Duck hunt
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325274

Bình chọn: 10.00/10/527 lượt.

để có thể lừa gạt cha già của cô sớm về với ông bà, vì cuộc sống tự do tự tại của cô, lần xem mắt này được Tây Tử nghiêm túc mà long trọng đề cao. Quần áo, giày, chỉnh đốn toàn bộ trang phục và phụ kiện trên người, ngồi vào chỗ, để lừa gạt người cha đang ngồi cách cô hai chỗ về phía chiếc, giám sát cô xem mắt.

Lúc đầu Tây Tử còn nghĩ, người mà ba nói là luật sư, dáng vẻ nho nhã lịch sự, ba mẹ mất sớm, trong nhà còn một người em gái, cũng đã lấy chồng.

Mặc dù ba cô nóng lòng muốn gả cô đi, nhưng vẫn kén chọn con rể, tiêu chuẩn cũng không giống người khác. Vẻ ngoài có thể bỏ qua, chủ yếu nhân phẩm phải tốt, tốt nhất ba mẹ đều không còn, không có tiền không có nhà cũng không sao. Như lời ba cô nói, chỉ cần thành thật với cô và gia đình là được rồi.

Có được ông bố ngốc như vậy, Tây Tử còn có thể đấu trí so dũng được nữa sao. Tây Tử vừa suy nghĩ vừa chờ luật sư tới, cô giả vờ vừa mắt anh ta là được rồi.Mấy ngày nay Tây Tử lừa gạt cha già xongrồi mỗi người một ngả. Nam nữ bây giờ, ai còn quấn ai nữa, cô cũng không phải tuyệt đại mỹ nhân gì, điểm này Tây Tử tự biết rõ.

Trong lòng đã tính toán đâu ra đấy, cảm giác có người tới bên cạnh, còn tưởng rằng vị luật sư tới, vừa quay đầu lại nhìn thấy Hồ Quân. Tây Tử không chút khách khí, chân mày liền nhíu lại. Hồ Quânbị đả kích, cũng không biết là cảm giác gì, thầm nói một câu:Chẳng lẽ đối tượng xem mắt mà Thái hậu nhà anh tìm chính là Tây Tử? Không thể nào!

Tuy nói Thái hậu bây giờ cũng không quan niệm dòng dõi quá nhiều, nhưng Tây Tử như vậy, không thể nào quen biết mẹ nhà cô ấy, tại sao có thể giới thiệu cho anh. Nhưng anh mắt Hồ Quân rất độc, nhìn Tây Tử từ trên xuống dưới một vòng, trong lòng liền đoán được con bé này cũng tới xem mắt.

Lúc mới biết cô bé này, anh đã nhìn nhầmthật. Cho rằng chỉ là một cô bé mới được phân công, sau nhìn hồ sơ mới biết, Tây Tử đã là quân nhân năm năm, bây giờ cũng đã hai bảy tuổi. Thật không giống, mặt con nít, tóc ngắn ngang tai, bình thường cô không trang điểm, đồ trang sức đơn giản cũng không có, tuy nhiên môi hồng răng trắng, nhìn như sinh viên vừa tốt nghiệp đại học.

Cộng thêm tinh thần hiên ngang oai hùng, vừa đi lại trong sân cục giao thông thành phố, đã hấp dẫn những cảnh sát trẻ tuổi, nhìn chằm chằm vào cô.

Gái già hai mươi bảy tuổi đi xem mắt, cũng được, nhưng mà cô bé này khi trang điểm rất thu hút. Có điều khi cô nhìn thấy mình, ánh mắt kia không che giấu được vẻ chán ghét, khiến Hồ Quân vô cùng khó chịu. Hồ Quânvốn rất khoong tốt đẹp gì, cô khiến tôi không vui, tôi còn để cô vui mới là lạ.

Hồ Quân cong khóe miệng, đặt mông ngồi đối diện Tây Tử. Tây Tử nhìn chằm chằm vào anh, rồi lướt qua anh, đưa mắt ra sau tìm ông bố tài phiệt đang thò đầu ra hóng chuyện, trong lòng trào dâng cơn giận, hít một hơi thật sâu, thân thể hơi nghiêng về phía trước, khóe miệng vẫn không quên nở nụ cười gượng gạo, đến sát anh, cắn răng đè thấp giọng nói:

“Cục phó Hồ, bây giờ tôi không ở đơn vị, ngài phải làm gì thì làm đi, tôi còn có việc quan trọng.”

Cô bé này từ trước đến giờ cũng không gần anh như vậy, hai người cùng lắm là đi lướt qua nhau. Cuộc họp lần trước ở đội giao thôngđã coi là gần nhất rồi, không có mùi nước hoa như những người phụ nữ khác. Cô tới gần Hồ Quân, thì có một mùi hương không rõ là mùi gì, len lỏi vào mũi Hồ Quân, từ lỗ mũi nhanh chóng thấm vào cơ thể, hơn nữa tiếng cô nói rất nhỏ, rất gần, hơi thở trong miệng cô phả lên vành tai Hồ Quân.

Hồ Quân hơi nghiêng mắt, vừa đúng nhìn thấy tai cô. Tai cô rất đẹp, trong suốt óng ánh, sau tai còn có một chấm đỏ, lần này Hồ Quân cũng đã nhìn rõ ràng, là một nốt ruồi đỏ.

Hồ Quân cũng không muốn, nhưng không biết tại sao lại muốn chạm vào vào cô bé này, anh luôn có thể liên tưởng tới phương diện nào. Nhìn thấy nốt ruồi đỏ sau tai cô, nửa người dưới Hồ Quân gần như lập tức có phản ứng, hơi thở hơi bất ổn, ánh mắt toát ra vẻ gian xảo, hận không thể lập tức ôm vào trong ngực lòng vuốt ve âu yếm.

Đáng tiếc Tây Tử nói xong, liền nhanh chóng lùi lại, cau mày nhìn anh, đưa mắt ra hiệu cho anh cút nhanh lên, đừng làm trễ chuyện quan trọng của tôi. Điều này đả kích ý niệm trong lòng Hồ Quân, khiến chúng biến mất không còn dấu vết.

Hồ Quân vô cùng tức giận, liền nổi hứng trẻ con so đo với Tây Tử. Cô càng muốn tôi đi, tôi càng không đi. Tây Tử nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu, cũng không thấy anh đứng lên, đừng nói là không đứng lên, thậm chí còn chẳng có ý định.

Tây Tử cảm thấy tên Hồ Quân này nhàm chán đến cực độ, là một tên lưu manh, nhưng thể loại lưu manh này lại thành lãnh đạo, Không biết phía sau còn có bao nhiêu đồng bào thiếu nữ đây. Tối qua anh ta nhìn mình với ánh mắt kia, lòng Tây Tử vững vàng như tấm gương. Khi đó,chắc hẳn trong đầu anh ta chỉ toàn mấy điều đồi trụy.

Hai người giằng co, trao đổi ánh mắt như vậy, nhưng trong mắt người khác, lại là dáng vẻ yêu thương lẫn nhau vô cùng triển vọng. Nhắc tới cũng đúng dịp, đối tượng mà Hồ phu nhân sắp xếp cho Hồ Quân xem mắt, người giới thiệu nghe nhầm thời gian, nói là ba giờ lại nghe thành hai giờ.

Con gái nhà người ta