đợi nửa tiếng không thấy ai, sao còn không đi chứ. Ba Tây Tử là người Sơn Tây, nói tiếng phổ thông đặc sệtgiọng Sơn Tây, người giới thiệu bên này cũng loạn hết cả lên, nghe ba giờ thành hai giờ. Hai bên xui xẻo lại khiến Hồ Quân và Tây Tử oan gia gặp nhau, không thể không nói ông trời còn phải khóc lâu dài.
Thật ra thì từ lúc Tây Tử bước vào, Hồ phu nhân đã từ trên xuống, quan sát cô vô số lần. Cô bé này thật hợp mắt bà, bây giờ con gái xinh đẹp dễ kiếm, nhưng tinh thần sắc bén như Tây Tử không nhiều. Dáng đứng thẳng tắp, hiển nhiên là không quen đi giày cao gót. Bước đi không được tự nhiên, nhưng trong mắt Hồ phu nhân, nhìn như vậy lại dễ thương.
Mặt con nít, mắt to, nước da trắng noãn mịn màng, thấy thế nào cũng vừa mắt. Đoan chính ngồi tại chỗ, lưng eo thẳng tắp, như một người lính, nghĩ đến nếu lão Hồ nhà bà thấycô bé này, nhất định cũng thích.
Hồ phu nhân nhìn cô như đánh giá con dâu, càng nhìn càng hài lòng, hận không thể lập tức mang Tây Tử về nhà. Cách hai chỗ ngồi ở bên kia, ông bố đại gia của Tây Tử liếc nhìn Hồ Quân, cũng hài lòng với đứa con rể này.
Nhìn chắc tầm ba mươi, tuổi thích hợp, đàn ông lớn chút sẽ thương vợ, khi gây gổ cãi nhau cũng biết nhường nhịn, có điều đẹp trai quá. Trong ấn tưởng của ông bố tài phiệt, đàn ông không nên đẹp trai, cũng không thể quá giàu có. Đẹp trai e rằng sẽ dễ dàng hấp dẫn phụ nữ, quá nhiều tiền chỉ sợ sẽ ăn chơi lu bù.
Chẳng qua, ánh mắt của ông bố tài phiệt rất sắc bén. Khi Hồ Quân vừa tiến đến, đã nhìn thấy anh mặc quần cảnh sát, nghĩ đến chắc cũng giống như con gái nhà mình, nếu là cảnh sát nhân dân, chắc chắn vượt qua thử thách về vấn đề tác phong.
Tư tưởng của ông bố tài phiệt còn dừng lại ở thời kỳ của ông, dùng tiêu chuẩn của ôngmà chọn rể cho con gái. Thân hình cao lớn, không mập không gầy, khỏe mạn..
Tóm lại, nhìn đi nhìn lại, ông bố tài phiệt rất hài lòng, hài lòng rồi là phải quyết định, đây là tác phong nhất quán của ông bố tài phiệt. Cũng đúng, mình phải hành động, hơn nữa nhìn cậu ta và con gái nhà mình, hai người đang rất vừa ý mà.
Tây Tử còn chưa trừng cho Hồ Quân rời đi, đã nhìn thấy ba cô đứng dậy, từ từ đi tới.Mắt Tây Tử trợn lên, cứ nhìn chòng chọc ông bố tài phiệt nhà cô đi tới, đến trước mặt Hồ Quân, lại tự giới thiệu mình:
“Tôi là ba con bé, cậu tên là gì? Bao tuổi? Nơi làm việc…..”
Ba Tây Tử hỏi mấy câu liên tiếp như đang tra hộ khẩu, khiến Hồ Quân sửng sốt. Nhưng Hồ Quân là aichứ,vừa động não đã lập tức hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Liếc thấy Tây Tử ngồi đối diện có vẻ tức giận, trong lòng lại vui vẻ hơn.
Đứng lên, vô cùng cung kính trả lời: “Cháu là Hồ Quân, làm việc trong cục quản lý giao thông thành phố….”
Huyên thuyên một hồi, vô cùng nghiêm túc khai báo sơ yếu lý lịch rõ ràng….. “Hồ Quân?”
Ba Tây Tử nghe anh nhiệt tình tự giới thiệu xong, mới phản ứng lại: “Cậu không phải là Tôn Phong à?”
Nhớ ra thì quá muộn màng, hình như đối tượng con mình xem mắt là một luật sư, không phải là cảnh sát, lầm. . . . Hồ Quân liếc mắt nhìn vẻ mặt yên tâm của Tây Tử, ánh mắt lóe lên:
“Chú, cháu và Tây Tử là đồng nghiệp, chúng cháu. . . .”
Nói tới chỗ này, cố ý dừng lại một chút, Tây Tử trợn trừng mắt nhìn chằm chằm vào anh. Anh ta dừng lại như vậy rõ ràng sẽ khiến người khác hiểu lầm và có vẻ mờ ám không đáng có, vội vàng giải thích:
“Ba, con với anh ta không có. . . . . .”
Lời còn chưa dứt, Hồ phu nhân đã đi tới đây, nở nụ cười hiền lành hết sức hài lòng, chào ba Tây Tử, “Chào ngài, tôi là mẹ Hồ Quân. . . . .”
Hồ phu nhân vừa nhận điện thoại mới biết, cô gái mình vừa mắt này không phải đúng người, nhưng cũng không quan trọng, quan trọng là… con trai và cô gái này rất xứng đôi, hơn nữa hình như nó cũng rất vừa ý.
Hồ phu nhân không nhớ rõ đã cho con trai đi xem mắt bao nhiêu lần nữa, nhưng chưa bao giờ suôn sẻ như thế này. Hơn nữa con trai do mình sinh ra, không để ý tới chuyện tại sao hai người này lại biết nhau, nhưng bà dám chắc con trai mình đối xử với cô gái này rất khác.
Mà cô gái này còn có thể quản thúc con trai, lần đầu gặp mà trong lòng Hồ phu nhân đã nắm chắc. Hiếm hoi lắm mới thể gặp được cô gái vừa ý như vậy, Hồ phu nhân làm sao có thể bỏ qua được. Dù thế nào đi nữa, cũng phải khiến ngựa hoang Hồ Quân có một cái dây cương thật bền chắc, bà đã chọn người này là vợ con mình rồi.
Xác định chủ ý, Hồ phu nhân không thèm để ý xem có thích hợp hay không, nhúng tay vào luôn. Ông bố nóng nòng gả con gái gặp được Hồ phu nhân hy vọng con trai cưới vợ để sớm có cháu đến mức loạn xị, vô cùng ăn nhịp với nhau.
Cộng thêm bên cạnh còn có Hồ Quân khốn kiếp thích hành hạ người khác dù không có lợi gì cho mình, không muốn thấy người khác vui sướng, quả thực đã thành tổ hợp tốt nhất. Ngồi ở ghế VIP trong Cẩm Giang, Tây Tử không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành như vậy.
Hai vị trưởng bối hoàn toàn không cho cô cơ hội giải thích, mới gặp đã thân, biến lần xem mắt bình thường nhất này thành cuộc gặp gỡ chính thức giữa hai nhà.
Tây Tử vô cùng khó chịu. Ba cô cố hết sức gả cô cho một gã nghèo cha mẹ đều mất mà, những điều kiện này ho