The Soda Pop
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325850

Bình chọn: 9.00/10/585 lượt.

nữa?" Sau khi nói xong Tây Tử chợt hối hận, cô hiểu rành mạch tính cách Hồ Quân. Bình thường khi hai người làm Hồ Quân rất thích nhất nói nhảm, hơn nữa anh còn thích hỏi cô một vài câu hỏi lung tung như một loại tình thú, cũng là thú vui của anh.

Mỗi lần hỏi đều khiến cô mặt đỏ tai hồng trả lời ngượng ngùng, cô không trả lời, tên nhóc Hồ Quân này sẽ biến đổi đủ cách ép buộc. Khi anh đang trong giai đoạn kích tình mãnh liệt nhất đã từng hỏi cô vấn đề này rất nhiều lần, lúc ấy cô không trả lời. Tây Tử sẽ không nói dối, mặc dù đó là thời điểm nào, vẫn cắn chặt răng giữ vững như trước, bởi vì chuyện này mà cô cũng chịu trừng phạt không ít.

Lúc này cô đã nói ra, có thể nghĩ sau này Hồ Quân chắc chắn sẽ hỏi không ngừng, quả nhiên, vừa kịp phản ứng anh đã bắt đầu .

Vẻ hối hận trên mặt Tây Tử khiến Hồ Quân thay đổi sắc mặt, hai mắt nhìn cô chằm chằm kèm theo cảnh cáo và uy hiếp: "Nói rồi không được thu hồi lại, càng không cho phép đổi ý, nếu dám đổi ý, xem anh phạt em thế nào....." Sau khi bá đạo uy hiếp, ngay sau đó cúi miệng xuống, bắt lấy môi cô như muốn chặn lấy miệng, có chút ngây thơ nhưng cũng rất đáng yêu.

Tây Tử chợt phát hiện, lúc này Hồ Quân rất đáng yêu, mở miệng nhỏ nhắn cắn ngược lại anh, đầu lưỡi chủ động vói vào miệng anh, buông theo đầu lưỡi dây dưa chặt chẽ của anh, hòa lẫn vào nhau.....

Đây thật sự là lần đầu vợ anh chủ đông hôn anh như thế, trước kia đều do anh chủ động, lúc này vợ anh chủ động, mùi vị không cần nói mà quả nhiên rất ngon. Đáng tiếc thời gian quá ngắn, chỉ trong chốc lát miệng nhỏ của vợ đã rời khỏi, tâm nguyện của Hồ Quân vẫn chưa dứt đâu? Làm sao mà buông tha cho cô chứ.

Trực tiếp khống chế gáy cô, đè xuống. Tây Tử còn chưa kịp hít thở đều đặn lại bị Hồ Quân bắt làm tù binh, đẩy mạnh trong miệng cô, khuấy động… Khi Hồ Quân cảm thấy hài lòng mà buông Tây Tử ra, Tây Tử suýt nữa thì hết hơi, nằm trên sô pha thở hổn hển như chú cá mắc cạn, cố thở, lại phát hiện đôi mắt của Hồ Quân ngày càng xanh, nước miếng sắp chảy cả ra.

Nút áo của Tây Tử sau khi trải qua màn lăn lộn của hai người đã bị cởi hơn phân nửa, lại còn nửa che nửa đậy ở trên người cô, che đi hai núm tròn trước ngực, vì động tình mà đứng thẳng, nhô lên qua lớp vải áo mỏng manh, run rẩy, tựa như quả anh đào chín muồi đầu canh, chờ được hái.

Đầu ngửa ra, thở hổn hển, bộ ngực cũng nằm xuống, môi đỏ mọng hơi mở, môi vừa hồng vừa sưng, vừa ướt vừa trơn, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, ánh mắt phủ sương....Dáng vẻ này của cô nhóc, quả thực có thể câu chết bất kỳ thằng đàn ông nào.

Hồ Quân sao còn chịu được, hai ba cái đã lột sạch quần Tây Tử, tiến lên từng bước, bế cô vợ còn đang thở gấp lên. Tây Tử hoảng sợ, dùng hai chân quấn chặt eo anh theo bản năng, tâm điểm cứ thế dán chặt vào nhau....Thứ cứng rắn nóng bỏng cương thẳng ở nơi mềm mại ướt át của cô.....

Hồ Quân ôm cô vào phòng ngủ chính, chưa đợi nằm vào giường đã trực tiếp đặt lên cửa, lớp vải cuối cùng cũng bị ném sang một bên. Tây Tử thét lớn, bị Hồ Quân kéo vào tiết tấu điên cuồng ....Mưa to sóng lớn mang theo tình triều mạnh mẽ, đánh úp vào não, hoàn toàn khiến Tây Tử nhanh chóng chìm nổi trong tình cảm mãnh liệt này..... "Vợ, em là người phụ nữ đẹp nhất trên đời, anh nói thật đó....." Hồ Quân ôm vợ, dáng vẻ mỹ mãn cơm no rượu no, giọng nói vẫn còn dư vị sau cơn kích tình, hơi khàn khàn nhưng cũng vô cùng gợi cảm. Câu nói buồn nôn như vậy từ miệng anh ra lại khiến người ta cảm thấy thật sự rất hợp lẽ.

Bên cạnh đấy, dỗ ngon dỗ ngọt lúc này cũng không hề có ý nghĩa gì, bởi vì Tây Tử đang ngủ, phải nói là đang mê man. Một đêm không ngủ, hơn nữa cả thể lực và tinh thần đều tiêu hao nặng nề, vốn đã không chống đỡ nổi, ngay cả Hồ Quân giúp cô tắm rửa, cô cũng không biết, như một đứa trẻ ngoan ngoãn để mặc Hồ Quân chà ngang xát dọc. Đương nhiên, Hồ Quân thật sự thương vợ, không phân lớn nhỏ, hầu hạ thoải mái, nhân cơ hội ăn chút đậu hủ cũng là chuyện bình thường.

Cả người mát mẻ ôm vợ vào ngực, Hồ Quân hơi kích động ngủ không được bèn chống tay nghiêng người quan sát tỉ mỉ vợ mình.

Nắng sớm mờ nhạt, xuyên qua khe hở của rèm cửa, dừng trên mặt Tây Tử, có thể thấy được từng sợi lông tơ tinh tế rung động trong ánh sáng. Hai mắt đang nhắm, lông mi thật dài cong lên thành một bóng nhạt trên khuôn mặt, hốc mắt cô hơi thâm, mũi thẳng, môi hơi dày, chu lên theo thói quen.

Trong lúc Tây Tử đang ngủ, hơi thở mỏng manh như của một thiếu nữ, hoàn toàn trái ngược với lúc cô tỉnh táo. Hồ Quân chợt nhớ tới người cha vợ khí thế của cục cưng nhà anh, đối xử với Tây Tử thật sự cứ như bảo bối, hận không thể ngậm trong miệng, nét tao nhã trên người hẳn do chính tay cha vợ tạo ra.

Lúc này cô ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực anh như một chú mèo con lười nhác khiến người yêu thương. Đây là vợ của Hồ Quân anh, người vợ mà anh muốn sống cả đời. Nghĩ đến đây, từ trong ra ngoài Hồ Quân đều thấy tốt đẹp, vừa mới tốt đẹp, thì điện thoại đặt trên tủ đầu giường lập tức rung lên.

Một hồi sau.

Hồ Quân lấy lại nhìn thử, không khỏi nhíu mày, cẩn thận đặt Tây Tử lên giường, xuống giường, kéo