Snack's 1967
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325953

Bình chọn: 9.5.00/10/595 lượt.

àm chứa sự lạnh lùng:

"Loan Loan, chuyện của anh và em trước kia đã qua rồi. Lại nói, coi như quay về lúc ấy, anh cũng không yêu em. Nếu là hiện tại anh còn độc thân thì không nói, nhưng mà bây giờ anh đã có vợ rồi, hơn nữa đã thề độc, đời này cả người của anh đều thuộc về cô ấy, cô gái khác ở trong mắt anh, đều giống như tảng đá bên lề đường không có gì khác biệt. Em cũng giống vậy, em đi nhanh lên đi! Để cho vợ anh biết anh cùng phụ nữ khác ở chung một phòng thì cô ấy sẽ thiến của quý của anh đó.”

Sắc mặt của Loan Loan trở nên khó coi, chỉ là không có cố sống chết dây dưa, cầm túi của mình lên nhanh chóng đi ra ngoài. Cô vừa đi, Phong Cẩm Thành đã không thể kiềm chế nổi, chỉ vào Hồ Quân cười nghiêng ngả: “Lúc nãy mình còn lo lắng cho cậu, sợ tên tiểu tử nhà cậu thấy tình cũ liền muốn nối lại, thậm chí quên luôn cô vợ ở nhà, ai ngờ cái người này lại sợ vợ nha. Tại sao vậy?"

Mới đầu Hồ Quân nói ra những lời này, thậm chí đã quên việc Cẩm Thành cũng có ở đây, lúc đóng cửa mới nghe Cẩm Thành nói cười, mặt của anh đỏ sậm lên, cũng may da mặt của anh rất dày, nhìn người anh em của mình, cười ha ha:

"Không phải cậu chính là vết xe đổ phía trước cho mình nhìn hay sao, nhưng mình vẫn muốn phòng ngừa thật chu đáo. Vợ mình so với vợ cậu có khi còn lợi hại hơn. Cợ của cậu tính tình dịu dàng, hai người đã yêu nhau nhiều năm, chỉ cần nói chuyện với nhau là được. Còn vợ mình thì không giống vậy, mình đây dụ dỗ cưng chiều cô ấy hết mức mà cô ấy còn giận dỗi hai ba ngày với mình. Nếu mình phạm phải sai lầm này, vợ mình có thể đạp cho mình một cú, sau đó cả đời không qua lại với nhau luôn ấy."

Phong Cẩm Thành dở khóc dở cười: "Dáng vẻ kinh hãi lúc nãy của cậu đừng để cho Tả Hoành nhìn thấy. Nếu cậu ta mà nhìn thấy được là có thể lấy chuyện đó làm tiêu đề cho câu chuyện của cậu đó." Nói đến chỗ này, đột nhiên anh có chút chột dạ quét mắt về phía điện thoại di động nằm trên giường: "Mới vừa rồi Loan Loan thay cậu nhận điện thoại, có phải là vợ của cậu hay không.....?"

Cẩm Thành chưa nói xong, Hồ Quân đã quát to một tiếng, vội vàng cầm điện thoại di động lên mở máy lên xem. Phong Cẩm Thành cứ như vây đứng nhìn cậu ta, sắc mặt của Hồ Quân thay đổi thành màu đỏ, đáng sợ! Không hề có chút giả dối. Hồ Quân bị Cẩm Thành hù dọa làm anh tỉnh rượu hẳn, cả người như ngồi trên đống lửa, về đến nhà thì trong lòng càng luống cuống, vẫn chưa tới năm giờ sáng, vợ anh lại không có nhà, Hồ Quân đặt mông ngồi ở trên giường, lại bắt đầu suy nghĩ, chẳng lẽ Tây Tử chạy mất rồi, lại lắc đầu.

Tây Tử không giống những người phụ nữ khác, điểm này anh cực kỳ khẳng định, có chuyện gì cũng sẽ không lẩn trốn, sẽ trực tiếp nói với anh, nghĩ đến đây, anh lại bấm số gọi điện thoại cho Tây Tử.

Tây Tử cũng không ngờ lúc này lại có nhiệm vụ đặc biệt phải trở lại, Đội trưởng Lưu sau khi hỏi ý kiến của cô, trực tiếp đưa cô vào tổ chống mại dâm, trừ việc thỉnh thoảng đi lục soát, thì không có gì đặc biệt. Trái ngược với nhiệm vụ của đội thì việc này nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Dĩ nhiên mọi người trong đội này đều rất quan tâm chăm sóc cô, dù sao chỉ có cô là nữ.

Mặc dù Tây Tử không rành sự đời, nhưng cũng hiểu, thân phận của cô hôm nay là con dâu nhà họ Hồ, người đứng phía sau sẽ gây khó dễ cho cô. Mà cô có thể tiếp tục ở lại đội mười bảy này thì đó cũng là may mắn của cô rồi. Nếu muốn xung phong chiến đấu thì phải suy nghĩ cho người nhà một chút. Cô hiểu những chuyện này, vì vậy cô chấp nhận sự sắp xếp của cấp trên, bảo làm gì thì làm đó.

Cũng vì để cho Hồ Quân an tâm, lần trước cô bị thương, Hồ Quân lo lắng, làm cho cô rất cảm động. Vì vậy, ở ranh giới cuối cùng điều kiện tiên quyết để cho cô làm việc đó là, công việc phải được điều chỉnh thích hợp.

Lần này có nhiệm vụ khẩn cấp, đột nhiên cô bị kêu trở về đội nhưng cô lại cảm thấy kỳ quái, tổ chống mại dâm chủ yếu nhằm vào khu vực thuộc bên trong mấy chỗ ăn chơi lớn. Nếu không nói đội mười bảy không có chuyện để làm, thì mấy chỗ ăn chơi lớn ấy cùng mấy những khu vực buôn bán sỉ này không có vụ án gì nghiêm trọng, vụ án nhỏ thì lại rất nhiều, vô cùng vụn vặt.

Tối qua đội đi lục soát, Tây Tử cũng biết nhưng tổ trưởng không nói cho cô biết, cô cũng giả vờ không biết chuyện gì. Nhưng nửa đêm hơn bốn giờ kêu cô trở về đội khiến cô cũng mơ hồ hiểu ra là đã xảy ra chuyện gì đó.

Tây Tử quẳng điện thoại xuống một bên, mặc bộ cảnh phục vào, xuống lầu trực tiếp trở về đội, vừa nhìn thấy hai chiếc xe cảnh sát dừng ở cửa chính, đèn lớn bật sáng, đội trưởng Lưu ngồi ở vị trí gần cửa sổ của một chiếc xe nói: "Tây Tử, lên xe."

Tây Tử đi tới, nhanh nhẹn nhảy lên xe cảnh sát, người lái xe phía trước chính là người thuộc tổ chống mại dâm Tiểu Lưu, phía sau đội trưởng Lưu là tổ trưởng Tôn Phong, còn có cô, khi Tôn Phong đem súng lục đưa cho cô, thì cô đã hiểu, vụ án này không nhỏ.

Lưu Hán Bân cũng rất mâu thuẫn, tổ chống mại dâm tối hôm qua đi rà soát ở khu vực giải trí Thiên Hải, phát hiện có một tổ chức mại dâm đang hoạt động vô cùng bí mật, hoạt động dưới tầng hầm khu giải trí, là một tổ chức rất lớn. Lúc bọn họ đ