hồ sâu, em không biết bơi mà! Anh dạy gì kì dzậy?
Nàng la làng với hắn thật chẳng hiểu nổi hắn có biết dạy thật hay không đây. Khả Phong nheo mắt lí luận…
- Nếu chóng chân tới sẽ không bao giờ bơi được, phải để bản năng của em nổi lên!
Lí thuyết không hiểu nổi, nàng ngay lập tức bị chồng ám sát quăng ngay xuống hồ. Nhi hoảng, uống nước chìm nghỉm sợ quá trời thì hắn thở dài nhảy xuống níu lấy.
Nàng ho sặc, tức nhưng vẫn ôm hắn khư khư tay đấm trên tấm lưng rộng…
- Em không học bơi với anh nữa đâu đồ khốn!?
- Vậy thì khỏi ra biển, quay lại giường với anh ngay đi!
Uyên Nhi đỏ mặt không nói gì nữa vì nàng có chọn làm sao cũng chịu thiệt thòi cho mình thôi. Khả Phong cười mỉm hiểu vợ quá mà. Dù sao nàng không biết bơi hắn thấy không được lâu rồi nên cũng tận tình dạy dỗ, chuyện hắn muốn làm cứ để sau cơ hội còn dài dài không cần quan tâm cũng chẳng lo sau này.
Khả Phong bắt đầu nắm tay cho nàng thả nổi trước sau mới từ từ dạy phối hợp tay chân. Nàng không muốn cả tuần trăng mật hỏi ra toàn là lăn trên giường đâu nên cố quyết tâm bơi rồi còn ra biển.
Nhưng khi nàng mệt rồi cũng chưa bơi được, Khả Phong ban nảy rất tự tin giờ cũng nổi nóng nạt vào mặt nàng…
- Buông tay tự thử bơi đi, em cứ nhát, níu anh thì làm sao biết bơi?
- … em sợ lắm! - Nàng nói lí nhí, ai không biết bơi mà không sợ, hắn thật là nhảm nhí.
- Sợ gì mà sợ!? Anh không để em chìm đâu, tự bơi ngay đi!
Hắn bực mình vì tốn thời gian rồi. Cứ đà này nàng không bơi được thì bao giờ mới quay lại giường.
Uyên Nhi run run thấy chồng không cho mình níu nữa. Nàng rụt rè nhìn Khả Phong bằng ánh mắt tròn to. Hắn đơ ra nuốt khan như thấy nàng đang dụ dỗ mình…
- Em không níu anh, … anh níu em nha! Em thật sợ lắm chưa tự làm được đâu!
- Như thế cũng vậy thôi như em níu anh àk!
- Đâu có, em tự bơi có anh giữ sẽ an tâm hơn. Năn nỉ anh đó Khả Phong! Đi mà anh!
Hắn nhìn nàng giở trò cũng thật đáng sợ nha. Trông nàng lại như cô nhóc năm xưa nhõng nhẽo trẻ con thích đeo bám, vòi vĩnh hắn. Khả Phong cười nửa miệng xấu xa…
- Vậy nói yêu anh đi!
Cái tên này không chừa cơ hội nào cả khi làm chuyện xấu mà. Uyên Nhi chun mũi nói khó nghe…
- Em tự bơi được rồi!
Nhi vẫn cố chấp, cứng đầu tuy sợ nhưng không bao giờ lại nói ra mấy câu hoang đường đó đâu. Hắn đáng ghét, nàng không thèm yêu, cũng không thèm hắn giữ nàng bơi. Thế là nàng nhắm mắt quờ quạng lúc nổi lúc chìm như con gà chết đuối.
Khả Phong thở dài lần nữa vì cũng hiểu dễ gì ép được nàng chứ nơi bơi theo ngang tay giữ nhẹ lấy eo thon.
Nhi cảm thấy tay hắn rồi liền cũng bớt sợ làm có vẻ tốt hơn không chìm nửa. Khả Phong nhìn nước làm da nàng có chút trắng bệt càng trắng, tấm lưng mãnh đến mông tròn hấp dẫn nhô nhô trên mặt nước. Nhìn thế này hắn thật khổ nha.
Cuối cùng cũng qua đến hồ bên kia, nàng hớn hở…
- Em bơi được rồi!
- Chưa đâu cô hai ơi!? Không có ai cũng sẽ chết chìm thôi!
- Em sẽ luyện tập!
Nhi quẹt má ướt, hít vào định chuẩn bị bơi qua thành hồ bên kia lần nữa thì Khả Phong đột ngột giữ nàng giữa hai tay chống giữ thành hồ. Nàng nhì hắn, hồ sau không có điểm tựa phải níu vai hắn.
Mặt nàng đỏ thẹn ngay khi lờ mờ đoán ra ý đồ đen tối của hắn…
- Anh làm gì dzậy?’
- Lấy thù lao dạy bơi chứ làm gì?
Khả Phong cười xấu xa, tay tà đạo vuốt người nàng từ trong làn nước. Nàng xấu hổ, kinh hô nhìn hai mảnh đồ bơi hồng vụt ra nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Điều đó đồng nghĩa với người nàng đang để khoả ra trong nước.
Hắn vui vẻ hôn ngay lên cổ ướt, tay giữ lấy người nàng. Nhi không làm được gì vì trong hồ phải bám vào hắn như phao. Nàng thật tức lắm nhưng chẳng làm gì được cản lại hắn lúc này.
May mà nhân viên chỉ đi thuyền ra lúc sáng dọn và mang đồ ăn, nên lúc này không ai bị “lác mắt” thấy cảnh nóng nha. Nhưng dù chổ này không ai thấy nhưng ngoài hồ không riêng tư tí nào, hắn còn đem nàng nằm xuống bờ hồ lát gạch nhám, còn hắn dễ dàng dưới hồ hôn lên đùi theo xuống nơi tư mật của nàng.
Môi lưỡi hắn càng quấy khiến nơi mật ngọt run động. Uyên Nhi co người không muốn nhưng tay hắn cùng lưỡi thay nhau trêu chọc, vào sâu hoa huyệt nhạy cảm…
- Em sẽ không bơi nổi nữa… anh đừng vậy mà…
Khả Phong chẳng thèm nghe, ngẩn mặt nhìn nàng cho có rồi lại vùi hôn. Uyên Nhi khó chịu lại thấy khoái cảm hai chân gát lên vai hắn tự bao giờ. Lưỡi hắn liếm mút sớm khiến nàng thở dốc, dịch mật ướt đẫm chuẩn bị đủ cho hắn.
Ngay lập tức Khả Phong lại mang nàng xuống nước, mặt đối mặt đem nóng thiếc lại đưa đẩy vào sâu trong người nàng. Nhi mím môi bấu chặt vai hắn, lưng vì nhịp động khẽ cạ vào thành hồ phía sau hơi đau.
- Lưng em… ah em đau!
- Vậy giờ có muốn trở lại giường hay là bơi nữa!?
Hắn xấu xa, vừa nói vừa tăng thêm nhịp động, nóng thiếc ma sát càng nhiều bên trong cơ thể trơn nóng. Mặt nước hồ sớm vì kích tình tạo sóng nước chấn động.
Trời bây giờ dĩ nhiên còn sáng trưng, hồ đẹp như thế mà cả hai lại đang “thế nọ thế kia”.
- Anh… sao anh xấu xa như thế? …ưh em mu