ời đàn ông tên là Sài Dũng, 36 tuổi, dáng người thô kệch, người Đông Bắc......"
Nói xong, lật xem danh sách, chỉ chỉ phía trên hình: "Làm giấy phép tạm trú, chính là người này." Lưu Hán Bân bảo quản lý khu giải trí lý tới đây: "Là anh ta sao?"
"Dạ dạ dạ, tháng trước anh ta cũng mới đến chỗ chúng tôi, chúng tôi cũng không biết gọi là gì? Liền gọi là anh Dũng......"
Tiểu Phiến bên cạnh cau mày nói: "Nếu là hắn, có thể có chút phiền toái. Hắn là quân nhân giải ngũ." Lưu Hán Bân sửng sốt một chút: "Người trong đội biết không?"
"Không rõ lắm!" viên cảnh sát lắc đầu.
Tôn Phong lại nhỏ giọng báo cáo: " Đội trưởng Lưu, tên nghi phạm kia sống ở lầu hai mươi hai, anh xem lúc này ở bên trong nhà đèn vẫn còn sáng, nói không chừng hắn đang ở phía sau rèm cửa sổ quan sát chúng ta đấy."
Lưu Hán bân gật đầu một cái: "Tây Tử cô theo tôi đi thang máy lên trước xem xét tình hình, những người khác canh giữ ở mỗi một lối ra."
Tây Tử đi theo Lưu Hán Bân vào thang máy, nhìn con số trên thang máy không ngừng tăng lên, Lưu Hán Bân nói một câu: "Một lát nữa, phải nghe mệnh lệnh của tôi không cho tự tiện hành động. "
Nét mặt Lưu Hán Bân rất nghiêm túc, nói: " Theo như cách tên này chạy trốn, hắn không phải là trinh sát, nhưng chắc chắn cũng đã từng tham gia hệ thống huấn luyện cho kỹ năng này. Hơn nữa, chúng ta cũng không biết trong tay hắn có súng hay không."
Đại khái cảm giác giọng điệu của mình vô cùng nặng nề, Lưu Hán Bân đột nhiên cười một tiếng: "Này nhóc con, cô rất giống tôi lúc còn trẻ đó, sức khỏe tốt, lại rất can đảm, tương lai sẽ trở thành nữ cảnh sát tài năng nhất cũng nên, đến lúc đó tôi cũng được nở mày nở mặt......"
Thang máy mở ra, đèn phía ngoài sáng lên, Lưu Hán Bân cùng Tây Tử nhanh chóng nhanh đi ra ngoài, động tác của Đội trưởng Lưu rất lưu loát, tư thế cầm súng, góc độ tránh né, bước đi nhanh chóng. Tây Tử cũng đã từng quan sát bộ đội Trinh Sát đặc chủng biểu diễn, bây giờ nhìn đội trưởng Lưu di chuyển giống nhau như đúc. Đèn tắt, cả người đội trưởng tựa như một con mèo ẩn núp trong bóng đêm, im hơi lặng tiếng rồi lại nhanh nhẹn vô cùng.
Đến trước cửa phòng 2225, hai người ra hiệu cho nhau, sau đó đội trưởng Lưu tiến lên đạp một phát tung cửa hô to: "Sài Dũng, anh đã bị bao vây, mau ra ngoài."
Nhưng bên trong lại không có động tĩnh, Tây Tử tìm được công tắc bật đèn sáng, căn phòng trống trải không có bóng người, hai người nhanh chóng lục soát kỹ trong nhà, cũng không có người. Sau đó Tây Tử lại nghe Lưu Hán Bân ở phòng bếp bên kêu to: "Tây Tử đừng tìm nữa, hắn đã chạy thoát rồi."
Hành động lần này mặc dù không bắt được Sài Dũng, lại biết hắn là người chế tạo nước Thần Tiên, cũng coi như có thu hoạch. Bên đội nghiên cứu chất độc nhanh chóng tiếp nhận xử lý, đội mười bảy không can thiệp.
Xe cảnh sát đi vào cổng đội mười bảy, Tây Tử còn chưa xuống xe đã nhìn thấy Hồ Quân chạy đến, gương mặt sáng ngời, trên mặt anh từ căng thẳng đã buông lỏng, làm nhiệt độ trong lòng Tây Tử hạ xuống. Mặc kệ giữa hai người có hiểu lầm chuyện gì, giờ khắc này đều không quan trọng nữa, quan trọng là anh tới, đứng ở nơi này chờ cô.
Tây Tử chợt phát hiện, bất cứ lúc nào, luôn có một người đàn ông cam tâm tình nguyện chờ cô, đối với phụ nữ mà nói đó chính là một niềm hạnh phúc, một loại hạnh phúc khắc vào trong xương tủy..... Thấy vợ mình hoàn toàn khỏe mạnh nhảy xuống từ xe cảnh sát, lúc này Hồ Quân mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, cảm giác căng thẳng không biết vợ ở đâu, đời này Hồ Quân cũng không muốn trải qua nữa.
Trong mắt sao còn thấy được ai khác, trực tiếp không chú ý đến Lưu Hán Bân đang cúi chào đối diện, chạy đến chỗ vợ, ôm chặt Tây Tử vào lòng, hơi hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói nhỏ bên tai Tây Tử: "Người phụ nữ tối qua, anh có thể giải thích, không được định tội ngay cho anh, anh có nhân chứng, anh ở cùng Cẩm Thành, suốt đêm đều....."
Cuối cùng vẫn giữ thể diện, chỉ thì thầm hai người có thể nghe thấy, giọng điệu lại vô cùng gấp gáp, Tây Tử chợt muốn cười, trong lòng vừa nghĩ, trên mặt không kìm được thể hiện ra, đẩy anh ra một chút, ngửa đầu nhìn Hồ Quân.
Đáy mắt có tia máu rõ ràng, dưới mắt có quầng đen, đôi mày rậm xinh đẹp hơi nhếch lên, khuôn mặt lại nhăn nhó, trên mặt vẫn mang theo lo lắng, ánh mắt có vài phần bất an, người đàn ông này thực sự sợ cô hiểu lầm đây mà?
Tây Tử không phải đứa ngốc, người đàn ông Hồ Quân này, nếu thật sự làm gì ở ngoài, tuyệt đối sẽ không lén lút, cũng không cần giải thích gì, người này cho tới bây giờ đều là một người đàn ông bá đạo đến độc đoán, lưu manh có nguyên tắc.
Tây Tử phát hiện cô ở cạnh Hồ Quân càng lâu sẽ càng phát hiện trên người anh nhiều ưu điểm. Hơn nữa, giống những gì bố già tài phiệt của cô dự đoán, quan tâm vợ mình.
Tây Tử sững sờ nhìn anh đến ngẩn người, nhìn đến nỗi Hồ Quân dựng cả lông. Tuy lòng bảo không phải nói dối nhưng cũng không đoán được phản ứng của vợ anh. Vợ anh không biểu lộ gì cả, chuyện gì dường như cũng lòng ngay dạ thẳng. Chính nguyên nhân này mới khiến Hồ Quân càng trở nên sốt ruột sợ hãi. Đêm khuya, một phụ nữ xa lạ cầm điện thoại c